Hôm nay,  

Ca Khúc Tháng 9: The Autumn Leaves

26/09/202105:52:00(Xem: 9816)
blank

  

Bài hát The Autumn Leaves được sinh ra hơn nửa thế kỷ qua từ năm 1945 bên Pháp và đã được hát bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau bởi nhiều tiếng hát nổi tiếng khác nhau trên thế giới.
Âm điệu và ngôn ngữ của bài hát thật giản dị nhưng khi hát,mỗi người ca sĩ đểu có một rung cảm khác nhau.
Dù cho đó là những rung cảm tình ca nhớ nhung lãng mạn của tỉnh yêu nhưng thật nhiều hay thật ít, thật mỏng hay thật dầy, mỗi ngôn ngữ và dân tộc trong âm nhạc nếu mà đem ra so sánh đối chiếu với nhau thì thật là một điều không thực tế và không nên làm.
    
Eva Cassidy là một ca sĩ giọng Soprano và nhạc sĩ Guitar khá nổi tiếng khi còn sống và hay hát cho những quán nhạc nhỏ ở địa phương như Blues Alley, Washington DC.
Bên cạnh dòng nhạc Jazz, Blue music, Pop, Gospel, những bài hát trình diễn thường ngả về nhac dân gian Folk songs của Hoa Kỳ nhiều hơn là nhạc thời trang.
Eva thọ 33 tuổi và mất vì skin cancer ngày Nov 2, 1996.
Khi Eva qua đời, đĩa hát và giọng hát của Eva bỗng nổi bật hơn là lúc còn sống nhất là ở bên Anh Quốc và Ái Nhĩ Lan.
Với 3 CD nhạc tuyển và 1 CD 1 bài đã từng đứng Number-One ở Anh, số CD đã bán ra được hơn 10 Million đĩa lan khắp các nước Úc, Đức, Thụy Điển, Thụy Sĩ và Na Uy ở Âu Châu.
   

Trong dòng nhạc CD của Eva, sau khi nghe hết kể cả những bài hát lạ và quen thuộc, tôi chọn được ra bài hát sau để gửi giới thiệu đến các bạn.
Lý do đã giúp tôi chọn là tiếng hát nồng nàn đầy hơi ấm và mạnh mẽ của Eva, phần quan trọng chính là những xúc động của Eva trên đôi mắt, trên khuôn mặt và ở đôi môi khi trình diễn và thu hình Live.
Tôi đã nghe và tôi đã xem bài hát quen thuộc này từ những ca sĩ khác cả chục năm nay rồi nhưng từ Eva, lần đầu tiên, tôi thực sự đã sống và rơi hẳn vào không gian của Eva, với hình ảnh của Chiếc Lá THU Rơi qua nét phác họa của Eval bằng âm nhạc.
  
Với tôi, khi người ca sĩ và nhạc sĩ làm được điều này, họ đã hóa thân trở thành một người họa sĩ tài ba thực sự.
Họ đã vẽ ra được hình ảnh hay câu chuyện rồi truyền hình ảnh câu chuyện đó cho người nghe để được nhìn thấy dù không trọn vẹn hay thiếu mầu sắc rực rõ nhưng đôi khi, có thể làm rơi nước mắt người nghe khi câu chuyện của hình ảnh họ kể ra bằng âm nhạc.
 
Không phải ca sĩ nào cũng làm được chuyện này.
Rất xúc động và ngây ngất lặng im lắng nghe từng chữ, từng câu, từng nét mặt, từng bờ môi, từng ánh mắt, từng hơi thở, từng note nhạc và từng tiếng đàn đệm của Eva.


Nó không mầu mè bóng gió và lãng mạn như ngôn ngữ Việt Nam nhưng chính dòng nhạc đơn giản và sự trầm mình sâu trong tiếng hát của Eva đã làm cho tôi chìm sâu và nhìn thấy được chiếc Lá THU rơi thật sự bên ngòaì khung cửa sổ của mùa Thu ở một nơi, chỉ có trong tưởng tượng của mình vì thật sự ra, tôi chưa bao giờ được ngồi nhìn qua khung cửa để thấy mùa Thu tận mắt trong đời.
 
