Hôm nay,  

Nụ hôn đầu

17/10/202113:07:00(Xem: 4008)

MUAXUANYEU_EM
Minh hoa: Đinh Trường Chinh



Nụ hôn đầu ở đây là nói đến nụ hôn đầu giữa chàng và nàng chứ không phải giữa cha mẹ với con cái hồi còn nhỏ xíu hoặc mấy cái hôn bá vơ bá láp đâu nhé. Nhiều người thì quên tuốt tuột nhưng nhiều người vẫn còn nhớ hoài nhớ hủy nụ hôn đầu như một kỷ niệm đáng yêu, ngộ nghĩnh, hoặc ngay cả ê chề, ghê sợ.
 
Khi đã thích thích và để ý đến ai, người ta thường muốn được hôn vì nụ hôn là biểu tượng của tình yêu, của thổ lộ tình cảm, của gần gũi thân mật, và cả là sự mong muốn sở hữu. Nhưng làm cách nào để lần đầu hôn được đối tượng đây vì không biết người ta có thật sự chịu đèn mình chưa, có cảm tình với mình không? Lỡ làm ẩu họ tát cho một cái thì chắc là phải độn thổ. Nhiều anh chàng đã phải đi hỏi han bạn bè học hỏi kinh nghiệm hoặc nghiên cứu sách vở để làm sao hôn được nàng lần đầu và phải làm sao có được nụ hôn đầu để đời mà người mình yêu sẽ phê và thích, muốn hoài, nhớ hoài.
 
Hôn kiểu nào cũng có cái hay của nó. Hôn có kinh nghiệm kiểu này kiểu nọ thì tạo nhiều cảm giác, người ta cũng phê, cũng hưng phấn và ...muốn hôn hoài! Còn hôn ngờ nghệch chứng tỏ mình mới biết yêu, mới là mối tình đầu, người ta cũng thích. Đã nói là nụ hôn đầu thì làm sao mà có kinh nghiệm, chỉ là phản ứng tự nhiên hoặc là học hỏi qua xi nê, sách vở, thực hành có đúng không mà thôi. Chủ yếu là con người ta nhớ nhiều về hoàn cảnh nụ hôn ấy xảy ra trong tình huống nào, cảnh vật xung quanh, phản ứng của đối tượng ra sao, và cảm giác lúc đó.
 
Một anh chàng đã làm bài thơ tả lại nụ hôn đầu của mình trong một hoàn cảnh oái ăm nhớ đời:
 
Giờ nói đến nụ hôn đầu
Nghĩ đi nghĩ lại.. có đâu mà bàn.
Từ nhỏ.. mỗi tí trời ban
Yêu cô bạn học gian nan quá trời .
Một hôm được bữa cả đời,
Hai tay vừa nắm, "chúng mày rời ra không...! "
Hai đứa giật nảy "... D a a ạ .. kh.. ô… ô n g !! "
Ba em đi đến ".. còn không.. còn không... cái nổi gì !!!
Cúi mặt em vội quay đi
Còn tôi đứng đó như lì bước chân !!!! 
Em tôi dáng ngọc xa dần
Tôi liền nói với : Để lần sau ha ... !!! (St)
 
Không hôn được nhau nhưng cũng nhớ cả đời. Đúng là tuổi học trò khờ dại ngu ngơ. Nhiều khi thương thầm nhớ trộm, theo bước chân nàng khi em tan trường về không biết đến bao lâu, chỉ dám gởi thương gởi nhớ vào trang thư tình dấm dúi len lén trao cho và chỉ mong được cầm tay thôi chứ nào nói đến nụ hôn trên môi. Nụ hôn đầu, đối với một số người, thật quá khó để trao được cho người mình yêu.
 
