Hôm nay,  

Cuối Năm

13/01/202116:28:00(Xem: 3539)

 

Hôm nay ngày cuối năm. Cứ tưởng office sẽ đóng cửa như hôm Christmas Eve tuần vừa rồi nhưng không, họ chỉ cho nhân viên về sớm buổi chiều. 

Ngày cuối năm của Tết Tây nầy không có cái thiêng liêng của đêm ba mươi, bùi ngùi tiễn đưa năm cũ đang dần qua mà rộn ràng mong đợi một năm mới sắp tới. Ngồi yên để nhớ nhà, nhớ những người đã mất, nhớ tuổi thơ…Xuân nầy em có về không, nhành mai cố quận nở bông dịu dàng. (BG). Đã mấy mươi năm nhưng cảnh Nhất Linh tả Dũng về thăm bạn vào một ngày cuối năm, hai người ngồi uống rượu nhìn những người nông dân dưới chân đồi xa đang vội vã về nhà đón trừ tịch vẫn cứ lảng vảng trong mình. Có cảnh nào thanh bình, thơ mộng hơn cảnh những mái nhà dưới chân đồi, khói tỏa lên từ căn bếp nghèo nàn trong chiều ba mươi Tết!

Nói thế không có nghĩa tết Tây thiếu điều vui. Những bữa ăn sang trọng. Những chai rượu đắt tiền. Las Vegas tràn ngập người say sưa la hét, chen chúc không thể bước ra khỏi cửa khách sạn. Những chương trình ca nhạc đặc biệt, nhảy đầm… xuyên đêm.  Cả triệu người tụ tập ở New York Times Square chờ trái banh rớt xuống để countdown. Có điều mình không thấy những chuyện nầy là vui. Nhiều lần được mời dự tiệc tất niên mà chưa lần nào ở lại đến nửa đêm, làm phiền lòng không biết bao nhiêu người. Một người quen có văn phòng ở Times Square ngay tại nơi trái banh rớt xuống mà anh nói đùa đưa tay ra là đụng, nhiều lần mời đến dự countdown khi có dịp lên New York cuối năm nhưng chưa bao giờ tới. Chỉ nghĩ tới chuyện phải đến đó từ lúc 4 giờ chiều để tránh traffic, rồi cầm ly rượu đi tới đi lui chờ tới nửa đêm là đã hãi hùng rồi. Không vui là tại vì mình không biết sống đó thôi!  Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng!

Vì thế, không phải vì cô Vy mà ngày cuối năm nầy cũng chỉ một ngày như mọi ngày (TCS). Dậy lúc 5 giờ sáng, pha một ly cà phê hay, dạo sau nầy, một ly matcha thay vì green tea, rồi ngồi xuống trước cái keyboard, đeo headphones vào và chạy đi chạy lại mấy cái scales, rồi arpeggios… Biết chắc khiếu đã không có rồi mà lúc nhỏ thì không có phương tiện, lớn lên không có thì giờ và lúc nầy không còn sự khéo léo, minh mẫn, trí nhớ cần thiết, trong lúc những điều chưa biết, những điều chưa làm được thì quá mênh mông. Đến bao giờ mới đàn được những bài mình thích, đưa được cảm xúc, “nỗi niềm” ra mấy ngón tay, lên phím đàn, vọng lại trong tai, rồi trở về lại trong lòng.

Có cố gắng thì ít nhiều rồi cũng phải có tiến bộ.  Tập thêm bài Ode of Joy và vài câu đầu của bài Fur Elise, Moonlight Sonata để khi có dịp đến nhà bạn chơi đem ra “dọa” mấy đứa nhỏ đang học piano. Bây giờ nghe một nốt sai trong một chord đã thấy “khó chịu”, như khi phải nghe một chuyện không đâu. Nhưng một nốt nhạc sai có thể sửa, làm gì với những chuyện không đâu?

Đích đến không quan trọng như đường đi, mình tự vỗ về.  Niềm vui của mỗi ngày là vẫn còn học thêm môt chút gì mới. Chỉ có hoa nylon mới không cần nước, không cần ánh sáng, phân bón mà vẫn sống hoài. Có điều hoa nylon không bao giờ mọc thêm cành lá mới và phải nhờ người phủi bụi. Thôi thà làm một cành cây thật, cho dù thiếu màu sắc…

blank

South Coast Drive, Costa Mesa, một buổi sáng sương mù hiếm hoi.


