Thơ Trần Mộng Tú

08/02/202614:29:00(Xem: 134)
DC407 (2)
Minh họa Đinh Cường

 

 

Thảng Thốt

 

Trên những thân cây khô như da thú

Những chùm lá nghiêng tai

lá đang nghe tiếng của bước chân mùa đông

những bàn chân có những cái móng thật sắc

đang cào trên mặt tuyết

 

Người đàn bà mở từng cánh tủ

những chiếc áo len rơi ra

lăn theo những dấu tay của người đàn ông

đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)

 

Người đàn bà ném vào lò sưởi

những dấu tay mùa hè

những cái móng sắc mùa đông

Tình yêu bùng lên

Thảng thốt.

 

(*) Một tựa sách của Phan Nhật Nam-Mùa Hè Đỏ Lửa

 

 

Sữa

 

Sữa chẩy ra từ vú mẹ

những giọt xương rồng chẩy ra từ những cái gai

những cái gai cào xước bàn tay

Ta cào xước ngực mẹ

bằng bàn tay của mình

 

 

Lễ Hội

 

Những hàng cây trong thành phố

bắt đầu treo những con mắt nhiều màu

có những bàn tay

sẵn sàng chọc thủng những con mắt đó

Hàng cây không hề ngạc nhiên

vì chính nó

không biết mình có màu gì

 

Khẩu Trang

 

Trong bóng tối

tôi sờ soạng tìm khẩu trang

tôi tìm thấy

một cái khẩu trang màu đen

tôi đeo lên mặt mình

một khuôn mặt chìm trong màu đen

hình như có tiếng cười

tiếng cười cũng có màu

Đen

 

 

Cơm Chiều

 

Những hạt gạo gọi nhau trong nồi

tiếng nhành lúa chạm vào nhau lao xao

gió thổi từ xa lắm

những giọt mồ hôi

lóng lánh như những viên ngọc đen

có tiếng súng nổ

chiếc áo của người nông phu

nhuộm đỏ những hạt cơm buổi chiều

 

tmt

(Thơ Cuối Năm)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Quán tưởng Thượng tọa Thích Tuệ Giác, Trụ trì Thiền viện Trúc Lâm Đại Đăng vừa viên tịch lúc 4:30 chiều thứ Bảy ngày 10-4-2021 tại Thiền Viện Đại Đăng, San Diego, California, Hoa Kỳ.
tháng tư / vợ chồng già dẫn nhau ra phố / nắm chặt tay nhau sợ ngã / leo lên chiếc xe điện màu vàng / Bruxelles êm đềm mùa dịch / một câu hỏi không nghe trả lời câu hỏi thứ hai bắt đầu bực dọc / tình yêu xế chiều luôn gai góc và đầy những khắc phục / vẫn chứa nhiều câu hỏi / với những trả lời không cần thiết
Người đàn ông Á Châu đi bộ, / đội mũ sụp che đầu. / Bốn thanh niên da trắng xuất hiện, vây quanh. / Người đàn ông quỳ xuống, / rồi bất chợt phóng lên, / tay đấm, tay chặt, / đá song phi. / Bốn thanh niên ngã nhào, bất động.
Khi mặt trăng làm mặt trời nửa khuya. Tất cả mọi thứ cần đảo ngược. Con người đã sai từ sơ sinh. Nhân loại đã lầm từ tiền sử. Chúng ta thật sự không biết mình là ai?
con chim én kiên trì vượt châu lục / bay về đồng bằng đúng hẹn / mang thông điệp mùa xuân cho cả bầu trời / niềm vui thắp sáng cùng mây / rồi tan vào hư không
Lơ lửng trời cao dõi mắt trông / Cánh dù ra biển nhớ phương đông / Ngày qua tháng lại nhiều mơ ước / Đêm đến rồi đi những đợi mong / Đất khách tha phương sầu viễn xứ / Nước người lưu lạc nhớ non sông / Một thời ngang dọc còn chưa dứt / Quê cũ ngày về hết lưu vong
Tôi đoán chừng / sẽ có một lần, / Tôi thích đêm hơn ngày, / khi hé cửa / nhìn ra, / người ấy đã ngồi sẵn, / Đội mũ che kín mặt. Áo dài trùm kín tay chân. Một bóng đen trong bóng tối. Bất động đợi chờ.
lời chào từ thân cây mùa đông những cành khô đen màu xanh diệp lục đã mất trong thăm thẳm của ánh mắt vẫn ngôi nhà nóc đỏ cười với cơn mưa về đây ngồi trên phiến đá ngẫm lại bao ngu si, háo thắng, tự kiêu thương cho bản thân buồn cho số phận nghìn năm vẫn là cát sỏi phân vân
nhẵn tròn viên sỏi trắng / nằm cạnh tảng đá xanh / lượm lên là dỗ dành / trên tay thành hạt ngọc / gió mùa thu trên tóc / bay qua ngõ phố mềm / nhìn nhau sương lặng lẽ / chiều nay sao thật êm
Rồi ngày ngày, sau này Khi rời xa, ở một miền đất khác / Trong giấc mơ em nơi xa xôi / Sự cách biệt làm ta gần nhau hơn / Và em, em không hề quên tôi.
Bọn độc tài quân phiệt Myanmar đã giết em rồi Kyal Sin ơi! / tuổi mười chín non tơ ngực em tràn máu đỏ / nụ cười vẫn nở trên môi tới khi em mãi mãi ra đi / chiếc áo với dòng chữ tin tưởng ngây thơ 'Everything will be OK’ còn đỏ
Ô, các anh chị em, / thuở xa xưa, đã có lần, / phải chăng các người / đã từng giống tôi, / trước khi được làm nhân loại? / Phải chăng các người / đã tự nguyện / hiến thân ít nhất một lần, / rồi không bao giờ / dâng hiến lần nữa?
chiều nay / nơi chốn này anh gặp lại em / đóa hoa tulips em / rực rỡ trong màu áo vàng thanh khiết mảnh mai như hạt mưa bụi chiều đông / và dường như nụ cười trên môi em / có chút gì hao gầy, se sắt.