Chàng và nàng nọ quen nhau được vài tháng. Tình trong như đã mặt ngoài còn e! Xé lẻ khỏi đám bạn đông đúc, chàng nàng dẫn nhau đi tìm thăm viếng các khung cảnh hoang sơ của núi rừng, của biển vắng, của đồng không mong quạnh. Nhưng anh chàng là một tay nhát gái, vẫn không đoan chắc là nàng có chịu đèn mình chưa. Chàng chỉ dám choàng tay qua vai nàng khi nghe em kêu lạnh, còn hôn em thì cha mẹ ơi, sao mà khó quá. Mấy ngày rồi cái đầu cứ làm việc dữ dội để tính toán, xếp đặt, chờ đợi, hồi hộp, lo sợ, mà không làm sao có can đảm để trao cho nàng một cái hôn dù là hôn trên tóc nói gì đến được hôn trên môi. Biết là hôn thì dễ ợt như thơ trong internet:
 
Đố ai định nghĩa được nụ hun ? Có khó gì đâu phải ngại ngùng Cứ thế gần nhau rồi xích lại
Nghe một cái "bụp"... thế là hun.
 
Vậy mà sao chàng cứ rụt rè, e ngại, cứ sợ lỡ em phản ứng không chịu “cái bụp” của mình mà quay ngược trả lại cho một “cái bốp” thì quê độ. Còn nàng, đã tạo cơ hội cho chàng choàng vai mình mà sao chờ hoài chờ hủy chàng cứ trơ như đá. Nàng tự hỏi thầm có phải tại anh chàng nhát gái, hay không thương mình, hoặc là dân đồng tình luyến ái mê người cùng hệ? Có nên tạo thêm một cơ hội nữa để xem chàng là loại người nào mà còn tính đường? Nếu chàng quá nhát thì phải làm sao, chẳng lẽ con gái lại chủ động hôn con trai thì kỳ chết. Hai bộ não cùng hoạt động hết công suất để tính toán làm sao có thể hôn và được hôn. Quá tội! Ông trời cũng thương tình nên khi không thình lình chàng ngộ ra:
 
Một liều ba bảy cũng liều
Hôn đại một phát có tiêu cũng đành...
 
Rạo rực cả mấy ngày rồi mà không phát tiết sao được. Nụ hôn đầu ngờ nghệch mà sao cứ nhớ mãi nhớ hoài. Môi vừa chạm môi là thấy máu dồn lên mặt, mắt hoa đi, toàn thân tê rần, tim đập nhanh, ngạt thở, bụng đánh lô tô, hai tay lớ ngớ quờ quạng phải ôm chặt đối tượng cứ sợ rời ra là tay sẽ rớt mất, người sẽ tan đi. Một lúc sau mới định thần lại thấy đê mê, ngọt ngào, và cứ muốn hôn hoài không dứt. Mấy chục năm sau cứ mỗi lần nhớ lại nụ hôn đầu, chàng cứ cười lúc đó mình sao ngu thế. Người ta đã chịu đèn mình rõ như ban ngày mà còn lo sợ e ngại cái gì không biết. Hôn dễ ợt mà, chỉ cần thắng được cái mắc cỡ, cái khoảng cách tuy xa mà gần là xong ngay. Hèn chi người ta đã nói:
 
Tại sao dạ cứ phải bồn chồn?
Bốn mắt gặp nhau rồi khép lại, Môi chạm kề môi, thế là hôn.
 
Môi chạm kề môi, lần đầu tiên trong đời cái cảm giác thật là lạ. Mềm mềm, êm êm, hấp dẫn. Nhưng cũng có người bảo lúc hai cái mỏ chu ra chạm vào nhau, thấy ướt ướt và có cảm giác như bị...chó liếm. Chắc là vì chưa thích hoặc chưa yêu đối phương đấy thôi. Nhưng nụ hôn chó liếm ấy cũng khiến nhớ đời, như một kỷ niệm vui.
 
