Hôm nay,  

Câu Chuyện Giác Hơi

28/06/200300:00:00(Xem: 9517)
Câu chuyện Giác Hơi bữa hổm chưa xong, hôm nay Thẩm Mỹ xin kéo lại.
Giác Hơi*
Sáng sớm sương sa chưa có khách
Láng bước vô tiệm đưa chị Ngà một hộp vừa đưa vừa hầm hừ:
-Nè nghe. Cho chị hay nghe, chị làm cái vụ nầy chị phải cẩn thận lắm nghe hông thôi là thền người ta tiêu luôn cái nhà chị đang ở đó nghe.
Chị Ngà ngó Lành trố hai con mắt lộ:
-Xời ơi gì mà xon xỏn cái miệng hăm he “nghe nghe nghe” – nghe hung tợn vậy a muối"
Láng nạt ngang:
- Muối với đường gì. Hổng phải hâm. Nói chị biết. Nghe nè. “Chiện” quan trọng mà cứ cà rởn. Cũng vụ giác hơi con nhỏ gần nhà em nó bị phỏng vô nhà thương nằm mấy ngày kìa. Làm, chị phải coi chừng!
Chị Ngà đưa tay đón lấy cái hộp lật qua lật lại, đọc lầm bầm, mở ra, hỏi nhỏ nhỏ:
-Đâu “chiện” gì vậy nói nghe coi coi tại sao tới nổi phải nằm nhà thương..
Láng vừa sắp soạn đồ nghề lên bàn vừa nói:
-Thì bữa hổm con nhỏ Minh gần nhà bị trúng gió, nhà nó thì có bộ ống giác hơi đem từ Việt Nam qua à nhe, má nó mới nói thôi để bả giác hơi cho là hết bịnh liền cần gì phải đi bác sĩ cho tốn. Ở bển đâu phải mỗi lần trúng gió cãm mạo sơ sài mà được đi bác sĩ như ở đây đâu nà, mình trị ở nhà, kiểu Mỹ “home remedy” đó, nấu nồi lá đủ thứ lá trùm mền kín xông hơi xong uống vô ly trà nóng lau mồ hôi cho khô thay quần áo sạch nằm trùm mền một buổi ăn thêm tô cháo cãm nữa nấu bằng gạo rang cho vàng thơm phứt thêm thịt heo bầm nát nấu cho nhừ đập một cái hột gà vô múc ra chén rắc chút tiêu sọ vô rải chút hành ngò gừng xắt chỉ lên, húp xong tô cháo là hết bịnh là lại sức là khỏe ra là ngồi dậy đi shopping liền.
Nghe má nó quảng cáo một hơi dài như cô đào Út Bạch Lan ca sáu câu vọng cổ coi bộ có đầu có đuôi quá nhứt là cái mục cuối cùng –đi shopping- tuy hơi ớn ớn con nhỏ Minh cũng lột áo đưa lưng ra cho má nó giác. Làm mới được ba ống tự dưng nó la một cái hoétttt... lồng lộng - cả nhà hồn vía lên mây.
Trời ơi ai thấy mà không hết hồn" Thay vì cầm cái ống không, nhè bả lấy lộn nguyên cái ống đựng đầy Alcohol đặng chấm vô rồi đốt trước khi ịn cái ống giác vô lưng đó, quẹt vô lửa rồi ịn lên lưng, cái ống rút da lên một cái phì, alcohol chảy tới đâu lửa phừng phừng tới đó. Hoảng hồn hoảng vía càng quính quáng thêm bả nhè bả cầm cái ống giác bả dựt thẳng tay ra. Đâu có ra. Khi muốn lấy ống giác ra khỏi lưng mình phải xài đầu ngón tay mà xì cho da nó lún xuống xì hơi thì cái ống mới hở ra. Đàng nầy...
Ôi thôi con nhỏ vặn mình vặn mẩy la hét om trời. Má nó bật khóc. Chừng thằng anh bình tỉnh hơn lấy được cái ống giác ra khỏi lưng thì con nhỏ đau quá xỉu luôn. Kêu 911. xe cứu thương tới rần rần đem đi nhà thương. Nguyên cái lưng nó bị phỏng bác sĩ Mỹ nói là phỏng second degree, nguyên cái lưng thớt của nó bị lột có dề. Thấy là biết đau tàn bạo.
Chị Ngà chắt lưởi hít hà:

