Hôm nay,  

Người Hawaii đoạt Quán Quân giải Lướt Sóng US 2022

23/08/202219:16:00(Xem: 10687)

Người Hawaii đoạt Quán Quân giải Lướt Sóng US 2022

 

Thanh Thư

 

 

blank

Quán Quân Nam Ezekiel Lau. (Hình NAG Hoàng Ngọc Thịnh)

blank

Quán Quân Nữ Bettylou Sakura Johnson. (Hình NAG Nguyễn Lan)

 

 

Không ai ngờ hai người trẻ gốc Hawaii đã cùng chiến thắng hai giải Quán Quân Nam và Nữ Lướt Sóng US Open 2022. Giải này năm nay được hãng Vans bảo trợ và được tổ chức tại Huntington Beach, California.

Đây là một giải tranh tài về lướt sóng lớn nhất thế giới được tổ chức vào mùa hè mỗi năm. Hơn một tuần lễ từ July 30 đến August 7, 2022, dân hâm mộ môn thể thao lướt sóng ở Hoa Kỳ và từ khắp nơi trên thế giới đều đổ về đây tham dự. Cái nóng của mùa hè, bãi biển và tinh thần thể thao của môn lướt sóng đã quyến rũ hàng ngàn người không quản đường xá xa xôi, đem cả gia đình cùng đến xem các vận động viên tranh tài lướt sóng. Điều đặc biệt là người tham dự không phải trả tiền vé vào xem. Con số đếm được trung bình khoảng nửa triệu người mỗi năm. Gồm có 160 vận động viên với đủ loại quốc tịch từ khắp nơi kể cả các nước xa xôi trên thế giới đã cùng kéo về đây để tranh tài. Ngoài lướt sóng với giải The Vans Duct Tape Invitational, dịp này còn có các cuộc tranh tài skating và môn lướt sóng Longboard. Phần thưởng là 50 ngàn đô với 40 nam và nữ vận động viên các nước chuyên ngành Longboard tham dự.

Theo thống kê của các năm trước, mỗi năm với 9 ngày của giải lướt sóng, thành phố Huntington Beach mang về 16 triệu 6 đô và 21 triệu rưỡi cho nền kinh tế của Quận Cam. Đó là chưa kể các hoạt động khác rất hấp dẫn du khách như Air show, Dog surfing, Car show..v..v... Ngoài ra với con đường 10 miles dành riêng cho người chạy bộ và đi xe đạp, Huntington Beach là nơi lý tưởng cho những ai yêu biển và thích các hoạt động thể thao ngoài trời ghé thăm.

 

blankQuang cảnh người xem nơi chân cầu Huntington Beach Pier( Hình Trịnh Thanh Thủy)

blank  Ezekiel Lau. ( Hình Trịnh Thanh Thủy)

blank Ezekiel Lau. ( Hình Trịnh Thanh Thủy)

 

 

Giải Quán Quân Lướt Sóng Nam năm nay thuộc về Ezekiel Lau, 28 tuổi.

Ezekiel Lau là một người Hawaii chính gốc, anh đã mài giũa chuyên ngành lướt sóng của mình ở Hawaii . Sóng Hawaii nổi tiếng là rất cao, cuồn cuộn, mạnh mẽ và nguy hiểm khôn cùng.  Đó lại chính cái nôi của phong cách lướt sóng. Anh ấy toát lên thần thái của một nhà lướt sóng chuyên nghiệp mặc dù được nuôi dưỡng trong một gia đình gắn bó với chiếc gậy và bóng football. Cha của anh, Leonard Lau, chơi football tại Đại học Hawaii trước khi trở thành một huấn luyện viên trung học nổi tiếng. Leonard đã truyền cho anh ấy kỷ luật và cấu trúc mà anh ấy cần để thành công. Từ năm 10 tuổi, Lau đã sớm nổi bật cùng với nhóm bạn đồng trang lứa đẳng cấp thế giới như John John Florence, Keanu Asing và Carissa Moore.

Anh đã thắng đối thủ là Joao Chianca(Brazil) với số điểm 6.90 và mang về 20 ngàn đô một cách vẻ vang.

 

blankBettylou Sakura Johnson. (Hình Trịnh Thanh Thủy)

 blank

Bettylou Sakura Johnson. (Hình Trịnh Thanh Thủy)

 blank

Cú nhảy cao của 1 Vận động viên (Hình Trịnh Thanh Thủy)

 

 

Giải Quán Quân Lướt Sóng Nữ đã do Bettylou Sakura Johnson, 17 tuổi đoạt được. Với số điểm 6.93 cô đã thắng đối thủ là Macy Callaghan(Úc) mang về 20 ngàn đô.

