Hôm nay,  

Phim Tài Liệu Ngắn “Đất Lành, Chim Đậu” Về Bức Ảnh Nổi Tiếng Trong Thời Kỳ Chiến Tranh Việt Nam Sẽ Được Công Chiếu Tại Newport Beach

06/05/202510:01:00(Xem: 4259)

OHL_VAALA2


ORANGE COUNTY, CA
— Cuốn phim tài liệu ngắn cảm động và sâu sắc “On Healing Land, Birds Perch” (“Đất Lành, Chim Đậu”),  do Naja Phạm Lockwood đạo diễn, sẽ có buổi công chiếu ra mắt tại Quận Cam vào thứ Sáu, ngày 9 tháng 5, 2025, lúc 7:00 giờ tối tại Rạp Lido, số 3459 via Lido, Newport Beach. Sau buổi chiếu sẽ là phần thảo luận cùng các nhà làm phim và khách mời đặc biệt.  Buổi chiếu phim do Orange County Film Society thực hiện, với sự phối hợp của Newport Beach Film Festival, và Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA).

Bộ phim mang đến góc nhìn chưa từng có về một trong những bức ảnh nổi tiếng nhất từng đoạt giải Pulitzer, đồng thời khám phá những dư chấn kéo dài của Chiến tranh Việt Nam từ cả hai phía — Bắc Việt Nam và Nam Việt Nam, bao gồm cả góc nhìn của cộng đồng người Mỹ gốc Việt ngày nay. Năm nay đặc biệt đánh dấu kỷ niệm 50 năm Sài Gòn thất thủ.

“Đất Lành, Chim Đậu” xoay quanh câu chuyện đằng sau bức ảnh chấn động của chuẩn tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn đại úy Việt Cộng Nguyễn Văn Lém, chỉ hai ngày sau cuộc Tổng tấn công Tết Mậu Thân 1968, do nhiếp ảnh gia Eddie Adams của Associated Press chụp. Bộ phim không chỉ kể lại lịch sử mà còn mở ra một “bản hợp xướng đa thanh” (mượn lời Walt Whitman) về nỗi đau và hành trình của người Mỹ.

Đạo diễn Naja Phạm Lockwood chia sẻ:


“Mục tiêu của cuốn phim của tôi không phải để gợi lại những vết thương cũ hay đào sâu thêm những chi tiết giật gân về bức ảnh mang tính biểu tượng đó. Thay vào đó, tôi muốn khám phá hành trình đến Mỹ của chúng tôi với tư cách là những người Mỹ gốc Việt, mang theo những chấn thương cũ, đồng thời tiến về phía trước trên mảnh đất mà tất cả chúng ta coi là quê hương. Chiến tranh không chừa một đứa trẻ nào, ngay cả những em còn quá nhỏ để hiểu được nguồn gốc của nó. Trẻ em thừa hưởng gánh nặng xung đột — không phải do lựa chọn, mà do hoàn cảnh — mang trên vai ký ức của cha mẹ, những chấn thương họ đã trải qua, và nỗi đau chưa bao giờ được chữa lành.”

 

Thông tin về phim:

  • Đạo diễn: Naja Phạm Lockwood
  • Dựng phim: Wesley Lipman
  • Quay phim: Carmen Delaney
  • Nhạc phim: Dylan Trần

Phim do Naja Phạm Lockwood & Julian Cautherley đồng sản xuất; Executive Producers: Geralyn Dreyfous, Judy Korin, Scott Anderson, Donald Young, Lan Cao, Jim và Susan Swartz, Quỹ Gia đình Larry H. Miller và Gail Miller.


Thông tin tham dự:



Giới thiệu về đạo diễn Naja Phạm Lockwood

Naja Phạm Lockwood đã điều hành sản xuất nhiều phim tài liệu và phim truyện nổi bật về công bằng xã hội như Try Harder!, Coming Home Again, Gook, và Cries from Syria. Năm 2020, cô sản xuất phim 76 Days của đạo diễn Hao Wu về những ngày đầu đại dịch COVID-19, giành được Giải Peabody và Giải Emmy Primetime.

Naja là nhà sáng lập RYSE Media Ventures, hỗ trợ các câu chuyện từ những tiếng nói đa dạng, và là nhà đầu tư của Impact Partners Films, hãng đã tài trợ những phim từng đoạt giải Oscar như Icarus, Won’t You Be My NeighborAudrie and Daisy. Ngoài ra, cô cũng đồng sản xuất The First Days — một dự án của StoryCorps và Last Days in Vietnam (được đề cử Oscar), nhằm lưu giữ và nói lên câu chuyện của người tị nạn gốc Việt và cựu chiến binh Mỹ.