-Ghê há. Nói nghe thấy ớn. Ối. Tại bất cẩn. Nếu nhắm mình hay lộn hồn lộn vía thì đừng có xài cái ống giác mà đựng Alcohol, tô chén thiếu gì, xài cho phân biệt. Ờ, tui nghe đồn là có loại ống giác xử dụng bằng điện giác hơi an toàn hơn.
Láng nói:
-Em hổng biết à. Em chỉ biết loại ống theo kiểu xưa của mình thôi. Cũng như máy se lông mặt tân thời, ống giác hơi cũng tân thời luôn. Ai muốn xài loại nào thì xài miễn sao cho có hiệu quả tốt và bảo đãm an toàn vệ sinh, dể làm là ăn tiền.
Chị Ngà nói:
-Thôi thì, sẳn đây có đứa nào cảm thấy “muốn bịnh” hông" đưa lưng đây cho tui dợt coi.
Vinh nói:
-Còn lâu. Nghèo mà ham. Ai huởn mà làm “chiện” ruồi bu. Bịnh thiệt tình còn chưa chắc gì đưa, nói gì tới “chiện” mới cảm thấy “muốn bịnh”. Cái bài bản dụ khị của chị hổng có work nữa rồi. Tuần rồi đưa cánh tay cho bà chị dợt se lông, bữa nay còn nổi ốc...
Chị Ngà nạt
-Thì thôi. Cóc cần. Để coi chừng nào mấy người cần tóc để dợt cắt kiểu mới nầy kiểu lạ nọ đó, coi tui có đưa đầu cho dợt hông cho biết. Xí. Hổng sao. Để tui về nhà tui dợt với chồng con, coi bộ có lý hơn. Hứ. Mấy người là đồ hậu bối, sanh sau đẻ muộn chưa học tới điều “Bánh ít đi bánh qui lại. Có qua có lại mới toại lòng nhau” Đồng nghiệp hổng biết điều!.
Khải thắc mắc:
-Lạ nhỉ. Em chẵng hiểu mấy anh chị à. Không biết điều là thế nào" Mượn lưng người ta không cho bảo là không biết điều rồi còn chì chiết hăm he như kẻ thù. Khiếp!
Thanh cười, đế thêm:
-Ối. Hơi sức nào mà thắc mắc Khải ơi. Mấy người nầy miệng hùm gan gấu như vậy chớ phổi bò lắm. Thử coi có “chiện” gì ai ở ngoài ăn hiếp coi, là họ nhào tới binh liền đó chớ.
Khải nói:
-À. Thế mới tốt chứ ạ. Thôi thì, sau khi chị dợt cho nhuyển tay rồi thơì em sẽ để chị giác hơi cho em. Chịu không nào, chị Ngà" Cười lên xem. Đấy đấy... thế có xinh không nào... Thương chị lắm đấy.
Chị Ngà xí một cái cụp:
-Đa tạ lòng tốt của nhà ngươi. Ừa. Thương lắm. Thương còn xương zdí da!

Ngày 18 tháng 6, 2003
Phú Lâm.