Cuộc sống đã trở nên lãng mạn hơn, đẹp đẽ hơn, nhân ái hơn, nồng nàn hơn và yêu thương loài người nhiều hơn cũng nhờ những người nghệ sĩ này .
Họ đã làm đẹp cuộc đời , làm dịu nỗi đau, làm tan giông bão, làm phao cứu vớt và là nguồn an ủi cho những ai cần đến.
Từ những suy nghĩ đó, tôi đã dành
những giây phút lặng im thưởng thức dòng nhạc tiếng hát của họ với một tấm lòng trân trọng quý mến họ thật sự.
 
Trong tâm tư này , Eva Cassidy đã đưa tôi quay về với tiếng hát không quên của Lệ Thu.
Giờ sắp vào Thu, tiếng hát Lệ Thu đã khép lại vĩnh viễn vào ngày Jan 15, 2021, sau 76 năm ở trần gian.
Tôi đã ngồi viết ra được 2 bài thơ xúc động cho 2 người ca sĩ vắn số : Eva Cassidy và Lệ Thu.
1 trong 2 bài đó là đoản văn thương tiếc, không biết có thể gọi là thơ được không?
Tôi xin tự gọi đó là Thơ, thơ tự do dù biết mình không phải là thi sĩ và chẳng bao giờ làm thơ cả.
 
Xin gửi đến các bạn để chia sẻ và nhất là để tưởng niệm giọng hát Lệ Thu, người ca sĩ duy nhất tôi yêu thích vô cùng.

Trong suy nghĩ mong muốn, tôi sẽ cố gắng đưa 1 trong 2 bài thơ đó vào âm nhạc trước ngày giỗ đầu của Lệ Thu.

Cám ơn các bạn đã đọc và hy vọng sẽ yêu thích Eva Cassidy trong bài hát The Autumn Leaves.
“”””
.
Xin để riêng tặng hai người bạn viết nhạc của tôi:
- anh Nguyên Bích
- anh Phạm Anh Dũng.

.

Chiếc Lá THU Rơi
Thơ: Nguyễn Ngọc Phúc

Để tặng Lệ Thu.

Tiếng hát lát vàng mầu kỷ niệm.
.


Qua khung cửa sổ

Vàng Lá THU Rơi

Thấp thoáng

Tóc bay theo từng tiếng hát

Của một người

Giờ đã trở về cùng cát bụi

Nhưng vẫn hát

Cho tình yêu và nỗi nhớ

Để kéo mảnh hoàng hôn

Từ vực sâu đứng dậy

Để từng chiếc lá rơi

Lát vàng mầu kỷ niệm

Và bước nhẹ thật nhẹ

Vào giấc mê của mặt trời

Đang lịm dần trong bóng đêm

Chiếc lá THU rơi.

.

Eva Cassidy - Autumn Leaves

https://youtu.be/xXBNlApwh0c

.

.
THU ĐÃ RƠI

Thơ: Nguyễn Ngọc Phúc.

09/25/2021

  

Từng mỗi Thu Rơi

Chơi vơi tiêng hát

Úa cả̉ hôn hoàng

Lịm tắt bình minh

 

Chờ từng cánh chim

Mang tin hanh phúc

Nhả khúc nồng nàn

Phủ nôĩ quạnh hiu

  

Trên vùng cô liêu

Miên man nôĩ nhớ

Lât trang thư cũ

Ấp ủ dâú xưa

  

Xin với trăng sao

Che đêm cằn côĩ

Bình minh hờn dôĩ

Sẽ bước quay về

  

Thắp lại lời thề

Giã từ cơn mê

Tìm nụ hôn xưa

Ghi trên trời tím

  

Một thời cuống quýt

Ôm trái tim non

Có còn vết son

Hay đã phai tàn

 
Thank you.

