Hôm nay,  

Giao Chỉ nhận định về tác phẩm Tuốt kiếm phương xa của George J. Veith

08/11/202307:51:00(Xem: 5104)

Giao Chỉ nhận định về tác phẩm                                                                               

Tuốt kiếm phương xa của George J. Veith.

Nguyên tác Drawn Swords on Distant. Dịch giả Phan Lê Dũng

blank 

Với 800 trang sách tác giả đã bỏ ra nhiều năm để hoàn tất một tác phẩm đầy đủ về lịch sử Quốc Cộng tại Việt Nam. Chúng tôi đọc qua bản dịch Việt Ngữ rất công phu. Tác phẩm Việt Ngữ này sẽ được ra mắt tại San Jose vào 12 giờ trưa ngày thứ bẩy 12 tháng 12 tại hội trường Santa Clara County.

Câu chuyện mở đầu của tác phẩm là đoạn ông Thiệu đến viếng xác tổng thống Diệm. Đại tá Nguyễn Văn Thiệu là người chỉ huy sư đoàn 5 bộ binh tấn công dinh Gia Long. Được tin phe cách mạng hạ sát tổng thống, ông vội chạy đến thăm di hài ông Diệm và ông Nhu. Nhân vật chính đánh dinh Gia Long đã vô cùng xúc động chào tay tổng thống Diệm của đệ nhất Cộng Hòa. Sau 4 năm xáo trộn ông đại tá trở thành trung tướng và sau cùng là tổng thống của đệ nhị cộng hòa. Cuốn sách với rất nhiều chi tiết rất công phu và tâm huyết của tác giả. Rất đáng trân trọng và lưu giữ.

Tôi vô cùng xúc động đọc tác phẩm này. Nên viết bài điểm sách tạm đầy đủ khi đọc xong trong một tuần. Cảm ơn tác giả và dịch giả. Ông George J. Veith nguyên là sĩ quan thiết giáp Hoa Kỳ về hưu. Không biết ông đã bỏ ra bao nhiêu ngày giờ để viết 2 tác phẩm về chiến tranh Việt Nam. THÁNG TƯ ĐEN, BLACK APRIL 670 trang là tác phẩm đầy đủ nhất về các trận đánh. Tôi đã đọc mê man suốt ba tháng vừa qua. Bản dịch của một sỹ quan Không quân Việt Nam Nguyễn Ngọc Anh. Tháng tư đen của Veith đem lại cho tôi những giây phút cay đắng đau thương cùng với những lần thoát hiểm hay chiến thắng oai hùng của chiến hữu. Đặc biệt sách cho phép độc giả thêm một lần nhận diện những anh hùng. Đó là lời cảm ơn về chuyện chiến tranh.


Bây giờ nói về cuốn sách 800 trang viết về chính trị từ lúc khai sinh đệ nhất cộng hòa cho đến khi chấm dứt để nhị cộng hòa.

Đoạn đầu ghi chuyện ông Thiệu và đoạn sau cùng vẫn là chuyện ông Thiệu. Nếu sách Tháng Tư trình bày và tựa sách rõ ràng là chiến tranh thì lần này sách của ông Veith dễ hiểu lầm là tác tiểu thuyết võ thuật trong tình trường. Tựa sách là TUỐT KIẾM PHƯƠNG XA, NHỮNG GIẤC MƠ TAN VỠ. Dù tựa sách lạ lùng nhưng nội dung vô cùng lý thú. Tôi không nghĩ đây là sách về lịch sử. Đây là tác giả sưu tầm, phỏng vấn và kể chuyện. May mắn cho tôi là tác giả nhắc lại các nhân vật đi làm lịch sử trong suốt 21 năm mà độc giả chúng tôi đã từng liên hệ gián tiếp hoặc trực tiếp. Đã gặp, đã là thuộc cấp nên có biết qua các vị tướng lãnh nhưng không đầy đủ chi tiết như sách này ghi lại. Thú vị nhất là người đọc theo dõi câu chuyện được kể lại rất thông minh và hấp dẫn. Đầy đủ chuyện xấu và chuyen tốt nhưng tuyệt nhiên không hề phê phán.
 
