Thơ Trần Mộng Tú

08/02/202614:29:00(Xem: 133)
DC407 (2)
Minh họa Đinh Cường

 

 

Thảng Thốt

 

Trên những thân cây khô như da thú

Những chùm lá nghiêng tai

lá đang nghe tiếng của bước chân mùa đông

những bàn chân có những cái móng thật sắc

đang cào trên mặt tuyết

 

Người đàn bà mở từng cánh tủ

những chiếc áo len rơi ra

lăn theo những dấu tay của người đàn ông

đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)

 

Người đàn bà ném vào lò sưởi

những dấu tay mùa hè

những cái móng sắc mùa đông

Tình yêu bùng lên

Thảng thốt.

 

(*) Một tựa sách của Phan Nhật Nam-Mùa Hè Đỏ Lửa

 

 

Sữa

 

Sữa chẩy ra từ vú mẹ

những giọt xương rồng chẩy ra từ những cái gai

những cái gai cào xước bàn tay

Ta cào xước ngực mẹ

bằng bàn tay của mình

 

 

Lễ Hội

 

Những hàng cây trong thành phố

bắt đầu treo những con mắt nhiều màu

có những bàn tay

sẵn sàng chọc thủng những con mắt đó

Hàng cây không hề ngạc nhiên

vì chính nó

không biết mình có màu gì

 

Khẩu Trang

 

Trong bóng tối

tôi sờ soạng tìm khẩu trang

tôi tìm thấy

một cái khẩu trang màu đen

tôi đeo lên mặt mình

một khuôn mặt chìm trong màu đen

hình như có tiếng cười

tiếng cười cũng có màu

Đen

 

 

Cơm Chiều

 

Những hạt gạo gọi nhau trong nồi

tiếng nhành lúa chạm vào nhau lao xao

gió thổi từ xa lắm

những giọt mồ hôi

lóng lánh như những viên ngọc đen

có tiếng súng nổ

chiếc áo của người nông phu

nhuộm đỏ những hạt cơm buổi chiều

 

tmt

(Thơ Cuối Năm)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân.
hắn thồ dĩ vãng trên lưng / như người nộm trong vùng trời không bóng / chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ / đứa trẻ thân gầy quá tải
Theo ta qua đến chốn này / Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi / Nổi sầu viễn xứ khôn nguôi / Thương ta, có xót những lời đau không?
là vòng hoa trên trời / cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi / trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch / hãy cho tôi nụ cười thật tươi
tôi và bao người như những cái bóng mờ trong thế giới ảo / bị áp đảo ̶ ̶ ̶ xô đẩy vào và đè bẹp trên chuyến xe tốc hành / đi về vô tận trên xa lộ thông tin cao tốc choáng ngợp / chẳng bao lâu nữa thượng đế sẽ đến! bạn sẵn sàng chưa?
Trở về bến vắng tịnh không / Thân trơ quán tưởng mênh mông sắc chiều / Trở về bóng đổ liêu xiêu / Cơn mê cũ cũng nhẹ hèo trôi đi
Cuộc chiến vừa tàn / Sau ba muơi năm / Người chiến binh về thăm nhà…
Già an lạc, là già trong hy vọng, / Lòng sung mãn trong giấc điệp bình an. / Khi số tận kêu ta dừng bước tiến / Chỉ là tạm biệt, vô thường sắc không
thế gian đến hồi tận diệt / Mỗi ngày nghe tin người chết / đau đớn tức tưởi / những tinh hoa lụi tàn / những hồn oan
Bây giờ là cuối tháng 3. Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa tháng Tư đen, tháng Tư gẫy súng, tháng Tư năm 1975. Những trường học tại miền Nam biến thành nơi tâp trung, tù đày cải tạo của hàng triệu quân, cán chính của chính phủ Viêt Nam Công Hòa. Hàng triệu người phía Nam vĩ tuyến 17, vươt biên tìm đến vùng đất tự do.
tôi bỏ lại đêm / những điều chưa nói hết / những điều chưa kể xong / những điều / đêm đã nghe cùng tôi / trong lặng im bóng tối. tôi bỏ lại trong bóng tối / những ý nghĩ / sót vụn / sự tưởng tượng / rỗng rạo / những thứ nên quên đi / khi trời tảng sáng.