Từ năm 6 tuổi cô đã cầm chiếc ván trượt và lướt sóng một mình. 7 tuổi cô đã bắt đầu tham dự một cuộc thi lướt ván vào năm 2012. Là vận động viên Lướt Sóng rất trẻ, năm 15 tuổi cô đã thành công trong các chuỗi thắng đầy ấn tượng tại các cuộc thi Papara Pro Junior Tahiti Papara Pro Open Tahiti, và Queen in Me. Do đó, Bettylou Sakura Johnson được chọn làm vận động viên nữ đầy tiềm năng của giải lướt sóng năm nay.

 

blankMột nụ hồng trong chiếc lá bọt sóng. (Hình Trịnh Thanh Thủy)

 blank

Đám đông các em nhỏ xin chụp hình và chữ ký của 1 vận đông viên. (Hình Trịnh Thanh Thủy)

 

 

Trong cuộc thi trượt skate trong dịp này cũng của công ty Vans bảo trợ,  người chiến thắng giải nam là Jhancarlos Gonzalez(Colombia) và người chiến thắng của nữ là Hayley Wilson(Úc), mỗi người mang về 10.000 đô la. Các giải khéo léo hay nhất(Best trick) thuộc về Mason Silva của Manhattan Beach (nam) người Hoa Kỳ và Wenhui (Zoe) Zeng (nữ) người Trung Quốc.
 

