Hôm nay,  

Giác Hơi

14/06/200300:00:00(Xem: 5334)
Bà khách Mỹ lạ mới bước vô tiệm, chị Ngà cười niềm nở đón liền. Mời bà ngồi xong, biết bà muốn làm Facial và bộ móng tay.
Thu đang bận khách, ngó qua ngó lại ai cũng đang bận khách và lại có thêm khách hẹn nữa nên Thanh lảnh phần làm bộ móng tay. Như các bạn còn nhớ Thanh làm việc theo kiểu mướn Booth, nghĩa là y có sẵn khách của y, không được dành khách của bạn và khách mới nhưng trong trường hợp nầy ai cũng đồng ý vì không muốn mất bà khách.
Chïi Ngà mời bà khách vô phòng. Vừa vạch cổ áo bà để quấn khăn trùm tóc lại, lộ cái vai ra chị Ngà giựt mình kinh ngạc hỏi:
- Úy, Ủa, bà... bà... giác hơi! dấu nầy là dấu giác hơi. Ủa bà cũng biết vụ giác hơi nữa hả . Mèn ơi, tưởng chỉ có người Việt mới biết vụ giác hơi chooớ... Chu choa ơi, ở đây giống gì cũng có riết tưởng đâu mình còn ở Việt Nam .
Bà khách cười hả hả hả khoái chí. Bà khách mới mà cảm thấy thân mật dể sợ. Càng thấy Đông Tây gần gủi quá mạng nhờ mấy cái dấu giác hơi.
Chị Ngà ngẫm nghĩ –ờ há. Có thêm một nghề rồi. Mình cũng biết giác hơi vậy. Để coi mua bộ ống giác hơi ở đâu. Phải hỏi nhỏ Láng, hay nhỏ Thu,...
Ờ. Để dụ dổ bà khách làm se lông mặt coi. Nói là làm liền, chị Ngà hỏi:
- Bà có làn da mịn quá. Xin lổi bà tôi hỏi câu nầy, bà đã có con cháu gì chưa"
Bà khách cười khoái chí rung rinh tấm “ra” đắp trên mình, nhìn chị Ngà:
- You đoán coi tôi bao nhiêu tuổi mà hỏi chuyện con cháu"
Chị Ngà bẻn lẻn nói phân hai nịnh khách:
- Khó đoán quá . Chừng... bốn mươi mấy...
Bà khách lại cười mủm mỉm:
- Trên sáu chục rồi, gần về hưu rồi.
Chị Ngà tròn mắt, khen thiệt tình:
- Trời. Vậy là bà trẻ quá xá trẻ.
Bà khách nói:
- Ối. Cũng nhờ tay mấy you làm facial, nhờ son phấn, nhờ kem dưỡng da đó thôi.
Chị Ngà hỏi thêm:
- Hỏi thiệt bà, vậy chớ bà có lột da mặt, có kéo da mặt lần nào chưa"
- Kéo thì chưa từng kéo lột thì có lột mấy lần rồi.
Rồi bà cười hí hí:
- Nếu tôi mà để dành lớp da thừa đó, có lẻ bây giờ làm thành được một cái bóp xách tay.
Cả hai cùng bật lên cười hả hả hả làm ai đang huởn cũng chạy vô phòng coi hai bà nội nầy có “chiện” gì, tánh bà Ngà nầy già rồi mà còn rắn mắc lắm dám hổng chừng thấy bà khách Mỹ vui vẻ bả dám thọt lét ba sườn người ta lắm à! hay bả dụ khị được bà khách làm thêm chuyện phục dịch nào mà khoái chí dử thần vậy cà"""
Nhưng, nghề nghiệp là trước hết, cười thì cười vui thì vui mà chị Ngà cũng không quên ý đồ của mình. Chị hỏi bà khách:
- Vậy chớ bà có từng Se Lông Mặt lần nào chưa" da bà mịn nhưng... lông măng nhiều quá. Nói chưa dứt câu bà khách đã trả lời:

