Ngã | Minnesota Minnesota

19/03/202613:25:00(Xem: 185)

Pho ran chieu_ Hue Xua_Thai NC
Minh họa Đinh Trường Chinh


Ngã

 

có lúc ngã vào Saigon

một Saigon đổi giọng

có lúc ngã vào mưa

mưa đã khác

 

những mưa lẻ

chạm vào tôi

thành nước mắt

Saigon

 

ngã vào cái tên mới

rất khó đọc

ngã vào những tiếng còi

vẫn khó nghe

bầu trời cũ                                                                                                              

đã quên tôi

những cột điện già

không nhận mặt

 

có lúc ngã

một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ

đổi nhiều tầng

tôi vẫn sống Saigon

một Saigon khác

tôi vẫn tôi

một tôi khác.

 

 

Minnesota Minnesota

 

Tôi không hiểu tại sao mấy hôm nay tôi lại nhớ đến tháng giêng 1976. Nhớ chuyến xe mùa đông hơn 230 dặm đến Minneapolis chỉ để gặp và nghe những người nói tiếng Việt

Sau 4 tiếng lái xe chỉ để ăn bữa ăn Việt đầu tiên (có cơm chiên, có chả giò) trên xứ Mỹ rồi trở lại Fargo trong ngày giữa cơn mưa tuyết

Tôi nhớ đó là một thành phố nhiều nhà thờ Tin Lành hơn bar rượu

Tôi nhớ tuyết tuyết và tuyết,

Tôi nhớ hồ hồ và hồ

Tôi nhớ những cánh đồng trắng vô tận

 

Tôi không hiểu tại sao

những người ở Minneapolis nâng được những tiếng còi

làm thế giới một mặt phẳng.

 

Tôi không hiểu tại sao

những thân cây trên tuyết

có che được dấu đạn bắn vào tháng giêng

những nến thắp ngoài trời

có làm tuyết gượng dậy.

 

Tôi không hiểu tại sao

những vết máu trên tuyết

của Renee của Alex

rất đỏ

rất lâu tan.

Lê An Thế

 

Saigon, đêm giao thừa, 17-2-2026

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dấu thời gian để lại trên con đường nó đi qua là tàn phai, là những đổi thay tác động vào tâm thái vui buồn của ta, tạo nên hoài niệm, và ước mơ. Vậy cái lúc đang thở, bạn có biết thời gian đang có mặt không, và có nhìn kỹ người bạn đồng hành ấy không. Phải chăng lúc dừng lại đó là ta đang thức cùng hiện tại? Trong Kinh Người Biết Sống Một Mình, Đức Phật dạy: Đừng tìm về quá khứ/ Đừng tưởng tới tương lai/ Quá khứ đã không còn/ Tương lai thì chưa tới/ Hãy quán chiếu sự sống/ Trong giờ phút hiện tại/ Kẻ thức giả an trú/ Vững chãi và thảnh thơi.
nếu có sấm về thế kỷ này | nếu biết chủ nghĩa sẽ chết | nếu biết chính nghĩa không còn ai tha thiết | có bao nhiêu người nằm xuống | có bao nhiêu người trôi trên biển
Hôm qua / ở đây là ngày đầu mùa xuân / tờ lịch rơi xuống một nụ đào / Tháng Ba sắp hết / Tháng Tư như lệ sắp trào...
Thơ của hai nhà thơ: Trần Mộng Tú & Vĩnh Ngộ...
Để có một Paris, biết bao lần Thượng Đế phải suy nghĩ? Để có một sông Seine, biết bao lần Thượng Đế phải sửa đổi số phần?
ý hẳn trời là mây sao | nơi tồn đọng của điệu chào mân côi | về tôi về giữa núi đồi | về tôi chút nắng và môi thầm thì
Thơ của hai thi sĩ: Trần Yên Hòa & Quảng Tánh Trần Cầm...
Thơ của hai thi sĩ: Thy An & Lê Minh Hiền
Thơ của các nhà thơ Nguyễn Quốc Thái, Nguyễn Thị Khánh Minh, Lưu Diệu Vân, Trần Hạ Vi, Trần Hoàng Vy.
Thơ của Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung
Bước huyền đồng trôi nhẹ | tay với hái sắc màu | đi. ta đi về nhé | nữa, cơ cầu có nhau
Anh - một tình yêu khái niệm | Chiều nhuốm chiều | Em nhuốm anh...
em ngồi đấy. từ xưa. giờ mà rồi đi biệt chỗ ta hẹn cùng em thùy dương. em. mông lung tỳ lưng phướn ngả một vùng y sa