Vào coi stock lúc thị trường mở cửa lúc sáu giờ ba mươi.  Không mua bán chi, chỉ muốn biết tại sao Pfizer và Moderna stocks lại xuống thê thảm trong lúc COVID vaccine của họ đã được chấp thuận và bắt đầu phân phối. Tò mò muốn biết thêm có lý do chi khác không, chứ ai cũng biết giá cổ phần của những công ty nầy hôm nay là kết quả của không biết bao nhiêu yếu tố đã tích lũy từ nhiều tháng trước, lúc họ mới bắt đầu làm vaccine. Người con vừa text cho biết portfolio của anh chàng năm nay, dù COVID, lên được 20%. Như vậy thì khỏi tốn tiền cho những người financial adviser khi họ chỉ hứa sẽ gắng kiếm được 5, 6% thôi! Có người nói đùa điều trớ trêu là những người financial adviserstock broker ở New York dùng subway đi làm trong khi khách hàng của họ lái Rolls Royce.

Sáng nay có làm thêm chút việc khác. Chạy ra cái park gần nhà có sân tennis thử lại ba cái vợt đang demo, xem cái nào hợp với mình nhất để mua trước khi gởi trã lại cho họ vì hôm nay là ngày cuối.  Cẩn thận không phải vì sợ mất hơn hai trăm mua cây vợt mình không dùng được nhưng cứ phải giữ lại đâu đó hay mất công bán lại trên Craiglist, mà sợ mang thêm những thứ không cần thiết vào đời sống mình, “vi phạm” điều mình đang học hỏi và cố gắng làm theo: less is more. Để sống thanh thản, nhẹ nhàng, từ bỏ vướng bận vào những thứ vật chất không đem lại giá trị gì cho đời mình lúc nầy. Để dùng hết thời giờ mà lo cho sức khỏe, trí tuệ, đắp bồi thêm mối tương quan với người khác. Ai cũng biết thời gian ngày càng quý, như một người quen nay đã ra đi hay gọi là “vàng”, thế thì tại sao dùng “vàng” để trã cho những chuyện không đâu, rồi lại bỏ thêm thời giờ than phiền là không có thời giờ!  Như chiếc xe xuống dốc và quãng đường trước mặt ngày càng ngắn, nên tiếp tục chất lên thêm những thứ tìm thấy trên đường, hay vất bỏ bớt đi để xe nhẹ mà chạy chậm lại, rồi quay cửa kính xuống hết để thấy và ngửi được mùi thơm của hương đồng cỏ nội! Để tránh nghe người bạn nói về mình như nói về một sư cô đã ngoài bảy mươi mà vẫn còn “toan tính, cóp nhặt, như còn sống thêm năm mươi năm nữa”. 


Như mỗi loại cây cần loại phân bón, môi trường riêng để đơm bông kết trái, ai cũng có cách riêng để tìm hạnh phúc cho đời mình. Không ai giúp được ai, không ai thay đổi được ai. Ai cũng phải tự thắp đuốc lên mà đi. Tích lũy thêm để vui với sự sở hữu, hay bớt bỏ đi để sống thanh thản nhẹ nhàng? Từ bỏ, nghe dễ nhưng không phải chuyện ngày một ngày hai, mà là một hành trình gian khổ. Muốn giảm cân mà không thay đổi lifestyle, trong cách ăn uống, tập luyện, chỉ bớt ăn vài ngày, đi bộ vài ba vòng thì chỉ là miếng band-aid dán lên vết thương. Rồi đâu cũng sẽ lại vào đó.


Tuần rồi thư viện đã mở cửa lại nhưng vẫn chưa nhận sách donate vì thế mà mấy thùng sách vẫn còn nằm chờ ngoài garage. Sách Mỹ cho thư viện, sách Việt Nam cho Viện Việt Học… Sẽ tiếp tục lọc ra những sách biết chắc không đọc nữa vẫn nằm trên tủ sách, thấy ấn tượng, oai phong lắm, nhưng còn mang lại giá trị thiết thực gì cho đời mình ngoài việc trang trí và đóng bụi? 

A picture containing outdoor, sky, grass, field

Description automatically generated

San Bernardino mountains sau cơn mưa, nhìn từ Anaheim Hills.

