Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Nail

04/11/200100:00:00(Xem: 8131)
"Vui buồn nghề Nailõ, Chuyện dài dài thẩm mỹ" là nơi kể ra tâm sự mọi ngành nghề làm đẹp cho người, cho mình. Mong quí vị trong nghề có chuyện vui buồn gì đem kể ra đây cho nhau nghe, vừa chia xẻ tậm tình, vừa trao đổi kinh nghiệm. Bài viết xin gửi về Trang Thẩm Mỹ, Việt Báo. hoặc eMail: [email protected]
+

DÀI DÀI THẨM MỸ... CUỐN THEO CHIỀU GIÓ

Bữa nay ngày thường, trong cơn giặc giã, tưởng đâu ế dài họng, chẳng dè mới mở cửa đã có người kêu hẹn:
-Tôi muốn hẹn tới làm hóa trang cho tiệc Halloween. Ba giờ chiều, năm người, được hông"
-Dạ được được.
Trời ơi mừng muốn chết, hổng được cũng phải làm sao cho được. Chị Ba bèn phân công liền:
-Nè, quí vị, phần hóa trang những nhân vật lịch sử để Vinh làm; mặt thú vật để chị Ngà; nữ hoàng công chúa để chị Loan lãnh còn làm ma làm quỉ thì giao cho Thu.
-Cha sao chị bất công quá vậy. Sao giao cho em làm quỉ"
-Thì mầy là qủy vương, giao cho mầy điểm trang mặt quỉ là hạp quá chời.
Chị Ba vừa cười vừa chọc. Thu cũng cười hề hề... Con nhỏ nầy tánh tình lì lợm, sức mấy mà chọc nó quê được.
Điện thoại lại reo:
-Bốn giờ chúng tôi một nhóm cần hóa trang...
Lại mừng, lại chia việc. Thiệt hổng ngờ. Dân Mĩ nghe lời Tổng Thống Bush yêu cầu dân chúng cứ sống bình thường, cứ giử vững tất cả những phong tục cổ truyền, và hôm nay là ngày lể Halloween, họ cũng mở tiệc ăn mừng. Tiệc của người lớn nên họ ăn mặc hóa trang đủ kiểu. Thu hỏi:
-Lể cô hồn các đãng hay lể các thánh thần"
-Tui cũng hổng rỏ. Chỉ biết là con nít bận đồ hóa trang mặt mày rồi đi vòng vòng từng nhà xin kẹo, vừa xin vừa hăm dọa " Trich or Treat"" có nghĩa là " Hổng hối lộ kẹo cho tui thì tui phá" còn người lớn thì mở tiệc nhưng hóa trang khác hẳn để chọc ghẹo bạn bè.
-Ờ. Lể nầy làm tui nhớ lể cúng cô hồn bên mình. Mà bên mình đâu có phát kẹo cho con nít. Dư giả đâu mà mua kẹo phát" Nhà nào cúng, cúng đồ ăn xong, thải kẹo liệng bánh, vải gạo xả xui ra ngoài đường cho cô hồn ăn đặng phù hộ, đừng có phá phách mình, rồi con nít hàng xóm tụ lại dành dựt nhau từ cái bánh quính nhau rùm trời chớ đâu có như ở đây. Hồi mới qua tui nhớ lần đầu dẩn mấy đứa nhỏ đi xin kẹo, thấy mà ham, thấy bắt thèm. Đầy một bịt kẹo đủ loại, ngon thấy mồ. Về nhà tui lựa ra mấy thứ mình thích, xin mấy đứa nhỏ...


