Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Nail

01/10/200100:00:00(Xem: 9597)
“Vui buồn nghề Nailõ, Chuyện dài dài thẩm mỹ” là nơi kể ra tâm sự mọi ngành nghề làm đẹp cho người, cho mình. Mong quí vị trong nghề có chuyện vui buồn gì đem kể ra đây cho nhau nghe, vừa chia xẻ tậm tình, vừa trao đổi kinh nghiệm. Bài viết xin gửi về Trang Thẩm Mỹ, Việt Báo. hoặc eMail: [email protected]

* * *
TRÔNG MẶT ĐỪNG BẮT HÌNH DONG

Bạn tôi kêu điện thoại:
- Loan ơi khỏe hôn...
- Khỏe mới đi làm đây. Muốn gì chị Hai"
- Ế thấy mồ kêu nói chuyện chơi vậy mà.
- Ừa bên nây cũng lai rai. Độ nầy kinh tế xuống dốc, hồi trước gặp khách kỹ, cứ hai tuần họ trở lại, bây giờ tới ba tuần họ mới phiu (fill) ( đắp thêm bột lên chổ móng tay mới mọc) Mấy mạng kia thì xài luôn tới bốn năm tuần! mất biết bao nhiêu huê lợi của mình, đã vậy có khi phải sửa luôn nguyên móng cũng hổng dám tính tiền thêm sợ mất khách.
- Ờ, mới mướn một cô thợ người Huệ dể thương lắm. Mộng ba miền hòa tấu của tui đã thành rồi đó nghe. Chỉ mong giử được lâu lâu.
- Ối, mình muốn giử mà khi họ muốn nghỉ, họ bỏ mình một cái một. Lúc sau nầy tui đâu có làm cho khách thường, nhường hết cho thợ. Lâu lâu gặp người nào khó khăn lắm muốn kiếm chuyện với thợ thì mình mới chìu họ mà ra tay đó chớ, vậy mà cũng mất thợ như thường. Sáng sớm vô nó cho biết là nó thôi rồi gom đồ về liền, khỏi cần biết bữa đó nó có mấy người khách hẹn làm mình chơiù với, khách vô la um sùm tức ứa máu.
- Thì bên nây cũng vậy. Tuần rồi Lệ xin nghỉ, cho hay trước... một bửa tối! kệ hổng sao, đăng bảng lên kiếm người khác. Cô thợ Huệ nầy là công chúa đó nghe, họ Công Tầng Tôn Nử đó nghe. Tóc dài đen mướt nếu đội thêm cái nón lá bài thơ nữa là y chang con nhỏ bạn tui hồi học ở trường Bồ Đề đó nhớ hông" nhỏ từ Nha Trang dọn xuống Sài Gòn đó nhớ hông" tụi nầy cứ chọc cho nó nói chuyện cả bọn vảnh tai nghe. Tui mê giọng Huế lắm nhưng tui có dặn nó khi cắt tóc cho khách Việt Nam phải tránh nói tiếng cắt tóc, phải sửa lại là hớt tóc tại vì tui sợ nó hỏi khách "chị muốn cắt ngắn hay cắt dài..." mà chử nào nọ cũng bọ dậu nặng thì chệt ...
Bạn tôi cười khúc khích:
- Biệt rồi biệt rồi bà tiệu lâm ơi...i. Tôn Nử gì" coi có phải bạn củ của tui hông.
- Bạn bà sao được mà bạn bà" Bà ơi bà quên là bà ôm "năm bó" (50 chục tuổi) rồi hả" tưởng còn nhỏ lắm hả" Con nhỏ nầy mới hăm mấy hà bàø... à...
- Quên. Vậy hỏi nó chớ Má nó tên gì" tại vì tui có nhỏ bạn tên Tôn Nử Ngọc Oanh đó, tụi nầy kêu nó là công chúa, mình làm tỳ nữ, nó làm tui mơ mộng theo nó, tối ngày nhìn ra ngoài cửa sổ chờ Mưa Trên Cây Sầu Đông ( lúc đó tôi cũng chưa biết cây sầu đông là cây gì") rồi hai đứa may hai cái áo dài màu tím... nó ở đường gì gần rạp hát Văn Hoa, Đa Kao đó nhớ hông"
- Ai mà nhớ đường gì, lâu quá quên mất tiêu rồi. Phải Hiền Vương hông" nhớ ở đó có tiệm phở Hiền Vương, hay đường Trần Quang Khải" Tức quá trời hồi đi hổng đem theo bản đồ tên đường củ Sài Gòn. Họ của người Hoàng tộc được đổi khác nhau tùy theo thứ bực nữa, có họ được làm vua và có họ không được nối ngôi đó nghe. Nhớ nhỏ bạn nó nói là họ Vĩnh, họ Bảo, Ưng, Công Tầng gì gì nhiều lắm, tức quá tui quên rồi. Phải tìm người nào rành để hỏi mới được.