**

Gặp người làm leasing trong nhà bếp, anh nhắc sẽ có champagne để mừng New Year lúc mười giờ và hỏi có đem eggrolls vào không. Mấy năm trước, anh nầy bỗng dưng nãy ra ý định mời mọi người tụ lại ở một góc office uống champagne vào ngày cuối năm, cám ơn những điều đã làm với nhau, cho nhau, trong năm và chúc nhau một năm mới tốt đẹp. Năm đó tình cờ đem chả giò vào và, từ đó, champagne và chả giò trở thành truyền thống của office trong ngày làm việc cuối năm.  Năm nay, vì tưởng office đóng cửa nên không nghĩ tới chuyện champagne với chả giò. May thay, có người Việt Nam làm trong nhóm tử tế nhớ đến và mua một khay mang vào. COVID không ngăn được champagne và chả giò. Vì chỉ có ít người ở office nên có người được hai ba cái, khỏi nghe họ than phiền là vừa mới nghe có chả giò, chạy ra nhà bếp chỉ thấy cái khay nhôm!


Nói với ông controller trong sở không biết tại sao chả gíò mà có thể đi với champagne, quá kỳ cục, phải là caviar chứ. Ông không đồng ý, nói đây mới là một sự kết hợp “tuyệt hảo”. Cám ơn ông vì biết ông giỏi chuyên môn nhưng rất hồn nhiên. Ăn nói, hành xử rất “vô tư”, không political hay diplomatic để khỏi mích lòng người khác. Cũng như mình, ông thích đi bộ và ăn ngoài đường phố. Ông cứ nhắc đi nhắc lại muốn có dịp qua New York với nhau, để đi bộ từ downtown lên uptown, ăn mọi thứ tìm thấy trên đường phố, như hai người đã có lần làm ở San Francisco. Ăn ở ngoài đường thì quá vui, nhưng ngồi ở sushi bar với ông nầy là một nỗi khổ tâm. Bỏ wasabi vào trong chén, đổ thêm xì-dầu, quậy lên với nhau như thuốc dán để chấm sushi thì đã chướng lắm rồi, ông lại còn tách miếng sushi ra, ăn miếng cá trước rồi đổ xì-dầu lên phần cơm, lại vắt thêm chút chanh! Đành rằng mình trã tiền thì mình ăn gì, ăn cách nào tùy thích, nhưng ẩm thực còn là vấn đề văn hóa.Thấy cái nhìn hãi hùng của những người sushi chef mà thương cho họ. Một miếng sushi là kết quả của nhiều năm học tập cam khổ, nỡ lòng nào mà phá hoại nó như thế. Có người học làm sushi chef chỉ nấu cơm và phụ bếp cả hai năm trước khi được cho rờ tới miếng cá. Một người học việc ở tiệm sushi của ông Jiro làm món trứng đúc tới hai trăm lần vẫn bị ông chê là chưa tới. Lần cuối cùng khi đươc ông gật đầu, người học việc nầy òa lên khóc. Bây giờ, tiệm sushi của người nầy ở New York là một trong những tiệm nổi tiếng và đắt tiền nhất. 

Nửa ngày cuối năm trong sở chẳng có chi cần kíp. Coi mấy cái video của TED tải xuống mấy ngày trước mà chưa có dịp nghe trên xe trên đường đến sở làm, nói về cách giản dị hóa đời sống, sức mạnh của sự im lặng, tập nói ít nghe nhiều…Với dịch COVID nầy muốn nói nhiều cũng không có cơ hội để nói khi mà cửa office chỉ mở hé, ra khỏi phòng phải che mũi miệng, gặp nhau ngoài hành lang mỗi người nhìn một hướng…   

A picture containing water, outdoor, sky, sunset

Description automatically generated

Newport Pier

**

Vài người bạn làm ở nhà thương cho biết họ đã được chích liều COVID vaccine đầu tiên, sẽ chích tiếp liều thứ hai trong ba tuần sau và cần thêm ba tuần nữa thì vaccine mới phát huy hết hiệu quả, 95%. Mừng cho họ! Hy vọng đã thấy ánh sáng ở cuối đường hầm. Có điều đáng lo là có tới 40% người Mỹ không muốn chích vaccine và Bộ Y Tế nghe đâu sẽ chi tới 250 triệu đô-la mở chiến dịch thuyết phục những người nầy. Ở Tây và Brazil con số nầy còn tệ hơn! Họ không tin nhà nước của họ và thời gian tạo vaccine mà họ cho là quá ngắn. Họ chờ những người khác thử trước.  Nếu không đeo khẩu trang, không rửa tay thường xuyên, không chịu cách ly, không bớt đi những buổi họp mặt vui chơi, và nay còn không chịu chích ngừa thì làm sao mà cùng nhau thoát ra khỏi cơn đại dịch khủng khiếp nầy.  Để kinh tế vận hành trở lại. Để những người bị mất việc bị giam hãm trong nhà được đi làm trở lại. Để học sinh trở lại trường học hành với chúng bạn…