Một anh chàng khác kể lại nụ hôn đầu của hắn thật tội và nhớ đời. Hắn cũng tính toán và tìm cách hôn người đẹp mà hắn sùng bái cả mấy tháng trời. Đưa em đi xi nê, vào rạp tối om nhưng xung quanh toàn người là người, cứ sợ nhỡ màn ảnh sáng lên bất chợt thiên hạ xung quanh thấy kỳ chết. Không dám! Đưa em tìm động hoa vàng thì hoa vàng đâu không thấy chỉ thấy toàn...vàng dẻo. Em kêu trời chê khiếp quá, hôi quá. Mất hứng! Đi công viên thì góc nào cũng thấy có cặp ôm nhau khít rịt. Em kêu kỳ quá! Lại thôi. Cứ thế mà đi lung tung sao chẳng thấy riêng một góc trời đâu cả. Đến khi cơ hội đến thì hỡi ôi, khi môi hắn vừa chạm vào môi nàng là một dòng cảm xúc dâng lên mãnh liệt làm sóng phải tràn bờ. Cái quần xì ướt nhẹp như tè trong quần. Mặt mày đỏ gay cứ sợ người đẹp biết hắn ta vội buông nàng ra và dọt lẹ về nhà tắm rửa thay đồ quên mất cô nàng đang bàng hoàng ngơ ngác thắc mắc không hiểu tại sao chàng khi không dông mất. Nụ hôn đó chưa kịp nở nhưng vẫn tính là nụ hôn đầu. Hắn cứ nhớ hoài và thắc mắc không biết cô nàng có cảm giác ra không. Lo âu và xúc cảm mạnh cũng tạo nên tai nạn như thế, thôi thì cứ tỉnh như không và để cái sự phải đến sẽ đến thì tốt hơn.


 
Nụ hôn đầu của một cặp khác sau này thành vợ thành chồng và cả hai cùng nhớ mãi nhớ hoài. Cả tháng trời sau khi hôn tóc, hôn mắt, hôn tai, hôn má của nàng, chàng đánh bạo hôn xuống đôi môi chín mọng. Nàng thuộc loại ngây thơ con nai vàng ngơ ngác nên khi chàng hôn đến môi em cứ cắn răng thật chặt không cho chàng áp dụng sách vở đưa lưỡi vào miệng nàng. Chàng bực mình quá, chẳng lẽ lại cắn cho nàng một phát nhưng với người yêu có bực mấy cũng ráng nuốt vào bụng. Cho nên vừa hôn chàng vừa thì thầm âu yếm chỉ:
 
- Em cứ tự nhiên đi mà. Cứ thả lỏng và đừng mím môi chặt nữa. Thử đi, không sao đâu.
 
Nàng cũng nghe theo nhưng có vẻ sợ hãi lắm. Sau này khi lấy nhau nàng cho anh chồng biết:
 
- Hồi đó mỗi lần hôn miệng nhau xong em về nhà đánh răng xúc miệng mấy lần luôn đó.
 
- Sao vậy? Bộ em sợ mất vệ sinh hở?
 
Cô nàng trả lời ngu ...như bò:
 
- Em sợ có bầu!!!!
 
Nếu được trao nụ hôn đầu cho người mình yêu thì thường không có cái cảm giác mất vệ sinh. Nhưng nếu người hôn mình là người mình không yêu có lẽ sẽ thấy ơn ớn khi cái lưỡi của người ta xục xạo trong miệng mình. Một cô nàng khác kể:

- Hồi đó em mới 14 tuổi, cũng tò mò không biết hôn là thế nào nên để cho một anh chàng trong trường thích em hôn để biết cảm giác. Khi hắn mút mút môi của em thấy cũng khoái khoái phê phê. Nhưng khi hắn bắt đầu đưa lưỡi vào miệng là em thấy quợn lên. Cảm giác ghê, dơ và mất vệ sinh quá chừng nên em đẩy lưỡi hắn ra rồi cắn chặt răng lại. Hắn ráng hoài không được nên...bóp mũi em làm em phải há miệng ra để thở và hắn đưa lưỡi vào miệng em. Kỳ đó về nhà em đánh răng cả chục lần, nhổ và khạc nước miếng ra gần trầy cả cổ họng vì cái cảm giác dơ mất vệ sinh đó.
 
Đánh răng sau khi hôn vì sợ nhiễm vi trùng là dư thừa vì đám vi trùng lúc hôn tụi nó theo nước miếng chạy qua chạy lại du lịch thám hiểm giữa hai cái miệng và buồn buồn chạy xuống bụng rồi. Theo nghiên cứu thì trong miệng người ta có tới gần 300 loại vi khuẩn có hại cho sức khỏe. Nhưng hệ thống miễn dịch của cơ thể hai người sẽ sản sinh men và kháng sinh thiên nhiên để bảo vệ. Như vậy nụ hôn sẽ làm tăng sức đề kháng và có lợi cho sức khỏe chứ chẳng hại chi đâu. Hèn chi sau khi hôn nhau xong thường người ta cứ thấy lâng lâng, hứng khởi, như bay bổng trên chín tầng mây. Nhưng để tạo nên một cái hôn đầu thơm tho ấn tượng khi đi chơi với bồ nên đánh răng xúc miệng trước, nhai gum cho thơm miệng càng tốt, và tránh đừng dẫn nhau đi ăn bún riêu, bún ốc hoặc ăn mắm rồi mới …đi tỏ tình thì có nước người ta vừa hôn vừa rủa thầm. Có người đã tả nụ hôn đầu đầy mùi vị của mình qua bài thơ như sau:
 
