Hôm nay,  

Chuyện Thẳm Mỹ: Trang

16/08/200300:00:00(Xem: 3290)
( tiếp theo)

Tuấn cười khà khà khà:
-Giời aaạ. Thế thì chị vẩn còn mê “cái bản mặt đẹp giai” của anh ấy ghê nhỉ" Em bắt mạch chị có đúng hay không nào" Chị cần nên bỏ cái hủ tục một vợ một chồng ấy đi. Nầy nhá, em sẽ theo đúng sự đổi đời đổi mới của thế hệ bây giờ như thế nầy nầy, các chị có biết tại sao người ta hay nói: Hai vợ chồng, Hai ông bà, Hai cụ không"
Kim trả lời liền:
-Dể ợt! Gặp cặp nào trẻ trẻ thì kêu hai vợ chồng, người lớn tuổi chút thì hai ông bà, người già thì hai cụ một cách tôn kính, kính lảo đắc thọ, còn phải đố đố...
Tuấn cười híp mắt, thấy ghét!
-Thế thì chị Kim chả hiểu gì cả zồi. Chẵng phải nghỉa đen đâu, người ta hỏi là hỏi nghỉa bóng cơ.
Thu xịa vô:
-Thì chắc tại vì tin dị “đan” muốn vợ chồng lúc nào cũng có đôi người ta phải kiêu như vậy.
Tuấn liếc qua Thu, càm ràm:
-Thế mà cũng tài khôn. Phái nử suy nghĩ nông cạn. Biết gì! Còn ai nữa"
Chạm tự ái cháu bà Âu Cơ, Láng ra miệng:
-Ê, tên kia. Chê ai nông cạn" Nghe nè. Họ kêu vậy tại vì mới cưới nhau còn trẻ chồng phải chiều chuộng vợ cho vợ đi trước lịch sự như người Tây phương, kêu là vợ trước chồng sau, Hai Vợ Chồng, lớn tuổi chút nữa ông có địa vị lên chưn nhưng cũng không quên phép lịch sự lúc nào cũng chạy tới trước đặng mở cửa xe mời bà lên, ông đi trước bà đi sau, Hai Ông Bà, còn khi về già ông lụm khụm xìu xìu ỉu ỉu gần sụm bà chè nhưng đàn bà thường khỏe hơn đàn ông cho nên bà dắt tay ông để ông dựa, đi ngang hàng nhau thì có phải rõ ràng là Hai Cụ hông". Có chi khó mà bầy đặt đố điecá"""
Tuấn vẩn cười ngất, cười gập lại cười coi thường. Thiệt, nghe giọng cười của hắn mấy cô trong tiệm muốn xô cho hắn té nhào, nằm ngửa đưa cái bùng binh ra! Ngay cả Martha cũng phải ngẩng đầu lên ngạc nhiên hỏi:
-What’s going on you guy"
Tuấn khục khặc vừa chùi nước mắt vừa hỏi:
-Các chị làm tớ buồn cười mất đi thôi. Tâm lý của các chị lúc nào cũng muốn hơn chồng, giải thích chuyện gì cũng cứ như là phủ đầu phái nam chúng tôi. Các chị chả biết đi sâu vào vấn đề. Chịu thua thì tớ mới giải cho nghe. Thua chưa" Tất cả thua rồi nhé. Nầy, chuyện rất thực tế là:
Khi còn trẻ người đàn ông rất sung sức cho nên phải cần có hai vợ, mới gọi là Hai vợ, một chồng. Cả nước Việt ta đều gọi thế. Hai vợ chồng.


Đến tuổi sồn sồn bốn mươi trở lên ông chồng xài bảo vật gia truyền của mình hơi nhiều sụt bớt cường độ sản xuất, bà vợ lại đang tuổi hồi xuân cho nên phải hai ông một bà, mới gọi Hai ông một bà. Cả nước Việt ta đều gọi thế. Hai ông bà.