- Thôi nghe nè. Tui có nhỏ nầy mới ra nghề mà làm điệu thấy ghét. Bà nghỉ coi mình làm nghề nail nầy là hơn 10 năm trời, o bế sơ sơ cở... mấy chục ngàn đôi bàn chân của khách da đen mà có thấy gì đâu" vậy mà con nầy mới vô nghề, nó chê nào là hổng muốn làm cho da đen, tụi da đen thúi lắm! Cái đồ điệu hạnh, thấy người ta đen là nghỉ người ta hôi. Có người trắng tinh mà thúi hoắc đó sao hổng chê" mấy con thầy bói Gypsy đó...
- Thôi thôi bớt lại bớt lại cho can cho can... gì mà lên cơn dử vậy... Sao mà nó chê thúi" hay là có người thúi thiệt mà bà hổng biết"
- Xời ơi, khu nầy là khu da đen. Người bình dân, chuyên lảnh queo phe (welfare) mà khoái móng tay giả, nhờ tụi nó nuôi sống mình hơn chục năm nay, mình phải biết ơn nó chớ, hổng có đám da đen nầy mình chưa chắc gì có cái nhà ở. Con nhỏ nầy mới qua, mới vô nghề mà bầy đặt chê khen. Nó nói để qua khu da trắng làm. Nó đâu có biết, tụi da trắng cho tiền tip nhưng khó chịu, vặt mắt đủ thứ thấy ghét lắm. Đả vậy tụi nó hay thưa gởi, động chút là đòi thưa, đòi báo cáo lên State Board, làm mấy khu đó tối ngày hồi hộp cũng giảm thọ. Làm khu da đen tuy tụi nó ít cho tiền tip, dân nghèo mà, nhưng dể chịu, lở cắt phạm chảy máu chút xíu nó cũng xí xóa.
- Khách dể quá cũng đâu có tốt. Nó dể mình lừng, ỷ y, phần vệ sinh coi thường tới chừng tụi State Board xuống xét là dính liền, đủ thứ tội!
- Bà nói cũng đúng, mà tùy trường hợp. Dòng cái thứ nghề nầy, khi thì ế thấy mồ, ngồi mạnh ai nấy ngáp đủ kiểu, khi thì khách ra vô nườm nượp, người nầy đứng lên là có người khác xề vô rồi, thì giờ đâu mà rửa đồ nghề" có khi thợ phải mượn bàn của bạn mà đắp bột cho một người khách, để họ ngồi đó đợi khô, bước qua bàn khác sơn bộ móng cho người nọ.
- Đó. Cái mửng đó là cái sái luật. Tui bị xét rồi tui có kinh nghiệm. Người thợ nào, cái license của mình ở bàn nào là mình phải ngồi làm việc ở cái bàn đó. Làm kiểu nhảy bàn của bà hổng bị cũng may!
- Vậy sao, ai mà biết. Tui cứ tưỡng hể có license rồi thì ngồi làm ở bàn nào cũng được miển trong cùng một tiệm.
- Ờ, tưỡng trật lất. Ối mà thây kệ ai nghỉ sao thì nghỉ xứ tự do hơi sức đâu mà phê bình. Nó chê thì để nó đi tiệm khác làm.
- Còn nửa, nếu chỉ có vậy ai công đâu kêu bà chi. Nó còn khoe là bạn nó mới sửa ngực, bự tổ chảng, in là size Double D tốn năm sáu ngàn đô gì đó, rồi chừng nào gội đầu cho khách đàn ông, cứ rà qua rà lại hai trái dưa tây (cantalope) ngang mặt khách là hốt bạc. Nó nói giá cắt tóc 10 đô, khách cho thêm 10 đô là nó thâu chẳng chòi 20. Như vậy, độ vài tháng một năm là lấy vốn hai trái dưa rồi, đâu có lổ.
- Dể nể! người mình thiệt dể nể. Có điều, chắc là mấy cô nhỏ nhỏ hay mấy người còn độc thân...
Bạn tôi cướp lời:
- Độc thân gì, nó có chồng rồi đó chớ. Chính chồng nó bỏ tiền ra cho nó sửa ngực mà, còn tuyên bố là vợ chồng nó sẽ làm giàu, cấp kì!
- Thôi bà ơi... làm giàu có nhiều cách, tụi mình kiếm đủ ăn cũng may mắn lắm rồi, đừng bày đặt phân bì chi cho mệt. Có khách vô, thôi cúp nghe.
- Ừ cúp đi.