Tốt nghiệp Cử nhân tại Boston University và MBA tại Harvard Business School, Naja sinh tại Việt Nam và theo gia đình dịnh cư tại tiểu bang Massachussets khi Sài Gòn thất thủ. Từ những năm đại học, cô đã đấu tranh cho người nhập cư và hiện vẫn tiếp tục các công việc cùng Dịch vụ Lực lượng Lao động (Governor’s Workforce Services) của Thống đốc bang Utah. Cô là thành viên Ủy ban Nghiên cứu Sắc tộc và Nghiên cứu Người Mỹ gốc Á tại Đại học Harvard, đồng thời sáng lập Naja Lockwood Designs nhằm hỗ trợ nữ nghệ nhân Đông Nam Á. Naja tâm nguyện luôn nỗ lực đấu tranh để tiếng nói của người yếu thế được lắng nghe.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nevermore được mở màn với khung cảnh một ngày xa xưa trong đêm tối u uẩn, với hình ảnh vũ công Elliot Hammans, mặc quần trắng xếp li và áo sơ mi tay phồng kiểu nhà thơ, đóng vai nhân vật chính, ngồi trên chiếc ghế bành làm bằng các thân thể người, hiện ra ủ rũ trong bóng tối ở cuối sân khấu. Người ta thấy hình ảnh của Hammans từ từ dâng lên, tạo ra một chiếc bóng ma quái lơ lửng trên bức tường sau sân khấu.
Điều gì đang xảy ra trong não và cơ thể khi chúng ta thưởng thức nghệ thuật? Đây là một câu hỏi đã nằm trong tâm trí của Anjan Chatterjee nhiều năm. Ông Anjan là giáo sư về thần kinh học, tâm lý học và kiến trúc tại Trường Pennsylvania (University of Pennsylvania). Tại đây, ông đã thành lập một trong những phòng thí nghiệm đầu tiên trên thế giới dành riêng cho khoa học về thần kinh và thẩm mỹ - Penn Center for Neuroaesthetics.
“Khi tôi muốn ca hát về tình yêu thì tình yêu lại biến thành đau khổ. Nhưng khi tôi chỉ muốn hát về đau khổ thì đau khổ lại hoá thành tình yêu”. – Franz Schubert.
Một buổi chiều tháng 3 năm 1994, có một thiếu phụ đến gõ cửa căn nhà gỗ của ông Vương Hồng Sển trên đường Nguyễn Thiện Thuật, Quận Bình Thạnh. Ngôi nhà gỗ lúc ấy còn rất đẹp, được chăm sóc kỹ lưỡng. Khi cô đến, ông Sển ra tiếp cô ở trong vườn phía trước nhà...
Đã qua thập niên thứ nhất của thế kỷ XXI, nền văn minh cơ khí vẫn liên tục phát triển với nhà cao tầng, đường cao tốc, phương tiện làm việc và sinh hoạt đều sử dụng máy móc, ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày của mọi người, tạo nên một nếp sống, nếp nghĩ phù hợp. Giữa bộn bề khói bụi, có ai lắng hồn nhớ lại một thuở thanh bình ngày xưa, nghĩ về cảnh “ hôm qua tát nước đầu đình…” “trên đồng cạn dưới đồng sâu, chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa…” “Trời mưa trời gió, đem đó ra đơm, chạy về ăn cơm, chạy ra mất đó…?”
Có thể nói ai cũng có lần nói lái ở trong đời, đôi lúc chỉ vô tình thôi. Nếu bạn buột miệng nói “đi giữa trời nắng cực quá” hoặc khi đèn điện không sáng mà bạn nói “điện sao lu quá chừng”, người nghe sẽ cho là bạn nói tục, có oan cũng đành chịu vì, dù bạn không cố ý nhưng nắng cực, điện lu nói lái nghe tục thật. Tương tự như thế, hãy cẩn thận đừng nói dồn lại, dồn lên, đồn láo, đồn lầm…
Hơn 20 năm trước tôi gặp Trần Hải Sâm, khi cô còn là sinh viên ban thạc sĩ của Đại học Oregon, là một cô gái đã tốt nghiệp ngành cổ sử Đại học Quốc gia Hà Nội với dáng nét trẻ trung, tính tình vui vẻ, cởi mở. Sau này Sâm trở thành bà xã của Luật sư Đinh Ngọc Tấn, một bạn trẻ đã cùng tôi tổ chức nhiều hội thảo từ sân trường đại học và trong sinh hoạt cộng đồng vùng Vịnh San Francisco...
Kế Huy Quân, tài tử gốc Việt trở lại ánh đèn sân khấu sau nhiều thập kỷ với bộ phim “Everything Everywhere All at Once,” đã giành giải Oscar cho nam diễn viên phụ xuất sắc nhất. Trong tiếng vỗ tay vang dội Quân bước lên sân khấu và la lớn để nói với người mẹ 84 tuổi của mình, người đang dõi xem kết quả Oscar hôm nay ở nhà: “Mẹ ơi, con vừa đoạt giải Oscar!”
Một chi tiết thành công của Buổi dạ tiệc gây quỹ “Mekong Soul Fundrasing Dinner & Concert” là sự đón nhận và hỗ trợ đông đảo từ mọi giới trong cộng đồng người Việt quận Cam, điều này cho thấy âm nhạc và nghệ thuật luôn có sức nuôi dưỡng và nối kết cộng đồng. Được hỏi về sứ mệnh cũng như kết quả của buổi gây quỹ, cô Linh Kochan, đại diện cho ban tổ chức trả lời: “Với tài năng của các nghệ sĩ, sự hỗ trợ của cộng đồng và niềm đam mê giới thiệu và quảng bá di sản âm nhạc nghệ thuật Việt, chúng tôi mong buổi gây quỹ Mekong: SOUL này là một sự kiện đáng nhớ cho khách mời của chúng tôi. Chúng tôi xin tri ân sự hỗ trợ hào phóng của mọi người để giúp đưa Mekong: SOUL đến Trung tâm Kennedy vào ngày 7 tháng 4 sắp tới, nơi tất cả chúng ta sẽ tự hào nói với thế giới rằng: "Chúng tôi là người Việt Nam và đây là âm nhạc của chúng tôi."
Nhạc cụ của người Êđê rất phong phú và đa dạng, luôn luôn gắn bó mật thiết với đời sống sinh hoạt văn hóa của cộng đồng qua các tập tục, lễ hội truyền thống cũng như thế giới tâm linh của dân tộc họ...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.