Phil Nguyen
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tối Thứ Bảy 15-4-2023 nhiều đồng hương vùng Dallas tiểu bang Texas đã đến dự đêm nhạc Sài Gòn Mơ Ngày Hội Ngộ, diễn ra tại phòng sinh hoạt của thương xá Asia Square Times, thưởng thức những ca khúc thương nhớ Sài Gòn, Vượt Biển của nhạc sĩ Trần Chí Phúc đến từ Nam Cali...
“Đất Khổ” lưu lạc ra nước ngoài sau năm 1975 và mãi đến thập niên 1990 mới có cơ hội trình chiếu tại Hoa Kỳ. Đây cũng là một phim chính được chiếu tại tại Đại hội Điện ảnh Việt Nam kỳ 8 – Viet Film Fest – do Hội Văn học Nghệ thuật Việt-Mỹ (VAALA) tổ chức năm 2015 ở Little Saigon, Nam California...
Nevermore được mở màn với khung cảnh một ngày xa xưa trong đêm tối u uẩn, với hình ảnh vũ công Elliot Hammans, mặc quần trắng xếp li và áo sơ mi tay phồng kiểu nhà thơ, đóng vai nhân vật chính, ngồi trên chiếc ghế bành làm bằng các thân thể người, hiện ra ủ rũ trong bóng tối ở cuối sân khấu. Người ta thấy hình ảnh của Hammans từ từ dâng lên, tạo ra một chiếc bóng ma quái lơ lửng trên bức tường sau sân khấu.
Điều gì đang xảy ra trong não và cơ thể khi chúng ta thưởng thức nghệ thuật? Đây là một câu hỏi đã nằm trong tâm trí của Anjan Chatterjee nhiều năm. Ông Anjan là giáo sư về thần kinh học, tâm lý học và kiến trúc tại Trường Pennsylvania (University of Pennsylvania). Tại đây, ông đã thành lập một trong những phòng thí nghiệm đầu tiên trên thế giới dành riêng cho khoa học về thần kinh và thẩm mỹ - Penn Center for Neuroaesthetics.
“Khi tôi muốn ca hát về tình yêu thì tình yêu lại biến thành đau khổ. Nhưng khi tôi chỉ muốn hát về đau khổ thì đau khổ lại hoá thành tình yêu”. – Franz Schubert.
Một buổi chiều tháng 3 năm 1994, có một thiếu phụ đến gõ cửa căn nhà gỗ của ông Vương Hồng Sển trên đường Nguyễn Thiện Thuật, Quận Bình Thạnh. Ngôi nhà gỗ lúc ấy còn rất đẹp, được chăm sóc kỹ lưỡng. Khi cô đến, ông Sển ra tiếp cô ở trong vườn phía trước nhà...
Đã qua thập niên thứ nhất của thế kỷ XXI, nền văn minh cơ khí vẫn liên tục phát triển với nhà cao tầng, đường cao tốc, phương tiện làm việc và sinh hoạt đều sử dụng máy móc, ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày của mọi người, tạo nên một nếp sống, nếp nghĩ phù hợp. Giữa bộn bề khói bụi, có ai lắng hồn nhớ lại một thuở thanh bình ngày xưa, nghĩ về cảnh “ hôm qua tát nước đầu đình…” “trên đồng cạn dưới đồng sâu, chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa…” “Trời mưa trời gió, đem đó ra đơm, chạy về ăn cơm, chạy ra mất đó…?”
Có thể nói ai cũng có lần nói lái ở trong đời, đôi lúc chỉ vô tình thôi. Nếu bạn buột miệng nói “đi giữa trời nắng cực quá” hoặc khi đèn điện không sáng mà bạn nói “điện sao lu quá chừng”, người nghe sẽ cho là bạn nói tục, có oan cũng đành chịu vì, dù bạn không cố ý nhưng nắng cực, điện lu nói lái nghe tục thật. Tương tự như thế, hãy cẩn thận đừng nói dồn lại, dồn lên, đồn láo, đồn lầm…
Hơn 20 năm trước tôi gặp Trần Hải Sâm, khi cô còn là sinh viên ban thạc sĩ của Đại học Oregon, là một cô gái đã tốt nghiệp ngành cổ sử Đại học Quốc gia Hà Nội với dáng nét trẻ trung, tính tình vui vẻ, cởi mở. Sau này Sâm trở thành bà xã của Luật sư Đinh Ngọc Tấn, một bạn trẻ đã cùng tôi tổ chức nhiều hội thảo từ sân trường đại học và trong sinh hoạt cộng đồng vùng Vịnh San Francisco...
Kế Huy Quân, tài tử gốc Việt trở lại ánh đèn sân khấu sau nhiều thập kỷ với bộ phim “Everything Everywhere All at Once,” đã giành giải Oscar cho nam diễn viên phụ xuất sắc nhất. Trong tiếng vỗ tay vang dội Quân bước lên sân khấu và la lớn để nói với người mẹ 84 tuổi của mình, người đang dõi xem kết quả Oscar hôm nay ở nhà: “Mẹ ơi, con vừa đoạt giải Oscar!”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.