Hôm nay,  

Hàng Xóm Láng Giềng

25/10/200300:00:00(Xem: 3865)
Chu choa ơi mừng quá trời. Tiệm mình vừa có thêm một hàng xóm. Mà hàng xóm nầy là hàng xóm đồng ý đồng hương mới đáng nói chớ.
Nguyên dảy nầy đã có một tiệm bán đồ 99 cents & up, tiệm bán đồ giải khát của Nhựt lai Hawaii tức là thức uống giải khát, đồ ăn phần trong tô, tiệm làm Nails, nhà băng, bưu điện, tiệm chuyên môn dưỡng da mài da bằng máy, gian hàng phát đồ ăn và bông sữa cho những bà mẹ có trẻ em nhỏ, tiệm uốn tóc của mình, xung quanh bao bọc mấy cái chợ mấy cái nhà hàng Mỹ, một cái khách sạn và bây giờ sắp sửa có thêm nhà hàng Việt Nam.
Trời, khu nầy mà mở nhà hàng bán thức ăn Việt là hết xẩy, là đã quá rồi. Tiệm nầy trước kia bán thức ăn Tàu. Bà chủ củ cũng có nấu nồi phở. Dở ẹt. Vậy mà ngày nào bả cũng bán được mấy chục tô. Hình như phong trào Phở đang lên như kiểu tiệm Nails lên vù vù của thập niên tám mươi vậy đó. Người mình lại tin là “phở giải cảm” nữa chớ.
Phỏ bà nấu dở nhưng người dân địa phương và dân ngoại quốc ăn thường thường họ đâu có biết phân biệt ngon dở. Họ mê tô phở nóng lên khói mà có thêm thịt bò ăn điểm tâm no tới trưa đầy đủ chất bổ là loại quà vặt của mình nhưng là món ăn lạ miệng của người. Chính ông Tổng Thống Mỹ, Clinton qua Việt Nam còn phải mê ăn đến những... ba tô lận mà. Tiệm đó nghe nói là đã chưng bày nguyên bộ vận tô dỉa đủa chén đựng gì gì đó... đã qua tay ông Tổng Thống, chưng trong tủ kiếng lộng lẩy cho ông đi qua bà ghé lại ngắm ngía và, ăn thêm tô nữa...

Có điều ngộ là dân địa phương khi mới ăn phở lần đầu không ai chỉ dẩn, thường thường mình đem dỉa giá sống rau huế ra trước, họ ngồi bóc lủm hết sạch, chừng đem tô phở ra, họ ăn phở không rau! Vậy mà phở cũng đaté như thường.
Bà chủ củ có những món Tàu lai Hawaii, nấu nhiều món có trộn thêm thơm xắt nhỏ nữa. Như khẩu vị của mình thì không mấy gì thích chứ người Nhựt thì hạp. Thế nhưng, rất nhiều khách hỏi về thức ăn Việt chánh cống như cơm bì, chả giò (cuốn bằng bánh tráng đàng hoàng à) bún thịt nướng, bún ốc bún riêu bún bò Huế với mắm tôm, hủ tiếu mì tôm cua thịt... thì bà không biết nấu. Chính ra nhà hàng củ bán loại ăn phần, một phần gồm món cơm hay mì xào cộng thêm hai hay ba phần thức ăn. Bây giờ bà mới sang cho những người Việt nầy mở bán thức ăn Việt, cách trang trí theo kiểu “Lối Về Xóm Nhỏ” nhìn là đã thấy ứa nước mắt nhớ quê hương rồi, ai mà hổng muốn ghé vô ăn thử"
Mấy tiệm uốn tóc tiệm Nails mừng lắm. Từ đây về sau, vợ chồng, thợ thuyền, mấy cô mấy cậu độc thân cùng làm trong tiệm cho tới giờ đóng cửa qua ăn cơm phần có canh chua cá kho hay bún nầy phở nọ, hạp miệng phải biết.
Bà chủ nhà hàng sắp mở có qua chào tụi nầy, hai đàng cùng vui vẻ. Bà nầy cũng còn trẻ, coi bộ cũng biết chưng diện, móng tay đắp tip, mái tóc cắt ngắn ngang vai có hight light và nhuộm màu. À há. Vậy không chừng bà sẻ là khách hàng tương lai của mình . Rồi chồng rồi con của họ nữa...
Chổ làm ăn nào cũng vậy, nếu tiệm nails gần với nhà hàng Việt thế nào cả hai cũng làm ăn lên vì bên nầy quảng cáo cho bên kia.
Thế đó, mình gọi là hàng xóm láng giếng đúng nghĩa.