Lần đầu mới biết hôn môi
Chu...mỏ gần lại thấy...hôi quá trời.
Thỏ thẻ em mới có lời,
Em vừa ăn mắm đó thôi anh à.
Chỉ quên xúc miệng thôi mà,
Anh mà chê nữa là mình nghỉ chơi.
Co giò anh phóng một hơi
Nụ hôn đầu đó nhớ đời hỏng quên.(st)
 
Nụ hôn mùi mắm này làm anh chàng hết hồn và nhớ đời. Còn nụ hôn mùi sầu riêng, mùi mít, mùi trái cây thì thích hay không tùy đối tượng thôi. Dân ngoại quốc rất sợ mùi sầu riêng không thể ngửi được, coi như một thứ mùi kinh khủng lắm. Cho nên nếu lỡ ăn thứ gì có mùi sầu riêng mà hôn em tóc vàng thì em chắc chết ngay đơ thôi. Đã có một em gái người Anh 18 chết ngay sau nụ hôn đầu nhưng may sao không phải vì mùi sầu riêng mà vì em bị một thứ bệnh tim mạch hiếm gặp SADS. Thiệt ớn, đang hôn mà đối tượng nhắm mắt rồi ngã ra cái bịch thì ám ảnh suốt đời không dám hôn ai nữa.
 
Bàn về đôi mắt trong khi hôn, có nhóm người cho rằng mới biết hôn người ta thường mở mắt, đến khi hôn rành rồi mới nhắm. Nhưng chắc không đúng. Thường khi hôn nhau, người ta hay nhắm mắt để khỏi bị phân tán tư tưởng, để cảm giác được mạnh lên, để mùi vị ngọt ngào được tăng thêm, và chắc là để đối tượng không biết mình đang run, đang bối rối, đang bị “điện giật”, hoặc đang phê khi nhìn vào cửa sổ tâm hồn. Một cặp kia đang say sưa đắm đuối với nụ hôn đầu thì nàng hé hé mắt ngắm người yêu mới thấy chàng đang mở trao tráo 2 con mắt, chẳng thấy có vẻ phê gì cả. Cô nàng hỏi:
 
- Bộ anh không thấy thích hở? Sao thấy anh trợn mắt to thế?
 
Anh chàng trả lời tự nhiên:
 
- Anh thích chớ, nhưng sợ nữa. Anh phải mở to mắt nhìn để thấy có ai tới thì chạy cho lẹ.
 
Anh chàng này chắc không phải tay ăn trộm thì cũng tay ăn vụng. Người ta có tới thì mặc người ta chứ mắc mớ gì phải bỏ chạy. Nhưng không phải đâu bạn ơi. Một cô nàng có mẹ là bà già lựu đạn, canh chừng con gái kỹ lắm không cho con có người yêu vì đang chờ đi Mỹ theo diện đoàn tụ. Nhưng cô nàng vẫn giấu mẹ có bồ. Một bữa lấy cớ đi ôn bài với bạn để đi hẹn hò, hai anh chị đèo nhau tới một cánh rừng xanh ngát xa lắc xa lơ. Đang lúc 4 mắt nhắm nghiền, 2 cặp môi vừa kề nhau thì nghe tiếng roi quật cái chót anh chàng đau quắn cả mông. Cả hai anh chị tá hỏa tam tinh mở mắt ra thấy bà già lựu đạn sát khí đằng đằng cầm roi mây đang đứng sừng sững trước mắt. Địch thủ tới sát bên hồi nào mà chẳng ai hay thế mới chết. Cũng vì cái tội nhắm mắt khi hôn!
 