 Chú thích: có bạn hỏi về vụ giác hơi, xin tạm giải thích:
Thay vì dùng đồng xu cạo gió, đây cũng là một phương pháp lấy gió xử dụng những cái ống bằng thủy tinh một đầu tròn bít kín một đầu hở miệng ( từa tựa như cái hủ đựng “da ua” của mình bên Việt Nam đó bạn), một tay cầm ống giác tay kia cầm cái cây dài đầu quấn bông gòn có tẩm một chút Alcohol, quẹt ngang lửa của cây đèn cầy cho cháy lên, lẹ tay xoay vòng vô trong ống giác giống như nhốt hơi nóng vô ống rồi ụp cái miệng ống lên làn da (thí dụ trên lưng) Hơi nóng trong ống giác làm làn da trương phình lên. Đợi cho ống giác nguội đi lấy một đầu ngon tay nhận nhẹ xuống da cho không khí vô, miệng ống hở ra, lấy ống lên. Chổ đó sẽ để lại một đốm vòng tròn của miệng ống giác với màu sắc đỏ ửng hay đỏ bầm tùy theo bịnh mới cãm hay đã bị lậm gió lâu. Khi giác xong thì trong người khỏe lắm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kỳ trước chúng ta đã bàn về cách ăn uống sao cho có mái tóc khỏe và mượt mà. Kỳ này sẽ bàn về cách chăm sóc mái tóc qua những cách nuôi dưỡng, làm mặt nạ cho mái tóc Bình thường, ở người khoẻ mạnh, mỗi ngày rụng khoảng 60-100 sợi tóc, vì vậy các bạn đừng lo lắng hốt hoảng khi nhìn thấy những sợi tóc rụng dính vào bàn chải, hay vương trên gối nằm. Tuy nhiên, cũng cần chú ý chăm sóc, để mái tóc luôn trong tình trạng tốt, khoẻ mạnh, và mượt mà.
Quý vị muốn làm công việc thẩm mỹ này cần liên lạc với để biết tin tức về các luật áp dụng liên quan đến xâm thẩm mỹ, vui lòng tham khảo Bộ luật Sức khỏe và An toàn California, Khoản 104, Phần 15, Chương 7 – “Nghệ thuật xâm trên thân thể”, và hỏi tin với Sở Y tế Công cộng California (www.cdph.ca.gov), cùng các văn phòng Sức khỏe Môi trường của địa phương, thành phố, và quận.
Những chiếc áo khoác nhẹ nhàng được lấy ra, sắp đặt lại cho hợp màu sắc của những đôi giày, kiểu giày, chiếc xách tay …để tạo thành thời trang mùa thu mới mẻ hơn năm trước. Nhờ chiếc áo khoác, chiếc khăn san gây chú ý, cùng với những đôi giày thay đổi hằng ngày, chúng ta không cần phải chú ý nhiều tới quần áo mặc bên trong. Đôi khi chỉ cần chiếc quần jean vừa vặn, áo thun màu trắng, hay đen ôm sát thân người là đủ.
Người ta thường nghe nói: “Nhứt da nhì dáng”. Tuy là vậy, dáng đẹp, đi đứng uyển chuyển, dịu dàng, và làn da sạch, hồng hào, mịn màng đã chiếm hầu hết nét đẹp của phụ nữ.
Ngay cả ở những điều kiện tốt nhất, đi thi cũng có thể gây căng thẳng và lo âu cho nhiều người. Thí sinh nào không nắm vững tin tức chính xác về kỳ thi, có thể gặp nhiều khó khăn. Nhằm giảm bớt lo âu và tránh thông tin sai lạc, Hội Đồng Thẩm Mỹ (HĐTM) cung cấp những giải đáp sau đây cho những thắc mắc thường gặp trong kỳ thi.
Chỉ cần vài chiếc băng-đô vải trơn, hình kỷ hà, hay bông hoa tươi tắn đầy màu sắc, độ dày, hay mỏng, thêm sợi dây cột tóc, những cây kẹp nhỏ… bạn gái khéo tay có thể biến hóa thành những kiểu tóc làm duyên với băng-đô thật nhí nhảnh dễ thương. Đặc biệt những bạn có cái trán quá cao, hay quá thấp, chiếc băng đô xử dụng một cách khéo léo sẽ sửa chữa được khuyết điểm trên để mọi đường nét khuôn mặt đều hài hòa.
Dạ chị, Thấy phố xá vắng tanh vắng ngắt. Ông hướng dẫn viên chương trình đưa mình tới một nhà hàng Nhật. Ngộ lắm, ngay tiệm, vừa bước vào cửa là thấy cái màn hình như ti-vi to tổ chảng treo cao ngay giữa, ngó vô thấy mặt người đứng trước liền đó mấy chị. Ông hỏi, màn hình này để làm gì? thì người chủ tiệm chào hỏi, trả lời, đây là máy đo nhiệt độ. Máy đặt ẩn bên trong màn hình, khi mặt của khách nhìn thấy trên màn hình thì ngay lập tức có tia chiếu thẳng từ máy vô mặt họ, đo nhiệt độ và cho biết con số ngay trên màn hình. Nhiệt độ của ông là 37.5 độ C, như vậy ông không bị nóng, sốt, có thể bước vô trong nhà hàng được rồi.
Em hỏi lạc đề một chút. Em đã bị nhiễm khuẩn corona, hiện giờ đã khỏi sau 14 ngày cách ly. Như vậy, em có thuộc vào một trong những người lịch sử của đại dịch này không?
Tất cả nhân viên có bằng hành nghề đều sử dụng một dung dịch gốc cồn có hiệu quả trước khi cung cấp dịch vụ cho mỗi khách hàng và sử dụng dung dịch đó thường xuyên./ - Yêu cầu khách hàng dùng thuốc sát khuẩn tay./ - Nhân viên phải đeo khẩu trang./ -Khách hàng phải đeo khẩu trang. Tiệm phải có sẵn dung dịch sát khuẩn tay tại bàn làm việc và quầy tiếp khách.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.