Trương Phú Lâm
Cuối tháng 9, 2001

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kỳ trước chúng ta đã bàn về cách ăn uống sao cho có mái tóc khỏe và mượt mà. Kỳ này sẽ bàn về cách chăm sóc mái tóc qua những cách nuôi dưỡng, làm mặt nạ cho mái tóc Bình thường, ở người khoẻ mạnh, mỗi ngày rụng khoảng 60-100 sợi tóc, vì vậy các bạn đừng lo lắng hốt hoảng khi nhìn thấy những sợi tóc rụng dính vào bàn chải, hay vương trên gối nằm. Tuy nhiên, cũng cần chú ý chăm sóc, để mái tóc luôn trong tình trạng tốt, khoẻ mạnh, và mượt mà.
Quý vị muốn làm công việc thẩm mỹ này cần liên lạc với để biết tin tức về các luật áp dụng liên quan đến xâm thẩm mỹ, vui lòng tham khảo Bộ luật Sức khỏe và An toàn California, Khoản 104, Phần 15, Chương 7 – “Nghệ thuật xâm trên thân thể”, và hỏi tin với Sở Y tế Công cộng California (www.cdph.ca.gov), cùng các văn phòng Sức khỏe Môi trường của địa phương, thành phố, và quận.
Những chiếc áo khoác nhẹ nhàng được lấy ra, sắp đặt lại cho hợp màu sắc của những đôi giày, kiểu giày, chiếc xách tay …để tạo thành thời trang mùa thu mới mẻ hơn năm trước. Nhờ chiếc áo khoác, chiếc khăn san gây chú ý, cùng với những đôi giày thay đổi hằng ngày, chúng ta không cần phải chú ý nhiều tới quần áo mặc bên trong. Đôi khi chỉ cần chiếc quần jean vừa vặn, áo thun màu trắng, hay đen ôm sát thân người là đủ.
Người ta thường nghe nói: “Nhứt da nhì dáng”. Tuy là vậy, dáng đẹp, đi đứng uyển chuyển, dịu dàng, và làn da sạch, hồng hào, mịn màng đã chiếm hầu hết nét đẹp của phụ nữ.
Ngay cả ở những điều kiện tốt nhất, đi thi cũng có thể gây căng thẳng và lo âu cho nhiều người. Thí sinh nào không nắm vững tin tức chính xác về kỳ thi, có thể gặp nhiều khó khăn. Nhằm giảm bớt lo âu và tránh thông tin sai lạc, Hội Đồng Thẩm Mỹ (HĐTM) cung cấp những giải đáp sau đây cho những thắc mắc thường gặp trong kỳ thi.
Chỉ cần vài chiếc băng-đô vải trơn, hình kỷ hà, hay bông hoa tươi tắn đầy màu sắc, độ dày, hay mỏng, thêm sợi dây cột tóc, những cây kẹp nhỏ… bạn gái khéo tay có thể biến hóa thành những kiểu tóc làm duyên với băng-đô thật nhí nhảnh dễ thương. Đặc biệt những bạn có cái trán quá cao, hay quá thấp, chiếc băng đô xử dụng một cách khéo léo sẽ sửa chữa được khuyết điểm trên để mọi đường nét khuôn mặt đều hài hòa.
Dạ chị, Thấy phố xá vắng tanh vắng ngắt. Ông hướng dẫn viên chương trình đưa mình tới một nhà hàng Nhật. Ngộ lắm, ngay tiệm, vừa bước vào cửa là thấy cái màn hình như ti-vi to tổ chảng treo cao ngay giữa, ngó vô thấy mặt người đứng trước liền đó mấy chị. Ông hỏi, màn hình này để làm gì? thì người chủ tiệm chào hỏi, trả lời, đây là máy đo nhiệt độ. Máy đặt ẩn bên trong màn hình, khi mặt của khách nhìn thấy trên màn hình thì ngay lập tức có tia chiếu thẳng từ máy vô mặt họ, đo nhiệt độ và cho biết con số ngay trên màn hình. Nhiệt độ của ông là 37.5 độ C, như vậy ông không bị nóng, sốt, có thể bước vô trong nhà hàng được rồi.
Em hỏi lạc đề một chút. Em đã bị nhiễm khuẩn corona, hiện giờ đã khỏi sau 14 ngày cách ly. Như vậy, em có thuộc vào một trong những người lịch sử của đại dịch này không?
Tất cả nhân viên có bằng hành nghề đều sử dụng một dung dịch gốc cồn có hiệu quả trước khi cung cấp dịch vụ cho mỗi khách hàng và sử dụng dung dịch đó thường xuyên./ - Yêu cầu khách hàng dùng thuốc sát khuẩn tay./ - Nhân viên phải đeo khẩu trang./ -Khách hàng phải đeo khẩu trang. Tiệm phải có sẵn dung dịch sát khuẩn tay tại bàn làm việc và quầy tiếp khách.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.