Chưa bao giờ sự khác biệt Đông Tây rõ nét như bây giờ. Không cần đợi ông Kissinger đi Tàu tới hơn 50 lần để viết ra trong cuốn On China cả gần sáu trăm trang mới biết. Cứ nhìn cách Mỹ, Đại-Hàn, Đài-Loan và Việt Nam đối phó với dịch COVID.  Đâu là ranh giới giữa quyền tự do, riêng tư cá nhân và trách nhiệm với xã hội. Bảo vệ mình cũng là để bảo vệ những người chung quanh...Trong sở mấy tuần rồi có hai người bị nhiễm COVID, thông báo đưa ra không nói là ai, chỉ khuyến cáo nhân viên không vào sở nếu không cần thiết và dựa trên thông tin từ hai người nầy để thông báo riêng cho những người họ thường tiếp xúc biết mà đi thử nghiệm. Thế thì còn những người khác có tiếp xúc mà hai người bị nhiễm nầy quên không nói ra làm sao biết mà lo đề phòng. Ở Việt Nam, cả nước đều biết một tiếp viên hàng không có thể sẽ bị truy tố chỉ vì vi phạm cách ly, làm lây nhiễm ba người khác. Điều nầy có thể xảy ra ở Mỹ không? Apple và Google vừa mới hợp tác làm ra một ứng dụng mà chính phủ khuyến khích dân chúng tải xuống điên thoại di động của mình. Tình nguyện, dĩ nhiên rồi. Ứng dụng sẽ báo khi mình đến gần một người nhiễm COVID. Nhưng sẽ có bao nhiêu người đồng ý cho cơ quan kiểm dịch đưa số điện thoại của mình vào database trong trường hợp mình nhiễm COVID để người khác tránh tới gần! 


A picture containing grass, nature, outdoor, mountain

Description automatically generated

Sapa

**

Có nhiều người vẫn còn tin tưởng kết quả cuộc bầu cử sẽ thay đổi qua cuộc họp của Quốc Hội tuần sau. Đi đâu cũng nghe nói tới sự bất hòa trong gia đình giữa ông bà, cha mẹ và con cháu, giữa bạn bè, đồng nghiệp... Người ta nguyền rủa nhau, mạ lỵ nhau, nói những điều chỉ những người có mối thù truyền kiếp mới nói với nhau thôi mà quên rằng mọi người dù ngồi ở đâu cũng cùng trên một con tàu. Tàu vỡ mình đi đâu? Nếu Tố Hữu sống lại chắc ông sẽ có cả một kho tàng chử nghĩa để dùng cho thơ của ông. Mọi người, mọi chuyện bên kia đều xấu. Mọi người, mọi chuyện bên nầy đều tốt, hết lời xưng tụng. Mỗi khi bắt được một tin cho là xấu bên kia thì vui như thiếu nữ vu quy nhật, lật đật thêm vào vài câu bình luận để chuyển tải đi như một tin chiến thắng. Vì sao ra nông nỗi? Công nghệ thông tin cuốn hút con người, nghĩ là mình biết hết mà không còn thời giờ nhìn lại mình. Đến một lúc nào đó mình thay đổi thành một người khác khi nào không hay!

Thông thường, ngoài việc đi gặp bác-sĩ hay vào nhà thương khi đau ốm, có người còn đi làm checkup định kỳ hằng năm xem tim, phổi, mỡ, đường… có tốt không. Hay đi gặp bác sĩ tâm lý khi có triệu chứng suy thoái tinh thần. Nhưng mấy ai đi làm checkup tinh thần định kỳ hằng năm, xem mình có thật sự tỉnh táo không.

