Thơ Trần Mộng Tú

08/02/202614:29:00(Xem: 575)
DC407 (2)
Minh họa Đinh Cường

 

 

Thảng Thốt

 

Trên những thân cây khô như da thú

Những chùm lá nghiêng tai

lá đang nghe tiếng của bước chân mùa đông

những bàn chân có những cái móng thật sắc

đang cào trên mặt tuyết

 

Người đàn bà mở từng cánh tủ

những chiếc áo len rơi ra

lăn theo những dấu tay của người đàn ông

đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)

 

Người đàn bà ném vào lò sưởi

những dấu tay mùa hè

những cái móng sắc mùa đông

Tình yêu bùng lên

Thảng thốt.

 

(*) Một tựa sách của Phan Nhật Nam-Mùa Hè Đỏ Lửa

 

 

Sữa

 

Sữa chẩy ra từ vú mẹ

những giọt xương rồng chẩy ra từ những cái gai

những cái gai cào xước bàn tay

Ta cào xước ngực mẹ

bằng bàn tay của mình

 

 

Lễ Hội

 

Những hàng cây trong thành phố

bắt đầu treo những con mắt nhiều màu

có những bàn tay

sẵn sàng chọc thủng những con mắt đó

Hàng cây không hề ngạc nhiên

vì chính nó

không biết mình có màu gì

 

Khẩu Trang

 

Trong bóng tối

tôi sờ soạng tìm khẩu trang

tôi tìm thấy

một cái khẩu trang màu đen

tôi đeo lên mặt mình

một khuôn mặt chìm trong màu đen

hình như có tiếng cười

tiếng cười cũng có màu

Đen

 

 

Cơm Chiều

 

Những hạt gạo gọi nhau trong nồi

tiếng nhành lúa chạm vào nhau lao xao

gió thổi từ xa lắm

những giọt mồ hôi

lóng lánh như những viên ngọc đen

có tiếng súng nổ

chiếc áo của người nông phu

nhuộm đỏ những hạt cơm buổi chiều

 

tmt

(Thơ Cuối Năm)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một bài thơ lung linh màu sắc và ngọt ngào âm điệu ngày đầu năm của nhà thơ Trần Mộng Tú. Mời đọc.
một đốm sáng / hình chữ nhật phía dưới / đó là lửa của tim / nhóm lên trời mùa đông / không đủ soi chữ nghĩa / một chút hiu hắt lòng
Ai đó đã nói: thơ là tấm selfie của lòng mình, là gặp lại một nỗi niềm, là nghe và kể, là cuộc đối thoại giữa những cảm xúc... Tôi mở tập thơ đọc lời tựa do tác giả viết về việc viết của chính mình: “Viết khi thức và khi ngủ. Vì biết đâu. May ra thơ nói lên được cảm xúc của người đứng trong đêm lạnh. May ra thơ hiểu được nỗi buồn làm trũng đôi mắt những người đàn bà đen, gầy...” Chỉ đơn giản như thế khiến tôi đọc và đọc từ bài này sang bài khác. Ngày mưa tầm tả trước Giáng Sinh, mời đọc thơ "Chiều Tình Yêu" của k c Nguyễn.
Mời đọc một bài thơ trữ tình của nhà thơ Thy An.
Một bài thơ rực lửa hờn căm của nhà thơ Nguyệt Quỳnh.
Việt Báo hân hạnh giới thiệu một bài thơ mới nhất của nhà thơ Trần Mộng Tú. Chị là một trong những người cầm bút có sức sáng tạo bền bỉ nhất của văn học Việt Nam hải ngoại, từ thời người Việt mới định cư nơi xứ người cho đến ngày hôm nay. Và mặc dù trải qua chừng ấy năm tháng, tiếng Thơ chị không già, mà vẫn trong trẻo, tinh tuyền, sáng ngời hy vọng tin yêu, như bài thơ dưới đây. Xin mời quý bạn đọc cùng thưởng thức. – TYT.
Thơ Quảng Tánh Trần Cầm/ Tranh Lê Thánh Thư
Chúng ta mỗi bước qua rừng vắng / chừng tưởng như đi giữa cuộc đời / một mùa khương nhiệt xa tít tắp / chút náo huyên cầu nghe rụng rơi
ai sẽ mở cửa cúng rằm / bọn chúng ma sống / lóc vỏ cây / một bầy lặt cỏ cỏ nguỵ trang gốc / sống chui rúc trong kẽ lèn chủ thuyết
Em cứ yêu đi đâu cần chi li / yêu dung dị / tình yêu chưa hề / là xa xỉ phẩm
lời kinh thấm sâu vào Đất Trời rộng lớn / sớm mai nguyện cầu / kiếp nhân sinh mù mịt / mất còn trong gang tấc / những con lạch nước đen mùi bùn réo rắt kỷ niệm / những đêm trăng hoang sơ / im lặng như thơ