Nói gì thì nói, “Nụ hôn đầu” là một kỷ niệm đánh dấu giai đoạn biết yêu đầu đời với trăm giấu ngàn che chỉ có mình biết, họ biết, ai biết. Dù xảy ra trong tình huống nào, đáng yêu hay đáng ghét vẫn để lại trong lòng ta một chút gì để thương, để nhớ. Để rồi, một ngày đẹp trời kỷ niệm lùa về...
 
Bỗng dưng nhớ nụ hôn đầu,
Với ai, ai nhớ, đã lâu, bỗng thèm...


Thanh Mai

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 07 tháng 01 năm 2022 này là đúng sáu năm Họa sĩ, Nhà thơ Đinh Cường rong chơi về cõi vĩnh hằng, miên viễn. Tiểu sử và sự nghiệp hội họa lẫn viết lách của Đinh Cường thì hầu hết giới văn nghệ sĩ người Việt trong và ngoài nước đều biết và tâm phục. Ông được đánh giá là một họa sĩ lớn có tiếng tăm ở Việt Nam và Hải ngoại. Nhà văn Trần Hoàng Vy nhận định như thế trong bài viết của ông nhân dịp chúng ta cùng thắp nén tâm hương cho một họa sĩ tài danh của làng Họa Việt Nam, và cũng là một người bạn, người anh hiền hòa, dễ mến của văn chương, nghệ thuật. Việt Báo trân trọng mời đọc.
Lời người dịch: Một trong những câu hỏi mình luôn gặp phải là mọi người đều muốn "hiểu" một tác phẩm, một bản nhạc cổ điển, một tác phẩm điêu khắc, một bức tranh trừu tượng,... Và dù có giải thích rằng chúng ta không cần hiểu thì mọi người vẫn luôn băn khoăn. Một tác phẩm nghệ thuật thường vốn không mang nhiều nội dung ngoài vẻ đẹp của nó, trong âm nhạc là giai điệu (lời hát chỉ là một phần rất phụ), trong tạo hình thì là đường nét và bố cục. Và chúng ta nên thưởng thức nghệ thuật bằng cái nguyên sơ của một đứa trẻ. Thật trớ trêu khi càng có nhiều tri thức, chúng ta lại càng khó tiếp thu nghệ thuật vì suy nghĩ quá nhiều. Tác phẩm của Susan Sontag đã được dịch ra tiếng Việt thì có "Bàn về nhiếp ảnh" do Trịnh Lữ dịch. Một quyển sách mà mọi người yêu nhiếp ảnh hay chỉ thích xem ảnh cũng nên đọc. Và bài tiểu luận "Chống diễn giải" này mình cho rằng với những người nào muốn thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, hay luôn trăn trở về việc để "hiểu" nghệ thuật thì cũng nên đọc. Vừa để c
Bài tường thuật và cảm nhận của nhà báo Kiều Mỹ Duyên sau khi đi xem chương trình vũ nhạc Shen Yun nổi tiếng thế giới.
Tin Giáo Sư, Nhạc Sĩ Trần Quang Hải qua đời được loan đi khắp nơi ở trong và ngoài nước, từ trước khi ông thật sự mất một ngày. Sau đó, nữ danh ca Bạch Yến, phu nhân của ông đã chính thức xác nhận ông đã ra đi vào rạng ngày 30 tháng 12, 2021 tại Limeil Brévannes, Pháp Quốc. Ông mất vì bị chứng ung thư máu, hưởng thọ 77 tuổi.
Khi nhận được thông tin về sinh hoạt văn học nghệ thuật của trang mạng Gió-O (Gio-O.com), với chủ đề '20 Năm Nắn Net', tôi nhớ đến ngày còn thơ được u tôi, rồi đến các thầy ở bậc tiểu học luôn nhắc khi tập viết là phải nắn nót chữ cho đẹp. Ngày xưa "nắn nót" và bây giờ "nắn net" thấy gần gũi và thân thương vì cả hai đều làm đẹp cho tiếng Việt. Ngày xưa viết chữ đẹp là điều tôi đã học được, nay viết chữ trên không gian ảo để làm đẹp cho ngôn ngữ Việt, cho văn chương, nghệ thuật của người Việt hải ngoại là chủ trương của Gió-O mà tôi đồng lòng.