Ai biết chuyện gì sẽ xảy ra trong hai năm, bốn năm sắp tới? Chính trị như vở tuồng, mấy ông bà chính trị chuyên nghiệp như diễn viên đóng vai trò của mình trên sân khấu. Hết phiên người nầy đến phiên người khác lên thay. Và cứ thế mà tiếp tục…Gắn bó cuồng nhiệt, tin tưởng tuyệt đối nơi họ đến thế thì lỡ hai hay bốn năm ngắn ngủi sắp tới, vì nhu cầu tái đắc cử hay quyền lợi, tham vọng chính trị cá nhân, họ thay đổi hay thỏa hiệp với bên kia có phải mình hụt chân, khó ăn khó nói không?  


**

Như chuyện Tái ông thất mã, đúng sai, được mất, hơn thua, thành bại… chỉ là hai mặt sắp ngửa của một đồng tiền xoay mãi. Biết như thế rồi thì sống ở đời chỉ còn lại “một tấm lòng (TCS)” với nhau thôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một hình bóng, suốt cả cuộc đời trôi nổi với hệ lụy khổ đau, một nhân tài không bao giờ có được mùa xuân nhưng với tâm hồn thanh thoát, ông không quan tâm mọi người nhìn ông với đầu tóc bù xù, áo quần tả tơi, kỳ quái trên đường phố… mà tự bản thân ông cho mình rong chơi trong cõi ta bà mộng mị với “Ngày Tháng Ngao Du”...
Thi sĩ Khet Thi chỉ mới 45 tuổi, dựa theo thông tin từ trang Facebook của ông. Vợ của Khet Thi nói rằng cả hai vợ chồng bị phỏng vấn hôm Thứ Bảy 8/5/2021 bởi cảnh sát và quân đội tại thị trấn Shwebo, trong khu vực Sagaing – trung tâm của cuộc kháng chiến chống lại cuộc đảo chánh quân sự mà trong đó lãnh tụ dân cử Aung San Suu Kyi bị bắt.Chaw Su, vợ của nhà thơ Khet Thi, nói trong tiếng khóc với BBC chương trình tiếng Miến Điện từ Monywa, rằng hai vợ chồng cùng bị thẩm vấn, “Họ nói chồng tôi ở trung tâm thẩm vấn. Nhưng anh không trở về, chỉ có xác của anh. Họ gọi tôi vào buối sáng và bảo tôi lên đón chồng tôi ở bệnh viện tại Monywa. Tôi nghĩ có thể là gãy tay hay gì đó… Nhưng khi tôi tới, anh nằm ở nhà xác, nội tạng bị lấy đi rồi.”Tổ chức có tên là Assistance Association for Political Prisoners nói rằnh nhà thơ Khet Thi chết ở bệnh viện sau khi bị tra tấn ở trung tâm thẩm vấn, và nói rằng số người dân bị giết từ khi đảo chánh xảy ra là 780 người.Khet Thi là nhà thơ thứ ba chết
Nội dung chủ yếu mà tác giả muốn nói rõ chính là bản chất cố tủy của Phật Giáo, đó là nhận rõ bản tâm (Original Mind) của mình, tức là Thấy Tánh. Thấy Tánh là thấy tâm nơi không một pháp nào dính vào, nhìn thấy tâm nơi chỗ rỗng rang tịch lặng, thấy sanh diệt huyễn hóa, thấy duyên khởi tánh không, thấy các pháp đều không hư, nhìn thấy tâm nơi khởi lên và biến diệt, nhìn thấy tâm vô tác, vô tướng... Thấy được tánh các pháp như thế, là giải thoát.
Ba mươi tháng tư của bốn mươi sáu năm trước đối với hàng triệu người Việt không chỉ đơn thuần là thời điểm xảy ra trên diễn trình của thời gian vận hành liên lỉ bất tận. Ba mươi tháng tư đối với hàng triệu người Việt là điểm tụ của ký ức khó phai. Đừng tưởng ký ức là cái gì đã qua thì dễ phai nhạt và không hiện thực. Khi ký ức với những vết hằn khổ lụy sâu hoắc của một quãng đời nào đó có cơ hội tái hiện thì nó còn thật hơn gấp triệu lần cái hiện tại mà con người đang sống,