Phú Lâm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuấn có người khách vui lắm. Bữa nay vừa bước vô cửa, anh ta chìa ra cho Túân cầm một gói gì đó. Tuấn vừa hỏi vừa mở ra coi: - Gì đây anh Hiển" "Anh" Hiển cười, nói: - Đưa đây một đô. Đưa liền rồi mới được mở ra. Tuấn moi moi trong túi quần, hé ra một đô khách mới nhét cho, đưa Hiển
Hỏi: Con gái tôi 16 tuổi và có thẻ học sinh, con tôi có thể làm người mẫu cho tôi được không". - Đáp: Không, thẻ học sinh không phải do chính quyền cấp, bạn sẽ không được phép thi nếu bạn dẫn cô con gái ấy theo làm người mẫu. Bạn sẽ được cấp đơn từ mới để dự thi vào ngày khác với
Chắc bạn đã từng hưởng cái thú vị của thân thể hoàn toàn nghỉ ngơi, thư dãn khi được đôi bàn tay thành thạo xoa bóp. Sự thư dãn thân thể sẽ giúp thêm thư dãn tinh thần, giảm thiểu "stress", giúp hoàn trả năng lực cả thể xác lẫn tinh thần, và đồng thời giúp điều hòa sự lưu thông của máu.
Thôi. Chu Chĩ Nhược với cô gái Đồ Long nầy, có kỵ nhau quá thì rút kiếm ra ngoài sân mà chĩa với nhau chớ đừng có trong tiệm mà sừng sõ với nhau coi hổng được chút nào hết á. (xây qua Sương chị tiếp) -chị khuyên thiệt tình, cứ ghi danh học thêm đi, có thêm bằng cấp có thêm đường tài
Yoga không chỉ giúp cơ thể khoẻ mạnh và đem lại sự yên tĩnh cho tâm hồn mà còn có khả năng làm bạn giảm cân. Theo các nhà nghiên cứu Mỹ, mỗi giờ luyện tập Yoga có thể hao tiêu khoảng 500 calories. Vài động tác để hình dáng đẹp
Mùa nóng lại sắp đến, rất nhanh, sau những luồng gió mát mùa xuân. Khi tiết trời thay đổi, những cơn nóng làm oi bức, đặc biệt làn da, cảm nhận rất   mau. Thay vì có một làn da hồng hào, lộ vẻ tươi sáng, khỏe mạnh, làn da của bạn trông như nhờn dầu bóng láng, bạn sẽ biết ngay rằng
Chào chị Ngọc Anh. Em là độc giả thường xuyên của trang Thẩm Mỹ VB. Hôm nay mạo muội hỏi chị thắc mắc về tóc gầu. Lúc trước mái tóc của em vẫn bình thường, tuy không mượt mà lắm nhưng không bị ngứa. Nhưng dạo gần đây tự nhiên em bị gầu nhiều, sinh ngứa ngáy khó chịu
Mùa Hè chưa đến, nhưng bãi biển Cali đầy nắng ấm. Những chiếc áo tắm đủ màu, đủ kiểu, cũng rực rỡ theo dưới nắng vàng tươi của mùa Xuân.
Hội Đồng Thẩm Mỹ của tiểu bang California đang tìm những nhân viên thẩm mỹ nào có đủ khả năng chuyên môn để phụ tá trong công việc tạo nên những câu hỏi cho các đề thi trong ngành thẩm mỹ. Công việc nầy quí vị sẽ làm chung với đồng nghiệp của nghề thẩm mỹ.
Có một việc muốn hỏi Ngọc Anh. L có một người em dâu làm chủ tiệm, có người thợ mới vô làm. Cậu ta từ tiểu bang Florida về CA. Cậu cho biết đã có bằng bên FL. Cậu nói bằng bên FL hợp lệ dùng ở tiểu bang CA trong thời gian đổi bằng 1 năm. Coi như trong thời gian đợi đổi bằng


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.