Cuộc triển lãm này nêu ra luận điểm rằng bản chất nội tại của sự sống và của tất cả các sinh vật là không đồng nhất, mà đúng hơn là được kết cấu bằng nhiều mối tương quan dị biệt để tạo ra Cái Khác. Luận điểm này, vì thế, đã phá vỡ mọi tôn ti dựa vào những khái niệm áp đặt về bản sắc và tính đồng nhất.
Hầu như tất cả những người quan tâm về Thiền Tông đều đã từng nhìn thấy tranh của họa sĩ Lương Khải (c. 1140 – c. 1210). Lương Khải là phiên âm từ Liang Kai. Bậc thầy hội họa này sinh vào thời Nam Tống, sinh khoảng năm 1140, từ trần khoảng năm 1210. Họa sĩ còn được gọi là Madman Liang (Lương Khùng) vì những nét vẽ dị thường. Lương Khải sinh ở Shandong, làm việc ở Lin An (về sau gọi là Hangzhou). Học vẽ với họa sư Jia Shigu. Lương Khải trở thành họa sĩ cung đình cho triều đình Jia Tai (Gia Thái), nơi đây Lương nổi tiếng về vẽ người, phong cảnh và các chủ đề khác. Lương được trao tặng Đai Vàng (Golden Belt), nhưng rồi Lương Khải bỏ hết tất cả những gì liên hệ tới cung đình để theo học Thiền Tông (Chan Buddhism). Từ đó, nét vẽ của Lương Khải phóng khoáng hơn, ít nét hơn, được xem như nét vẽ của tập trung định lực cao độ và mang vẻ đẹp hồn nhiên của những hiệu ứng tình cờ. Hai tấm tranh thường thấy nhất của Lương Khải trong các sách Thiền là: Lục Tổ Huệ Năng chặt cây tre,
Emma Broyles đã tạo ra lịch sử khi cô là người Mỹ gốc Hàn và Hoa Hậu Tiểu Bang Alaska đầu tiên đoạt Vương Miện Hoa Hậu Nước Mỹ, theo bản tin của Yahoo News tường thuật hôm 19 tháng 12 năm 2021. Broyles được sinh ra và lớn lên tại tỉnh Anchorage thuộc tiểu bang Alaska. Mẹ của cô là con của người Đại Hàn di cư, khi ông ngoại của cô rời bỏ thành phố ở Đại Hàn cách nay 50 năm. Là nhà vô dịch năm 2022, cô sẽ nhận được $100,000 đô la học bổng và tiền lương 6 con số để trợ giúp cho các trách nhiệm làm Hoa Hậu Nước Mỹ của cô.
Gần một phần tư trong thế kỷ 21, trải qua nhiều biến cố chính trị, quân sự căng thẳng trên thế giới, sôi sục trong nền kinh tế toàn cầu suy nhược vì hậu quả của vi khuẩn làm gián đoạn sinh hoạt mậu dịch bình thường, trên hết là ảnh hưởng trực tiếp tử vong của các vi khuẩn COVID 19, Delta và Omicron, giờ đây, chúng ta đang như thế nào?
Năm cũ sắp qua, chúng ta sắp sửa cất đi cuốn lịch 2021 và thay cuốn lịch mới 2022. Việt Báo giới thiệu đến quý vị cuốn lịch Áo Trắng - REBIRTH - là một tác phẩm nghệ thuật được nhiếp ảnh gia Phạm Hoài Nam thực hiện. Anh sinh ra tại Việt Nam, lớn lên tại Minnesota, và bắt đầu chụp ảnh từ khi còn rất bé. Anh được giới điệu mộ biết đến qua những bức ảnh chân dung và ảnh áo dài trắng qua những cuốn lịch Áo Trắng, mà anh đã ấp ủ cho ra mắt hàng năm trong suốt 27 năm qua, để gây quỹ cho trẻ em nghèo tại Việt Nam. Để tìm hiểu về ý tưởng và quá trình thực hiện đằng sau những bức ảnh nghệ thuật này, mời đọc những tâm tình do chính nhiếp ảnh gia chia sẻ với Việt Báo.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.