Là vì không ai vào lúc ấy có thể trải được cái tâm trạng bất đắc chí, hụt hẫng, dở khóc dở cười của mình... một cách thấu đáo, ý nhị, hào hùng, cảm động mà lại lạc quan tếu kiểu như ông. Tửng tửng, tếu, tự biếm, mà thâm sâu làm sao. Đọc thơ ông, người ta vừa cười, vừa khóc.
Đêm yên tĩnh. Nhìn ra khung kiếng cửa sổ chỉ thấy một màu đen, đậm đặc. Cây cối, hàng dậu, lẳng hoa, bồn cỏ, ghế đá, và con đường ngoằn ngoèo trong công viên, có thể sẽ khó cho khách bộ hành nhận ra vị trí và thực chất của chúng. Cây bên đường có thể bị nhầm là kẻ trộm đối với cảnh sát, và sẽ là cảnh sát đối với kẻ trộm (1). Giây thừng hay con rắn. Con chim hay con quạ. Con sóc hay con mèo. Người hay quỉ. Mọi vật đều một màu đen.
Nhà văn người Mỹ chuyên viết truyện thiếu nhi Beverly Cleary đã qua đời hôm 25 tháng 3 năm 2021 tại thành phố Carmel thuộc tiểu bang California, Hoa Kỳ, hưởng thọ 104 tuổi, theo nhà xuất bản của bà là HarperCollins thông báo qua tường thuật của Đài NPR hôm 26 tháng 3 năm 2021. Cleary là người tạo ra một số nhân vật có thật nhất trong văn chương của tuổi trẻ -- Henry Huggins, Ralph S. Mouse và Ramona Quimby nóng tính. Các thế hệ độc giả giày xéo sân chơi, học viết chữ thảo, chống lại bánh sandwich với cá ngừ và có những vết xướt và vết bầm tím vinh quang của tuổi trả cùng với Ramona. “Tôi nghĩ trẻ em muốn đọc về những đứa trẻ bình thường mỗi ngày. Đó là những gì tôi muốn đọc khi tôi lớn khôn,” theo Claary nói với Linda Wertheimer của Đài NPR vào năm 1999. “Tôi muốn đọc về loại những đứa con trai và con gái mà tôi biết trong xóm làng của tôi và trong trường học của tôi. Và trong thời thơ ấu của tôi, nhiều năm về trước, sách thiếu nhi dường như là viết về trẻ em Anh Quốc,
Hai nhà thơ bị bắn chết, và chín nhà thơ bị bắt giam, trong đợt bố ráp vào tháng 3/2021 khi quân đội Miến Điện đàn áp những người biểu tình đòi tái lập chính phủ dân sự. Bản tin ngày 10/3/2021 của Reuters cũng ghi rằng Hội Văn Bút Quốc Tế PEN International cho biết một nhà thơ từng sang nghiên cứu tại đại học University of Iowa đã bị bắt, trong cùng ngày nhiều nhà văn bị kêu án một tháng tù. Hai nhà thơ MYINT MYINT ZIN và K ZA WIN bị bắn chết. Họ chỉ có chữ khi họ đứng dậy lên án cuộc đảo chánh của quân đội Miến Điện nhằm lật đổ chính phủ dân cử của bà Aung San Suu Kyi ngày 1/2/2021. Bản thông báo của PEN đưa ra, ký tên nhà văn Salil Tripathi, chủ tịch Ủy Ban Nhà Văn Trong Tù (Writers in Prison Committee), viết: “Nhà thơ có chữ; chính phủ có súng. Các nhà thơ đã làm những gì họ có thể làm với công cụ họ có – viết, bày tỏ, nói. Chính phủ đã làm một thứ duy nhất họ biết với công cụ họ có. Nổ súng.” Hàng chục nhà văn và nhà thơ bị lực lượng an ninh nhắm bố ráp
Hãy nuôi lớn ước mơ. Mọi giấc mơ tử tế đều sẽ thành sự thật. Ngay từ những bài viết đầu tiên, Nguyễn Trung Tây cho thấy niềm tin này. Không có chuyện giảng đạo. Cũng chẳng có chữ nghĩa hoa mỹ. Hình như nhà văn tu sĩ bình bát của chúng ta không viết bằng văn chương lý lẽ mà viết bằng tấm lòng và niềm tin tử tế. Từ hơn mười năm nay, mỗi lần được đọc ông tôi thấy lòng mình thư thái hơn. Kính mời cùng đọc Nguyễn Trung Tây. -- Nhã Ca


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.