-Ừa. Hồi mới qua đó, tui ẳm thằng con, mấy nhà Mỹ họ thấy tui, họ cũng cho kẹo luôn, chắc mình nhỏ con, mặt màynhỏ xíu, họ tưỡng mình củng là con nít.
Chị Ngà cười ngất, vừa cười vừa kể:
-Tui cũng vậy. Hồi đó mổi lần đi trả tiền điện tiền nước ở tiểu bang lạnh đó, mình chạy xe ngang trả tiền chổ cửa sổ, ông xả lái xe, tui ẳm con ngồi kế bên, nhân viên dòm vô xe, đưa ra hai cây kẹo "gởi cho your children"
-Ừa, ham ăn kẹo free bởi vậy bây giờ mới phải trồng răng giả, đúng hôn"
-Mầy sao lúc nào cũng móc mỏ thấy ghét.
Điện thoại lại reo.
Bắt đầu từ trưa dẩn tới chiều chúng tôi làm việc không hở tay. Hết tốp nầy ra đến nhóm khác vô.
-Nè chị Loan- Thu nói vói qua- nhớ hỏi khách muốn làm "Cô bé lọ lem" mà lúc nào" lúc chưa được Hoàng Tử cưới hay lúc còn dưới quyền xài xể của mẹ ghẻ, chị đừng có quên, trang điễm lộn, nhè lúc cổ muốn làm công chúa rồi mà chị còn quẹt lọ nghẹ lên mặt người ta là mắt thền đó nghe. Còn chị Ngà, vẻ mặt con mèo sao em thấy giống đầu con cá trê quá vậy... cũng có râu...
Chị Ngà la:
-Ê chuyện ai nấy làm, mầy lo thân mầy đi.
-Tao đâu có lú dử vậy mậy. Hỏi rỏ ràng rồi mới bắt tay vô việc đó chớ. Còn Thu thì sao" được mấy con ma rồi"
-Năm nay em ế. Ít ai làm ma làm quỉ. Họ khoái giả dạng làm lính cứu hỏa, làm cảnh sát viên, làm nử thần tự do, chẵng ai chịu làm Nử Hoàng Ai Cập hết á.
-Họ sợ ra đường bị đập bất tử, đang lúc chiến tranh, người của những nước Trung Đông, sợ liên lụy, sợ lầm là dân của tên khủng bố Bin Laden đó.
-Sợ là phải. Ai mà không oán hận tụi quỉ vương khát máu đó.
-Mấy tiệm bán đồ lể cho con nít, đắc nhứt là mấy bộ đồ lính cứu hỏa và lính cảnh sát để vinh danh những người đó.
-Ờ phải vậy chớ. Nhìn thấy cảnh người dân chạy tuôn ra đường còn lính cứu hỏa và cảnh sát thì chạy ngược trở vô, rồi tiêu luôn, thảm quá trời!
-Ah, thôi mấy chị ơi đừng nhắc nữa nghe buồn lắm. Em mới mua mấy bao gạo để dành.
-Má tui cũng vậy. Tui cười Má sao lo xa tưỡng còn ở bển hả, bây giờ nghe chế nói mới thấy má cũng có lý quá chớ.
-Có lý chớ sao không. Mới nghe chính phủ tuyên bố sẽ còn bị khủng bố nữa, phải đề phòng.
-Ờ. Chắc chiều đi làm về tui cũng ghé mua thêm bao gạo, nước uống, đồ hộp...
-Thôi có khách vô kìa. Lo làm, bớt tía lia với nhau khách chê mình vô phép nghe mấy đứa.
-Dạ.. dạ....

