Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Nail

09/09/200100:00:00(Xem: 8700)
CHUYỆN DÀI DÀI THẨM MỸ: TƯỞNG BỞ

Chị Ba than:
- Hư... m... chán quá... Lệ xin nghỉ gồi.
- Hồi nào"
- Hồi tối. Đi gồi. Đăng bản lên kiếm thợ khác đi. Thiệt làm chủ có nhiều chiện bực lắm chớ đâu phải dễ. Lúc nầy tiệm mọc nhiều quá, thợ khó kiếm. Mỗi lần mất thợ là kể như mất luôn khách. Hể khách vô tiệm biết mình làm chủ họ chỉ muốn mình làm cho họ. Họ đâu có biết nhiều người thợ làm khéo hơn chủ nhiều. Hể chủ có nhiều khách thì thợ giận, nói chủ dành khách, bóc lột thợ, tức, bỏ qua tiệm khác. Ai cũng muốn làm chủ, chia khách, sụt giá, còn làm ăn gì nữa. Hu... m... chán thấy mẹ.
Điện thoại reo:
- Chị Loan ơi... i... khỏe hôn...n...
- Ê Cảnh. Trời ơi con nhỏ nầy. Lúc nào cũng rên. Nhão nhẹt. Muốn gì đây"
- Có muốn gì đâu...u... còn chị hể mở miệng là kêu trời hổng sợ tội! Chồng em về rồi.
- Về hồi nào" Sao mà về" bộ làm hổng được sao" tốn kém...
- Từ từ...ừ... Sao tánh chị hổng thay đổi. Lúc nào cũng hấp ta hấp tấp. Để tui trả lời từ từ... từ câu nè... Ảnh về hồi hôm. Chửi thôi um sùm. Để em kể cho mà nghe. Chị nhớ hồi ba tháng trước ảnh coi báo thấy đăng ở Wingate thuộc tiểu bang North Carolina cần thợ làm nail, lương bảo đãm tháng từ ba ngàn rưởi tới bốn ngàn, bao ăn ở. Nghe thấy ham ảnh mới nói thôi để ảnh đi thử trước, nếu làm ăn được em xuống sau. Mua vé máy bay, đi xuống dưới liền. Tháng đầu gởi thơ về vầy nè: "...xách valy bước xuống phi trường, coi bộ cũng khá lớn. Có ông chủ tiệm ra đón đàng hoàng. Ổng coi bộ dạng là dân có tiền. Xe BMW ngon lành, mới tinh. Ổng nói tiệm của ổng cả chục người thợ, khách đông làm hổng kịp. Ổng nói ai làm cho ổng vài năm là tậu nhà tậu cửa khá lắm....nghe ham quá trời, anh tưỡng tượng vài năm nữa tụi mình cũng có nhà cửa như ai , khỏi phải ở trong nhà ga nữa. Xe chạy một lúc ra khỏi thành phố, vùng ngoại ô. Trời ơi, em ơi, y như nhà quê bên mình. Trời tối như mực, đèn đường đâu thấy, chỉ thấy ánh dạ quang của lằn ranh chia con lộ hai. Tối âm u, mở cửa sổ xe xuống lại nghe tiếng ve kêu, tiếng dế ráy, lâu lâu đệm thêm vài tiếng ếch nhái...ý trời, phần nhớ nhà, nhớ mình, nhớ con, nhớ thành phố vui vẻ nhộn nhịp của Cali, anh rầu thúi ruột!...
- Tội nghiệp hông. Nó làm tao nhớ tới hồi mới qua Mỹ tụi tao cũng khổ muốn chết. Nghe chổ nào dể kiếm việc làm là tụi tao gom đồ đạc, dồn vô xe, lên đường không vướng bận. Tụi tao có sống qua ở Louisiana nè, ở John Island nè, ở Charlotte nè, ở... ơ...
Cãnh cướp lời:


- Buồn cách mấy nhớ vợ nhớ con đến đâu đi nữa cũng chịu được tại vì mình có lý do, cố gắng là chuyện thường, nhằm nhò gì đối với ảnh. Nhưng mà chiện đời đâu phải xảy ra như ý mình mong đâu. Khi đăng báo họ nói là bao ăn ở, có gì đâu, thì một phòng ngủ bà chủ dồn tụi thợ đàn ông bảy mạng lót năm tấm nệm dưới đất. Ảnh nghĩ cũng thây kệ ở tạm có sao đâu, suốt ngày làm ngoài tiệm, tối hù mới về ăn ba hột rồi chui vô mền trùm kín mít ráng ngủ lấy sức mai đi làm tiếp. Như vậy cũng hết ba tuần lể. Sau ba tuần ảnh thấy coi bộ hổng mấy gì ổn. Hỏi han mấy người làm chung thì mới biết mấy người nầy cũng mới, cũng từ tiểu bang khác tới đây, đa số là từ Cali! Hỏi tới nữa mới biết tiệm nầy cũng như mấy tiệm nail khác, không giử được thợ làm lâu, ai làm một thời gian cũng bỏ, ra mở tiệm một mình làm chủ cho le, khỏi làm công ai hết. Rồi lần lần ảnh biết tại sao chủ không giử được thợ. Tại họ bóc lột quá trời. Đăng báo thì hứa một tháng trên dưới 4000 đô, làm cả tháng mới chia được ngàn mấy, mình thì lở tốn tiền vé máy bay nếu bỏ ngang thì lổ, chủ chưa chia đầy đủ tiền công, rồi ai nấy cũng ráng ở làm cho họ. Mấy người chủ nầy đó nghe chị, họ lường công mình quá trời, gian dối hổng sợ tội. Em muốn kể chị nghe để chị nói cho mấy người thợ biết, đừng có ham lời hứa hẹn ngon ngọt, chuyện kiếm tiền hổng dể đâu. Lở đi rồi trở về thì mắc cở, có người cũng kẹt cả mấy năm đó chị. Người nào còn gia đình ở đây như chồng em thì trở về liền, kể như lổ tiền vé máy bay.
- Ai mà dè người đồng hương với nhau mà bóc lột nhau trên xứ người như vậy.
- Chị ơi, người ta hay nói 'người ngu lót đường cho người khôn đi đúng lắm chị ơi
- Ờ, về rồi có tính tới gì hông" hay là trở vô đây làm
- Ảnh định đi học thêm lấy bằng làm da mặt dưỡng da được hông chị"
- Được chớ. Tui thấy lúc nầy nghề đó đang bành trướng mạnh, người ta bắt đầu học đông lắm rồi. Làm da mặt cũng sướng lắm chớ, mà giá cả còn cao lắm. Làm da mặt thường thôi cũng từ 25 tới 35 đô một lần. Nếu khách chịu làm da mặt với đèn trị liệu, ăn tiền ngon lắm nghe. Ừ, kêu nó học lẹ lẹ đi.
- Ha...a...mệt. Thôi em ngưng, nói em gởi lời cám ơn chị Ba
- Ờ... Có gì kêu cho tui hay nghe.
- Dạ, cúp nghe
- Ờ, cúp.
Chị Ba nói:
- Có lóng tai nghe hông mấy đứa. Đừng thấy họ đăng quãng cáo mà tưỡng bở xách valy đi ngheo
- Vậy thôi chị Ba cho tụi em lên lương đi, tụi em trung thành với chị, ở đây giúp chị tậu thêm một tiệm nữa.
- Thôi đừng có móc họng. Tao sợ tụi bây một thân một mình, nhứt là mấy đứa đẹp đẹp như con Lệ đó, thân gái cô độc đường xa...
- Tới luôn chị Ba, vô luôn câu vọng cổ ... nghĩ thương em thân gái cô độc đường xa hảy dừng chân uống cạn mấy chung ... ơ... ơ... ờ... trà...
- Trời! hay quá ta, mùi quá mạng, tới luôn
- Làm luôn bài thơ chị Nga'
- Thôi ngưng. Lệ coi vậy chớ hổng ngu đâu. Đi cho biết đó biết đây. Tui mà hổng bận bịu con nhỏ tui cũng cuốn gói đi liền. Đâu phải ai cũng xui như vậy, như con Kim đó, bây giờ chắc khá lắm rồi.
- Thôi nha, nhắc tới nữa Vinh nó khóc bây giờ. Lo làm cái bản kiếm thợ dùm tui cái đi mấy bà!'
- Đừng quên vụ lên lương nghe chị Ba
- Hứ. Nghèo mà ham!
Nói rồi chỉ xách bóp ngoe nguẩy ra khỏi tiệm.

Tháng 9, 2001.
TRƯƠNG PHÚ LÂM

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bài tập giúp cho thân thể dẻo dai, ngực nở, eo thon, thêm phần xinh đẹp. Có thể tập vào buổi tối, trước khi ngủ để ngủ ngon, da đẹp, trẻ lâu.
Serum là gì? Nhiều người đang dùng serum, chắc hẳn cũng không biết serum là gì. Đó là một hợp chất dùng để sửa chữa, giữ ẩm cho da, có độ thẩm thấu mạnh, và cần phải dùng kèm với kem dưỡng ẩm. Đúng, serum là một loại hợp chất nuôi dưỡng da, nhưng cách dùng cần phải chính xác mới đạt hiệu quả như mong muốn.
Xong xuôi công chuyện, chị Diệu thở phào, rửa tay rồi vô "thư phòng" ngồi nghỉ.
Những tà áo dài xinh đẹp trong buổi họp mặt Tất Niên của Hội Nha Sĩ Saigon những ngày sắp giao thừa Kỷ Hợi.
Quyền lợi của bạn khi làm Nail Đâu là sự khác biệt giữa một nhân viên và một người làm việc theo hợp đồng độc lập, dựa trên bộ luật BảoVệ An Toàn và Sức Khỏe Nghề Nghiệp?
Tắm, tưởng như là một việc bình thường, hằng ngày, giữ vệ sinh thân thể, điều hòa thân nhiệt, thoải mái khi thân thể sạch sẽ, thơm tho; tuy nhiên, có những thói quen khi tắm có ảnh tưởng tới làn da của bạn. Có bạn than sao lúc này da dẻ mình khô quá, có người cảm thấy toàn thân cứ ngứa ngáy khó chịu, thì bạn nên nhìn lại những thói quen khi tắm, đôi khi nguyên nhân từ đây.
Các chị ơi, em muốn kéo thẳng tóc và nhuộm cùng một lúc. Đây là lần đầu tiên em làm, có được không??? Cám ơn các chị.
Móng tay mọc ra dài quá, một móng bị hở, tới ngày phải trở lại tiệm đặng fill lại.
Trước khi đội nón lên đầu, bạn hãy căng nón ra bằng hai bàn tay để không làm hư mái tóc, rồi đặt nón vào đúng vị trí.
Hội Đồng Thẩm Mỹ tiểu bang CA. cần người hợp tác cùng làm việc để nghiên cứu OCCUPATIONAL ANALYSIS WORKSHOP về ngành thợ cạo (Barbers), thời gian làm việc là hai ngày: Tháng Năm, ngày 13 và 14, năm 2019, tại thành phố Sacramento, CA.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.