Về già, ông bà cùng hết xí quách nên phải nắm tay nhau, dìu nhau đi đến cuối con đường đời nên phải gọi là Hai cụ. Huề nhé!
Cả tiệm cùng cười khoái chí đồng ý. Hay. Triết lý vụng vậy mà nghe cũng lọt lổ tai! Trong tiệm nầy âm thịnh dương suy, làm gì làm ba trự cũng ngán mặt đám neo nử mình lắm chớ. Cũng hiểu cái nghỉa bình đẵng chớ!
Khải nói:
-Trở lại chuyện chị Ngà. Thế lúc nầy anh ấy còn đi hoang không ạ"
Chị Ngà thở dài:
-Ối đi woài. Mà tui cũng đám đách. Miển đem về đủ đồng lương. Hổng nạp đủ là có chiện zí tui.
Loan huơ huơ tay, mắt nháy chị Ngà lia lịa:
-Mấy người nầy thiệt là vô dang chết năm đức!. Các cô các cậu mới ra đời đang bị mủi tên của thần ái tình xẹt trúng, mới té cái ạch trên con đường tình ta đi ướt át mà mấy người cứ bàn ra toàn những chuyện sầu riêng nửa đường đứt đòn gánh đứt phin nửa chừng xuân chìm xuồng bi quan thảm nảo lạc đề nghe chán mớ đời. – xây qua Trang, Loan hỏi – gia đình em có khỏe hôn" Vậy chớ chừng nào mới làm đám cưới"
Trang nói:
- Dạ em còn phải đáo về bên ậy làm hồ sơ bảo lảnh nữa.
Thanh buột miệng:
-Ờ làm đám cưới ở bển rẻ hơn nhiều. Hồi đó trong xóm tui có mấy cô mướn Việt kiều làm hôn thú đem họ qua đây, trả đủ 15 ngàn một người. Con trai thì tới 20 ngàn. Bây giờ nhiêu rồi Trang"
Trang nói:
-Mần răng mà biết, chị.
Láng cũng ừ à gục gặt đầu như người hiểu chuyện lắm:
-Trong xóm em có hai gia đình kìa. Bà ta li dị chồng rồi về bển “cho mướn” cái quốc tịch Mỹ để đem một anh công tử con ông cháu cha qua đây làm chồng hờ đặng du học. Có lẻ thấy bà nầy cũng sẳn nhà cao cửa rộng xe cộ ngon lành việc làm vửng chắc anh kép đẹp đòi làm anh chồng thiệt luôn cho gọn khỏi phải đi học hành gì cho phí thời giờ hao mòn sức trai. Cha mẹ anh ta ở bển là dân giàu sụ mờ! Còn một nhà kia có cô con gái nhờ người mai mối đem một chàng qua đây, có đủ tiền trả nợ cho cha mẹ. Đợi vài năm sau ly dị rồi tìm mối khác. Cổ mới có 18 tuổi làm ăn kiểu nầy dài dài cho tới tuổi lấy chồng thiệt chắc cũng có một số vốn bộn bộn.
Loan nói:
-Chaaaa..., tốp tốp bớt mấy bà ơi... nói chuyện kiểu nầy là kiểu chọc nghe chửi nghe mấy bà.
Phú Lâm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kỳ trước chúng ta đã bàn về cách ăn uống sao cho có mái tóc khỏe và mượt mà. Kỳ này sẽ bàn về cách chăm sóc mái tóc qua những cách nuôi dưỡng, làm mặt nạ cho mái tóc Bình thường, ở người khoẻ mạnh, mỗi ngày rụng khoảng 60-100 sợi tóc, vì vậy các bạn đừng lo lắng hốt hoảng khi nhìn thấy những sợi tóc rụng dính vào bàn chải, hay vương trên gối nằm. Tuy nhiên, cũng cần chú ý chăm sóc, để mái tóc luôn trong tình trạng tốt, khoẻ mạnh, và mượt mà.