Tháng 11, 2001

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kỳ trước chúng ta đã bàn về cách ăn uống sao cho có mái tóc khỏe và mượt mà. Kỳ này sẽ bàn về cách chăm sóc mái tóc qua những cách nuôi dưỡng, làm mặt nạ cho mái tóc Bình thường, ở người khoẻ mạnh, mỗi ngày rụng khoảng 60-100 sợi tóc, vì vậy các bạn đừng lo lắng hốt hoảng khi nhìn thấy những sợi tóc rụng dính vào bàn chải, hay vương trên gối nằm. Tuy nhiên, cũng cần chú ý chăm sóc, để mái tóc luôn trong tình trạng tốt, khoẻ mạnh, và mượt mà.
Quý vị muốn làm công việc thẩm mỹ này cần liên lạc với để biết tin tức về các luật áp dụng liên quan đến xâm thẩm mỹ, vui lòng tham khảo Bộ luật Sức khỏe và An toàn California, Khoản 104, Phần 15, Chương 7 – “Nghệ thuật xâm trên thân thể”, và hỏi tin với Sở Y tế Công cộng California (www.cdph.ca.gov), cùng các văn phòng Sức khỏe Môi trường của địa phương, thành phố, và quận.
Những chiếc áo khoác nhẹ nhàng được lấy ra, sắp đặt lại cho hợp màu sắc của những đôi giày, kiểu giày, chiếc xách tay …để tạo thành thời trang mùa thu mới mẻ hơn năm trước. Nhờ chiếc áo khoác, chiếc khăn san gây chú ý, cùng với những đôi giày thay đổi hằng ngày, chúng ta không cần phải chú ý nhiều tới quần áo mặc bên trong. Đôi khi chỉ cần chiếc quần jean vừa vặn, áo thun màu trắng, hay đen ôm sát thân người là đủ.
Người ta thường nghe nói: “Nhứt da nhì dáng”. Tuy là vậy, dáng đẹp, đi đứng uyển chuyển, dịu dàng, và làn da sạch, hồng hào, mịn màng đã chiếm hầu hết nét đẹp của phụ nữ.
Ngay cả ở những điều kiện tốt nhất, đi thi cũng có thể gây căng thẳng và lo âu cho nhiều người. Thí sinh nào không nắm vững tin tức chính xác về kỳ thi, có thể gặp nhiều khó khăn. Nhằm giảm bớt lo âu và tránh thông tin sai lạc, Hội Đồng Thẩm Mỹ (HĐTM) cung cấp những giải đáp sau đây cho những thắc mắc thường gặp trong kỳ thi.
Chỉ cần vài chiếc băng-đô vải trơn, hình kỷ hà, hay bông hoa tươi tắn đầy màu sắc, độ dày, hay mỏng, thêm sợi dây cột tóc, những cây kẹp nhỏ… bạn gái khéo tay có thể biến hóa thành những kiểu tóc làm duyên với băng-đô thật nhí nhảnh dễ thương. Đặc biệt những bạn có cái trán quá cao, hay quá thấp, chiếc băng đô xử dụng một cách khéo léo sẽ sửa chữa được khuyết điểm trên để mọi đường nét khuôn mặt đều hài hòa.
Dạ chị, Thấy phố xá vắng tanh vắng ngắt. Ông hướng dẫn viên chương trình đưa mình tới một nhà hàng Nhật. Ngộ lắm, ngay tiệm, vừa bước vào cửa là thấy cái màn hình như ti-vi to tổ chảng treo cao ngay giữa, ngó vô thấy mặt người đứng trước liền đó mấy chị. Ông hỏi, màn hình này để làm gì? thì người chủ tiệm chào hỏi, trả lời, đây là máy đo nhiệt độ. Máy đặt ẩn bên trong màn hình, khi mặt của khách nhìn thấy trên màn hình thì ngay lập tức có tia chiếu thẳng từ máy vô mặt họ, đo nhiệt độ và cho biết con số ngay trên màn hình. Nhiệt độ của ông là 37.5 độ C, như vậy ông không bị nóng, sốt, có thể bước vô trong nhà hàng được rồi.
Em hỏi lạc đề một chút. Em đã bị nhiễm khuẩn corona, hiện giờ đã khỏi sau 14 ngày cách ly. Như vậy, em có thuộc vào một trong những người lịch sử của đại dịch này không?
Tất cả nhân viên có bằng hành nghề đều sử dụng một dung dịch gốc cồn có hiệu quả trước khi cung cấp dịch vụ cho mỗi khách hàng và sử dụng dung dịch đó thường xuyên./ - Yêu cầu khách hàng dùng thuốc sát khuẩn tay./ - Nhân viên phải đeo khẩu trang./ -Khách hàng phải đeo khẩu trang. Tiệm phải có sẵn dung dịch sát khuẩn tay tại bàn làm việc và quầy tiếp khách.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.