Độc giả sẽ ghi nhận trong suốt 21 năm Việt Nam Cộng Hòa từ 1954 đến 1975 tuy có giai đoạn mở đầu của tổng thống Diệm là chính phủ dân sự nhưng thực tế hầu hết là hoạt động gần xa của các tướng lãnh. Nhà binh lãnh đạo các Vùng kiêm cả đại biểu chính phủ. Các tỉnh đều là tiểu khu do quân đội kiêm tỉnh trưởng. Các cuộc thay đổi qua bầu cử chỉ là hình thức. Thay đổi là do đảo chính. Tác phẩm cho ta thấy quay tới quay lui cũng là quý vị niên trường tướng lãnh của chúng tôi thay phiên lãnh đạo. Tình cờ các sinh viên theo học tại Huế vào năm 1949 do người Pháp đào tạo lớp sĩ quan trung đội trưởng đầu tiên cho quân đội quốc gia. Bạn đồng khóa của ông Thiệu là Nguyễn Hữu Có và Đặng văn Quang. Ngay sau đó ông Thiệu được cử đi học lớp bộ binh cao cấp tại Pháp cùng với Đặng văn Quang và Trần Thiên Khiêm. Thời gian sau, trước 1954, những sĩ quan trẻ có mặt trên chiến trường miền Bắc tại Secter Hưng Yên cũng vẫn là trung úy Nguyễn Văn Thiệu, trung úy Cao Văn Viên và đại úy Trần Thiện Khiêm.



Điều quan trọng hơn hết là các nhà lãnh đạo tương lai của đất nước không có cơ hội được huấn luyện về chính trị và quản trị từ tổ chức đến nhân sự. Những sĩ quan cấp úy đầu tiên tình cờ lạc vào guồng máy lãnh đạo đã đưa nhau lên vì quen biết nhưng suốt hai thập niên vẫn không thành một khối liên kết để xây dựng một lý tưởng thực sự chung cho đất nước. Đảng Cần Lao chia rẽ quân đội. Đảng Dân chủ chia rẽ quốc hội. Đó là tất các các chi tiết được ghi rõ từng nhân vật trong tác phẩm.

Đọc sách ông Veith Tuốt kiếm phương xa chúng ta sẽ ghi nhận được các tướng lãnh cầm quyền mỗi người là một ốc đảo. Tưởng như quý niên trưởng rất thân hữu và đoàn kết. Không phải. Hoàn toàn chỉ dựa vào nhau khi cần. Những bộ óc trí thức dân sự nằm trong các đảng phái hoàn toàn bị loại bỏ bởi cả hai nền cộng hòa. Sự dĩ miền Nam tồn tại được là nhờ viện trợ Mỹ đồng thời quần chúng và quân đội vừa học vừa xây dựng. Trong 4 năm có 5 lần đảo chính mà miền Nam tồn tại được là nhờ cả đơn vị và các địa phương vẫn bình tĩnh tiếp tục làm nhiệm vụ.
 

Hồi ký của Tổng Thống.

Cả 2 vị Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu đều không có hồi ký. Sách Tuốt Kiếm có ghi lại một phần gọi là cuộc đời của cụ Diệm dưới cái nhìn của người Mỹ. Tác giả viết ra các lỗi lầm của ông Diệm, ông Nhu và cả bà Nhu đã đưa đến những hậu quả đau thương của cả dòng họ. Viết ra hết, nhưng không một lời chê bai oán trách. Hết sức khách quan. Đồng thời nhân danh người Mỹ tác giả cũng nói thẳng là nước Mỹ có đồng ý giúp các tướng lãnh đảo chính nhưng không hề chính thức chủ trương. Đặc biệt người Mỹ rất mong tiếp tay đưa hai anh em họ Ngô ra ngoại quốc nhưng toan tính sai lầm nên không kịp. Tác giả cũng ghi lại các tin tức về cái chết của cụ Diệm để độc giả có thể nhận định rõ rằng hơn. Phần lớn các quyết định bổ nhiệm, thăng cấp cho các tướng lãnh và các chức vụ quan trọng không do tổng tham mưu trưởng, bộ trưởng quốc phòng mà do ông Nhu quyết định rồi đưa lên ông Diệm. Ông Nhu sai lầm tin tưởng tướng Tôn Thất Đính là lý do giúp cuộc đảo chính thành công.
 

Hồi ký của tổng thống Thiệu.
Tác phẩm này theo tôi cũng là một phần hồi ký của trung tướng Ng. Văn Thiệu. Những điều thú vị về ngày sinh cho đến nay cũng vẫn chưa rõ ràng. Kể cả giả thuyết đã thay đổi để có ngày tháng tốt do sự tin tưởng riêng. Có cả chuyện ông Thiệu lấy được vợ vì hứa hẹn sẽ theo đạo. Cưới rồi đại úy Thiệu cũng không rửa tội. Mãi đến sau này muốn được lòng tổng thống ông đã theo Đạo và ghi danh vào đảng Cần Lao. Vào những năm tháng sau cùng uy tín của ông Thiệu rất cao trong quân đội nhưng ông lại vất vả vì công luận . Là người công giáo được bên Đạo ủng hộ nhưng Linh Muc Thanh và quần chúng được vận động công khai lên án cả chế độ tham nhũng và đòi ông từ chức. Ông đã phải cho giải ngũ hàng trăm sĩ quan, thay đổi các tư lệnh Vùng, cải tổ nội các của thủ tướng Khiêm và thay cả người thân tín là ông Hoàng Đức Nhã nhưng vẫn chưa vừa lòng dư luận. Chỉ có cộng sản giải tỏa được cho ông Thiệu khi mở trận tấn công làm Sai Gon hoảng hốt. Thực sự nếu ông Thiệu từ chức đầu năm 1975 thì chuyện gì sẽ xảy ra.
 