Quý vị muốn làm công việc thẩm mỹ này cần liên lạc với để biết tin tức về các luật áp dụng liên quan đến xâm thẩm mỹ, vui lòng tham khảo Bộ luật Sức khỏe và An toàn California, Khoản 104, Phần 15, Chương 7 – “Nghệ thuật xâm trên thân thể”, và hỏi tin với Sở Y tế Công cộng California (www.cdph.ca.gov), cùng các văn phòng Sức khỏe Môi trường của địa phương, thành phố, và quận.
Những chiếc áo khoác nhẹ nhàng được lấy ra, sắp đặt lại cho hợp màu sắc của những đôi giày, kiểu giày, chiếc xách tay …để tạo thành thời trang mùa thu mới mẻ hơn năm trước. Nhờ chiếc áo khoác, chiếc khăn san gây chú ý, cùng với những đôi giày thay đổi hằng ngày, chúng ta không cần phải chú ý nhiều tới quần áo mặc bên trong. Đôi khi chỉ cần chiếc quần jean vừa vặn, áo thun màu trắng, hay đen ôm sát thân người là đủ.
Người ta thường nghe nói: “Nhứt da nhì dáng”. Tuy là vậy, dáng đẹp, đi đứng uyển chuyển, dịu dàng, và làn da sạch, hồng hào, mịn màng đã chiếm hầu hết nét đẹp của phụ nữ.
Ngay cả ở những điều kiện tốt nhất, đi thi cũng có thể gây căng thẳng và lo âu cho nhiều người. Thí sinh nào không nắm vững tin tức chính xác về kỳ thi, có thể gặp nhiều khó khăn. Nhằm giảm bớt lo âu và tránh thông tin sai lạc, Hội Đồng Thẩm Mỹ (HĐTM) cung cấp những giải đáp sau đây cho những thắc mắc thường gặp trong kỳ thi.
Chỉ cần vài chiếc băng-đô vải trơn, hình kỷ hà, hay bông hoa tươi tắn đầy màu sắc, độ dày, hay mỏng, thêm sợi dây cột tóc, những cây kẹp nhỏ… bạn gái khéo tay có thể biến hóa thành những kiểu tóc làm duyên với băng-đô thật nhí nhảnh dễ thương. Đặc biệt những bạn có cái trán quá cao, hay quá thấp, chiếc băng đô xử dụng một cách khéo léo sẽ sửa chữa được khuyết điểm trên để mọi đường nét khuôn mặt đều hài hòa.
Dạ chị, Thấy phố xá vắng tanh vắng ngắt. Ông hướng dẫn viên chương trình đưa mình tới một nhà hàng Nhật. Ngộ lắm, ngay tiệm, vừa bước vào cửa là thấy cái màn hình như ti-vi to tổ chảng treo cao ngay giữa, ngó vô thấy mặt người đứng trước liền đó mấy chị. Ông hỏi, màn hình này để làm gì? thì người chủ tiệm chào hỏi, trả lời, đây là máy đo nhiệt độ. Máy đặt ẩn bên trong màn hình, khi mặt của khách nhìn thấy trên màn hình thì ngay lập tức có tia chiếu thẳng từ máy vô mặt họ, đo nhiệt độ và cho biết con số ngay trên màn hình. Nhiệt độ của ông là 37.5 độ C, như vậy ông không bị nóng, sốt, có thể bước vô trong nhà hàng được rồi.
Em hỏi lạc đề một chút. Em đã bị nhiễm khuẩn corona, hiện giờ đã khỏi sau 14 ngày cách ly. Như vậy, em có thuộc vào một trong những người lịch sử của đại dịch này không?
Tất cả nhân viên có bằng hành nghề đều sử dụng một dung dịch gốc cồn có hiệu quả trước khi cung cấp dịch vụ cho mỗi khách hàng và sử dụng dung dịch đó thường xuyên./ - Yêu cầu khách hàng dùng thuốc sát khuẩn tay./ - Nhân viên phải đeo khẩu trang./ -Khách hàng phải đeo khẩu trang. Tiệm phải có sẵn dung dịch sát khuẩn tay tại bàn làm việc và quầy tiếp khách.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.