Thanh Thư

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nói về “nghe” ở Việt Nam là nói về một trong những hoạt động phổ biến nhất và ít được suy nghĩ nhất. Người Việt nghe mọi thứ: nghe nhạc, nghe người khác nói, nghe hàng xóm cãi nhau, nghe loa phường, nghe lòng mình, nghe cả những thứ không cần nghe. Nhưng nghe âm nhạc — đó mới là một môn nghệ thuật, hay đúng hơn, một môn thể dục tinh thần được tổ chức rầm rộ, từ phố thị đến thôn quê, từ quán cà phê đến sân khấu và truyền hình. Người Việt không chỉ nghe âm nhạc: họ trưng bày việc nghe như một phần bản sắc.
Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại xúc động với thể loại phim tài liệu, cho đến khi xem bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman (Mỹ), đã làm cho tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi thật sự đã rất xúc động, thậm chí, cho đến khi được mời phát biểu về bộ phim ngay sau đó, tôi vẫn còn nghẹn giọng. Vì chỉ mới vài chục giây đầu của phim, những ký ức của tôi về xã hội Việt Nam tưởng chừng đã ngủ yên từ hơn 2 năm qua, sau khi tôi đào thoát khỏi Việt Nam, thì chúng đã sống dậy hầu như trọn vẹn trong tâm trí của tôi. Chúng rõ mồn một. Chúng mới nguyên. Khiến cho tôi cảm giác như mọi chuyện vẫn như mới ngày hôm qua mà thôi.
Sân khấu từng là nơi người Mỹ cùng nhau mơ mộng. Ngày nay, ngay cả chỗ ấy cũng bị chính trị chia cắt. Trước cửa Trung tâm Nghệ thuật Kennedy — nay mang danh mới Donald J. Trump và John F. Kennedy — người ta giương bảng phản đối, ca sĩ hủy buổi diễn, và nền văn hoá từng tôn vinh tự do phản biện dường như đang co rút lại trong những vòng tin tưởng hẹp hòi của mỗi phe. Cuộc tranh chấp này nghe quen thuộc. Ba bốn mươi năm trước, khi hình ảnh cảnh sát Nam Phi đánh đập người da đen tràn ngập truyền hình, giới nghệ sĩ bên Mỹ hưởng ứng lời kêu gọi lương tâm: “Tôi không hát ở Sun City.”
Mùa xuân năm nay, trên công viên trên không High Line của thành phố New York sẽ xuất hiện một tác phẩm điêu khắc quy mô lớn: pho tượng Phật bằng sa thạch cao 27 bộ Anh, mang tựa The Light That Shines Through the Universe (Ánh Sáng Soi Thấu Vũ Trụ), do nghệ sĩ Việt–Mỹ Tuan Andrew Nguyen thực hiện. Tác phẩm sẽ được đặt tại Plinth, không gian dành cho các dự án điêu khắc luân phiên của High Line, thay thế cho pho tượng chim bồ câu khổng lồ Dinosaur của nghệ sĩ Iván Argote, đang trưng bày từ tháng 10 năm 2024.
Trên trang mạng Psychology Today có bài viết về lợi ích của việc bắt đầu học nhạc ở tuổi già. Người cao niên thường phải đối diện với nhiều thách thức như suy giảm nhận thức, cô lập xã hội, trầm cảm. Suy giảm trí nhớ, đặc biệt là suy giảm trí nhớ theo từng giai đoạn và trí nhớ làm việc, là một dấu hiệu của tiến trình lão hóa bình thường, những cũng có thể là dấu hiệu sớm của lão hóa bệnh lý. Tập thể dục, các hoạt động kích thích não bộ có thể giúp duy trì trí nhớ của người lớn tuổi.
Mùa xuân sang có hoa anh đào... Chúng ta thường nghe câu hát này. Hoa sẽ rơi và mùa xuân sẽ trôi qua. Đó là những gì rất đẹp, rất mong manh và rất vô thường. Mùa xuân không chỉ là sự chuyển giao của thời tiết, mà còn là biểu tượng của sự tái sinh và hy vọng. Từ những cánh hoa anh đào mỏng manh của phương Đông đến khu vườn tràn ngập nắng ấm của phương Tây, mùa xuân là yêu thương, cũng là thân phận mong manh của đời người. Hoa anh đào, và mùa xuân là hiển lộ của vô thường, những gì rất đẹp đang trôi qua.
Nhạc sến và nhạc vàng đều hay. Mỗi bên có chất hay riêng, có vẻ đẹp khác nhau, như những thiếu nữ hoa hậu của các trường trên tỉnh so với những cô thôn nữ dưới quê trong hội trăng rằm. Một điểm thường thấy nhất là gái quê thành thật hơn gái tỉnh. Nhạc sến gây xúc động hơn nhạc vàng. Tháng Sáu ấy, ở trong trại Fort Chaffee chờ người bảo trợ, đêm đêm nằm trong căn phòng san sát nhau, cách một vách mỏng. Nghe đủ thứ chuyện trên đời. Nghe cả đủ thứ loại nhạc bởi những giọng ca cảm hứng. Nhạc vàng thường làm tôi lâng lâng lắng nghe rồi băn khoăn buồn buồn, dù người hát thường không đủ tiêu chuẩn. Rồi một lần, giữa đêm hè nóng nực, một anh lính Biệt Động Quân, người trấn đồn biên giới, cất giọng ca sai cả nốt cao lẫn nốt thấp. Anh hát, “Con biết bây giờ mẹ chờ tin con / khi thấy mai đào nở vàng bên nương…”(1) tự nhiên nước mắt tôi ứa ra, rồi chảy thành dòng, không thể nào ngưng được. Đó là chất sôi nổi của nhạc sến.
Sức hút của phim nghe qua tưởng hiển nhiên: ba cô gái ngầu trong y phục cầu kỳ, hát những bản tuyên ngôn tự khẳng định dễ thuộc, đi kèm hình ảnh rực rỡ, dàn dựng sáng tạo. Tất cả lại trôi đi trên làn sóng Hàn lưu đang bành trướng khắp thế giới, từ BTS, Blackpink đến Parasite hay Squid Game. Vậy nhưng, thành công đó không hề “đương nhiên”: đây là câu chuyện hoàn toàn mới trong thời buổi hãng phim chỉ thích bấu víu vào thương hiệu quen thuộc; là phim hoạt hình không dựa vào loạt phim sẵn có, lại mang nặng chi tiết văn hóa Hàn và không có siêu sao phòng vé, trong khi kinh phí ở khoảng một trăm triệu đô-la.
Hội đồng quản trị Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn, do Tổng thống Donald Trump bổ nhiệm, hôm nay đã biểu quyết thông qua việc đổi tên cơ sở này thành Trump–Kennedy Center.
VVNM 2025 đánh dấu cột mốc 25 năm thành lập giải thưởng văn học lâu đời nhất của người Việt hải ngoại, lồng trong lịch sử 50 năm người Việt tị nạn. Trong hơn 14,600 trang sách là những câu chuyện của đủ loại ký ức, cảm xúc, có đủ cay, đắng, ngọt, bùi. Có những mất mát; chia xa, có những đoàn viên, thành tựu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.