 Bài điểm sách này không thể kể hết mọi chi tiết lý thú. Tôi chỉ tiếc rằng rất nhiều thân hữu cao niên của chúng ta không còn có mặt để đọc lại chuyện của chính mình, của đất nước mình. Tại vùng San Jose vào lúc Ra Mắt Sách TUỐT KIẾM trong tác phẩm có nhắc đến bác thiếu tướng Nguyễn Khắc Bình, ông Hoàng đức Nhã, ông Nguyễn Đức Cường và đại tá Trần Thanh Điền. Đã nửa thế kỷ vừa qua, dĩ vãng thực xa vời mà lạ lùng thay có một cựu chiến binh Hoa Kỳ chưa từng đến Việt Nam. Ông chỉ tham khảo hàng ngàn trang tài liệu. Hỏi chuyện hàng trăm người để viết lại cho chúng ta câu chuyện đời của 20 người đã làm cho điên đảo cả triệu người phải chia ly, hy sinh, tù đầy và những giấc mơ tan vỡ của miền Nam Việt Nam.

-- 

Giao Chi San Jose.   [email protected]  (408) 316 8393

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào thời điểm này, phải chăng thơ đã là món ăn tinh thần lỗi thời, mất hương vị quyến rũ, thua mùi phở hấp dẫn khi đói bụng? Đúng như vậy, có đói mới thèm ăn. Làm sao biết tâm tư của bạn đang đói? Hỏi thử nó có mệt mỏi, có căng thẳng, có phiền muộn chuyện đời, có ghét bỏ người khác? Nếu có, đúng rồi, nó đang đói. Thơ là món ăn tinh thần cổ truyền từ tiền sử. Nếu tiểu thuyết là bữa tiệc, truyện là bữa ăn tối, thì thơ Việt chính là phở. Một món ăn độc đáo cho bất kỳ người Việt nào tại gia hoặc tha hương.
Hiền Như Bụt là tác phẩm biên khảo về Phật Giáo, bút ký pha lẫn văn chương nhưng không phải do một tu sĩ hay một nhà nghiên cứu Phật học sáng tác mà do một trí thức khoa bảng yêu mến và quý trọng Đạo Phật viết ra. Nó là sản phẩm của 20 năm, từ 1992-2012. Hạ Long Bụt Sĩ tên thật là Lưu Văn Vịnh.
Nhân vật trong tiểu thuyết tôi là những khả thể vô thức của chính tôi (Kundera). Bởi cuối cùng là để vượt ra, vượt qua: một cái đường biên mong manh mà mênh mông đó. Ở đó, Bên kia đường biên “bản ngã” của riêng tôi chấm dứt (trang 19). Nghĩa là đạt đến vô ngã / non-self (không phải no-self). Cái đường biên đó do chính tác giả tạo ra cho mình và loay hoay tìm lối thoát, càng tìm lối thoát càng bị quấn chặt. Chỉ vượt ra, vượt qua (Gaté, gaté…paragaté…) đường biên khi có được trí Bát nhã (Prajna) thấy được ngũ uẩn giai Không, mới “độ nhất thiết khổ ách”.
Đây là một tác phẩm lịch sử từng giai đoạn của Quân Lực Việt Nam Công Hòa. Nhà biên soạn sử học Hồ Đắc Huân, đã miệt mài trong bao nhiêu năm, cô đọng, trau chuốt, giao tiếp với nhiều nguồn tin tức khác nhau, cộng với hành trình từ bản thân, là chứng nhân lịch sử; đã cho ra mắt một tác phẩm để đời!
Có Tự ngã không? Đức Phật dạy: Có nghiệp được tạo tác, có quả dị thục được lãnh thọ, nhưng không có người tạo tác, không có người lãnh thọ. Phật giáo không cho có cái gọi là Tự ngã, tiểu ngã, đại ngã, linh hồn, nhưng tin có “Nghiệp mang theo” để “trả quả”. Cái gì mang Nghiệp theo? Thần thức tái sinh, luân hồi?