- Chưa. Vậy chớ se lông mặt là gì"
Chị Ngà hừng chí cắt nghỉa liền:
- Là cách dùng một sợi chỉ sạch, lấy tận gốc lông măng trên mặt, sửa soạn luôn cập chân mày nhổ luôn hàm râu mép...
Bà khách ngần ngừ:
- Đó là chuyện hay hay nhưng ta nghỉ, lớp lông măng để baỏ vệ làn da...
Chị Ngà vô đề liền:
- Công nhận là lớp lông măng bảo vệ lớp da nhưng có lông nhiều quá bà đánh phấn không ăn, có phải hông nà" đã phấn không ăn, màu sắc phấn màu má hồng không tươi không nổi, phải hông nà, với lại, khi se lông mặt, tẩy luôn lớp da chết đi, mặt mày bà sáng sủa hẳn lên. Không tin bà làm thử một lần coi.
- À há. Nghe cũng có lý. Tính bao nhiêu tiền"
- Dạ tính làm quen giá rẻ lần đầu vừa se vừa làm facial chỉ có.... đô thôi hà.
- Được rồi. Mà có đau không"
- Hơi hơi, như kiến cắn.
- Ta chưa từng bị kiến cắn.
- Vậy thì hơi hơi giống như ... như... thôi, tôi làm nhẹ tay lắm, làm xong bà cho tôi biết cảm giác giống như cái gì.
Bà khách lại cười, bà vui tánh quá:
- Ha ha ha you khôn quá chừng. Bởi vậy người Việt Nam nổi tiếng là khôn ngoan, chìu khách. Đúng quá đúng quá.
Thế là, chị Ngà có người khách Mỹ đầu tiên làm Se Lông Mặt.
Phần chị xong xuôi đẩy qua cho Thanh làm móng tay.
Quả thật nhìn theo bà khách chị Ngà thấy vui lòng. Làn da bà trắng sẳn hồng hào mịn trơn lông măng ria mép đi bụi đời hết trơn. Chắc chắn bà khách sẽ trở lại thường xuyên. Bả chịu chị Ngà quá cở “típ” sộp lắm.
Giác hơi, Cà Da mặt, Se lông mặt, Xâm chân mày, xâm đủ thứ, xỏ lổ tai, xỏ cùng mình, thắt bính tóc, nối tóc giả, dùng máy móc nầy sản phẩm nọ... phải chi Hội Đồng Thẩm Mỹ gom hết bỏ vô chương trình dạy ở trường thẩm mỹ thì dân thẩm mỹ mình được độc quyền không bị tranh dành, nghề rộng rải bành trướng, đở khổ biết bao nhiêu. Hiện tại những chuyện phục vụ nầy ai cũng làm được, mạnh ai nấy làm và không bị Hồi Đồng Thẩm Mỹ kiểm soát có nhiều nơi làm không sạch sẻ hoặc bán sản phẩm dưởng da mà không chỉ dẩn và giải thích rỏ ràng những phản ứng dị ứng có thể xảy ra cho khách biết mới gây ra những chuyện thưa gởi tẩy chai thợ người mình rần rần...
Đất Mỹ thiệt đúng là đất tiền đất bạc, theo nghĩa đen như chị Ngà hiểu là, biết cách đem củ đổi mới đem chuyện xưa cập nhất hóa cho hợp thời trang hiện tại rồi gắng sức mà làm theo đúng tiêu chuẩn tôn trọng luật lệ nghề nghiệp chịu tất cả trách nhiệm những việc mình làm tôn trọng và biết ơn khách hàng thì chớ có lo gì không hái ra tiền không mua nhà lầu xe hơi nuôi nấng con cái cho nên người sao" hở quí vị"
Tháng 6, năm 2003
Phú Lâm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bộ luật lao động của tiểu bang California, điều 12, mục 984, cung cấp các điều kiện được chính phủ quy định khi nào CẦN TỪ CHỐI phục vụ cho một khách hàng. Điều này sẽ bao gồm khi khách hàng bị bịnh (hoặc nhiễm ký sinh trùng) có thể lây lan đến người làm việc, nhân viên, hoặc các khách hàng khác bao gồm các bịnh sau đây:
Những kiểu nón “fedora, caps, baseball caps” đều thích hạp với mùa đông. Nón “fedora” cổ điển và sang trọng, có thể dùng cả 4 mùa, lúc nào cũng đẹp mắt cho cả hai phái nam và nữ (mang chút nét ngỗ ngáo). Nếu trán thấp, đội nón vành cao lên khỏi trán, nếu trán cao, kéo vành nón xuống gần ngang chân mày để cân bằng với khuôn mặt. Những màu sắc của nón kiểu fedora như đen, nâu da bò, xám tro dễ thích hợp với mọi màu sắc khác.
Dầu thơm dành cho phụ nữ hiện nay, hiệu gì hay nhất vậy các chị ? Xin cho ý kiến./ Sinh tố C có giúp chống lại dịch cúm Covid không các chị ? em nghe người ta nói như vậy không biết có đúng không?
Vào mùa đông lạnh, làn da thường hay bị thiếu nước, khô khan vì thời tiết, đôi môi cũng như vậy, khó giữ được sự mềm, mịn, nếu chúng ta bỏ bê không chăm sóc. Cũng may, từ ngày trận đại dịch cúm vũ hán bao trùm thế giới, mỗi khi có dịp ra đường ai ai đều trùm mặt nạ kín mít, không cần điểm trang chi nữa, cho nên làn da không phấn son, không hóa chất, tự nhiên trắng, đẹp ra, có phải không các bạn.
Trung bình một ngày chúng ta cần uống 6-8 ly nước. Đó là nước lọc, không bao gồm các loại nước có hơi gas, nước sinh tố, nước trà, cà-phê. Nước giúp loại bỏ độc tố, chất thải, điều hòa thân nhiệt, giúp tiêu hóa và giữ cho làn da khỏe, mịn màng. Thiếu nước sẽ khiến cơ thể cảm thấy mệt mỏi.
Mùa đông lại trở về. Thời trang mùa đông năm nay vẫn thế, áo choàng dài, hay ngắn, đầy, màu đậm. Mùa đại dịch, quý vị dù diện đẹp vẫn nhớ chiếc mặt nạ để bảo vệ an toàn nhé.
Cổ em hơi cao, vóc người gầy. Em nên mặc gì để che bớt khuyết điểm này ? Cám ơn các chị trả lời.
Từ thời thập niên 30’s, cô đào Scarlett trong phim Cuốn Theo Chiều gió, bó vòng eo trong chiếc áo lót trắng xiết chặt bằng những sợi dây, để có vòng eo nhỏ nhất trong giới phụ nữ quí tộc miền nam nước Mỹ. Cho tới ngày nay, chiếc eo thon, phần lưng ong quyến rủ vẫn là nét đẹp chính yếu của phụ nữ cần phô trương khi diện quần áo.
Bạn gái chúng ta làm việc trong tiệm thẩm mỹ, nhiều khi bận bịu với khách hàng tới quên ăn, quên đi vệ sinh, thậm chí quên luôn cách thở đúng, sao cho giảm bớt sự mệt mỏi khi làm việc.
Đoạn 993 của luật Thương Mại và Chuyên Nghiệp có ghi rõ: “không một cơ sở hay trường thẩm mỹ nào có quyền tàng trữ tại nơi làm việc của mình bất cứ dụng cụ nào có mang những vật giống như mũi kim dùng để lấy mụn từ làn da hay việc làm nào khác tương tự.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.