Thơ Trần Mộng Tú

25/02/202620:40:00(Xem: 178)

altar

Tết tàn

 

Lời chúc nào đã cạn

Hương hoa nào đã bay

Chỉ còn vốc tuổi hạc

Vẫn đầy hai bàn tay

 

Áo khăn đem xếp lại

Vào ngăn kéo thời gian

Thơ Xuân chưa khô mực

 Báo đã vội sang trang

 

Soi gương đếm tuổi hạc

Nghe tiếng vỗ cánh bay

Luồn tay vào trong tóc

Sợi tóc chao ôi gày!

 

Mùa xuân rơi trên giấy

Tháng Giêng lật từng trang

Khép hai cánh cửa lại

Giữ mùi hương nhang tàn.

 

-- Trần Mộng Tú
Mồng 7 Tết Bính Ngọ

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
dâu bể trôi qua như quyển sách | trang giấy vàng - ký ức ngủ quên
những con chim nhàn nhã | bên tán cây rễ xoắn gầy gò | nơi tôn nghiêm mùa thu | tiếng ai cười như chuông đổ
Một bút tâm chưa vững bền | Khí trời lỏng quẹt nước rên ngoài bìa | Rừng bỏ đi lúc canh khuya | Ngột ngạt phủ sóng lời thơ cuộn chìm
Em bắt đầu ghen với những khoảng trống của tôi | Khoảng trống tôi không hề hiện diện | Ngay cả một bệt màu để quên cũng đã được thu dọn | Chỉ còn tiếng sực tắt của những thanh trường canh | Báo động ngày sắp cạn nước.
từ tế bào da linh thể hóa khói tan vào hư không | cuồng chạy theo hổn hển nắm bắt | mở bàn tay trôi ra bóng ta khật khùng ngả ngớn
Chim một đôi | Lẻ một bạn | Trăng một chiếc | Niệm mình trăng
Tôi ở đây xa dăm ngàn cây số | Trái tim tôi trôi mãi chẳng tới bờ
Một khuôn mặt lành | Sao đời dị dạng | Đêm tha khúc quành | Vào ngày hạn hán
ánh lửa bếp lò bà ngoại đốt | tiếng chim ban sáng hót trong hồn | ba ngàn cánh cửa vào thế giới | giấc mơ mọc cánh chọc trời
tôi từng cô độc nhưng hiếm khi cô đơn | tôi đã thỏa mãn cơn khát của mình | ở cái giếng của chính tôi | và rượu đó thật ngon, | là thứ ngon nhất mà tôi từng uống
nửa cơn đau đầu đông | thu rồi lại nhen nhúm | hãy thở như ngô đồng | uống thu sương từng ngụm
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.