Cuốn Hồi Ký dày khoảng 500 trang, khổ lớn, với phần biên tập và thiết kế sách của Trịnh Y Thư, phần thiết kế bìa của Nina Hòa Bình Lê, và gồm 7 phần chính, ngoài Lời Ngỏ và Kết Từ. Phần I, tác giả nhớ lại thời còn ở Hà Nội trước năm 1954 với bố mẹ và anh chị; Phần II kể về chuyến di cư đầu đời một thân một mình của cô gái 16 tuổi từ Hà Nội vào Sài Gòn, lập gia đình và những cơ duyên đưa đẩy vào ngành nghệ thuật điện ảnh Miền Nam trước năm 1975; Phần III kể chuyện lưu vong ra hải ngoại trong biến cố ngày 30 tháng 4 năm 1975, làm người tị nạn Việt Nam đầu tiên tại Canada, với hai bàn tay trắng làm lại cuộc đời và những phấn đấu gian lao cực khổ để bước vào sân khấu điện ảnh lộng lẫy của Hollywood; Phần IV thuật lại những chuyện vinh quang trong sự nghiệp điện ảnh và những buồn vui của bản thân, gia đình, và những mối giao tình với bạn bè trong cuộc sống tại Hoa Kỳ; Phần V kể chuyện “đứng dậy, đứng thẳng, đi tới” sau những lần vấp ngã để trở thành nhà diễn thuyết khắp thế giới,
“Nước hiện cũng ở quanh tôi, quanh anh chị. Nó ở ngay trang sách này mà ta đang đọc. Ở trong màn hình tôi đang nhìn, trong bàn phím máy computer tôi đang gõ, ở trong cái áo cái quần tôi đang mặc, trong bức tranh trên trên tường…, kể cả trong cái đinh đóng trên đó. Tôi không thấy nó vì tôi ít khi chịu khó nhìn kỹ để thấy nó. Nhưng có điều bây giờ tôi biết rất rõ rằng: không có nước thì cái thằng tôi này cũng không có; không có nước thì cũng không có anh, không có chị ngồi đó mà đọc trang sách này. Cái bàn, cái ghế, cái cây, cái đám mây ngoài kia… cũng không tuốt.” (tr. 158) Không chỉ có vậy đâu mà còn nhiều nữa. Văn Công Tuấn, trong tác phẩm “Chớ Quên Mình Là Nước,” đã dẫn người đọc từ chuyện đất và nước trong đời thường, trong khoa học, trong văn chương tới chuyện đất và nước trong lãnh vực quốc gia dân tộc, từ chuyện đất và nước trong triết học với bản thể và diệu dụng của nước, bước sang chuyện lấy cơ duyên đất và nước để nói đến chuyện thực chứng tâm linh để giác ngộ và giải thoát
Tôi cố ý tìm tòi và trích dẫn nhiều ý kiến của Nguyễn Hiến Lê và cảm nhận về từng tác phẩm Nguyễn Hiến Lê của nhiều tác giả khác. Tôi rất mong được cung cấp càng nhiều thông tin, sự kiện, chi tiết liên quan đến tác phẩm càng tốt, để tiện việc tham khảo và nghiên cứu về Nguyễn Hiến Lê.
Kể từ tập thơ Vườn Dĩ Vãng ấn hành năm 1972 của thời trai trẻ phục vụ trong quân ngũ nơi quê nhà cho đến tác phẩm Hồi Sinh thực hiện năm 2020 nhưng vì trục trặc kỹ thuật, ấn hành năm 2021 nơi xứ người, nhà thơ Trần Văn Sơn đã trải qua cuộc hành trình từ những bài thơ xuất hiện trên trang báo ở Sài Gòn vào giữa thập niên 60 cho đến thời điểm ấn hành tuyển tập nầy với thi ca hơn nửa thế kỷ.
Trong tuyển tập “Vằng Vặc Một Mảnh Lòng,” có nhiều bài rất giá trị mà cũng khó tìm, như bài “Lời Giới Thiệu Luận Án Tiến Sĩ Phật Học Đại Học Bihar - Ấn Độ, 1961 Của Tỳ Kheo Thích Minh Châu: So Sánh Kinh Trung A Hàm Chữ Hán và Kinh Trung Bộ Chữ Pali do vị Viện Trưởng, Tân Tòng Lâm Nalanda S. Mookerjee viết vào ngày 23 tháng 3 năm 1964, và Thích Nữ Trí Hải dịch Việt. Hoặc như bài “Huyền Trang Và Công Cuộc Thỉnh Kinh Vô Tiền Khoáng Hậu Của Nhân Loại” của học giả Nguyễn Hiến Lê, và bài “Như Lai Vô Sở Thuyết” của kịch tác gia Vũ Khắc Khoan.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.