Hôm nay,  

Lời Tế Công

07/02/200400:00:00(Xem: 3582)
Chị Ngà lật cuốn báo Xuân ra, vừa lật vừa nói:
- Mấy nguời có đọc báo Xuân năm nay hôn" Năm nay báo có nhiều bài hay hết xảy.
Loan phụ họa:
- Ừa. Có đọc chớ. Hay chắc tại năm nay kỷ niệm năm Mậu Thân cho nên có nhiều bài đặc biệt chớ gì. Nè coi cuốn nầy nè, hình con khỉ con dễ thuơng ghê.
Tuấn hỏi:
- À, thế nó đang làm cái trò khỉ khọt gì đấy"
Khải trề môi:
- Ối giời! Không biết thật à" Tên nầy cứ mãi đi xơi cà phê luợn cà phê là chả biết giời giăng chi cả! Nghe tớ giải thích đây. Con khỉ nầy nó đang hái trái đào tiên, biết chưa"
Tuấn cuời hì hì hì:
- Biết chứ sao không. Nhưng hái đào tiên nghĩa thật hay nghĩa bóng đấy" Khà khà khà... Ai chả biết chuyện thần thoại ấy. Tớ chọc các ... “bằn chà” ấy thôi.
Thanh trừng mắt nạt:
- Xí. Làm bộ. Dốt thì phải nhận mình dốt dựa cột mà nghe cho rồi có ai đánh đấm gì mà phải chối đây đẩy dợ "
Tuấn cười đưa tay điểm mặt Thanh nói:
- Đấy đấy tớ bảo có sai không nào" Chỉ đợi tớ mở mồm ra là đớp!
Thanh nguýt Tuấn:
- Thôi, điếu có nói chuyện với mấy người. (xây qua chị Ngà Thanh hỏi) -Dị chớ có bài nào xuất sắc nhứt hông chị Ngà"
Chị Ngà nói:
- Đây nè, tui thấy bài nầy hay quá để đọc cho nghe nè. Vểnh lỗ tai lên mấy nường.
Lời Tế Công
Đời sống số mệnh đã an bài. CẦU LÀM GÌ"
Ngày nay không biết chuyện ngày mai. RẦU CÁI GÌ"
Vô lễ Cha Mẹ - Lễ Tế Tôn. KÍNH CÁI Gì"
Anh em - Chị em cùng đồng kỷ. TRANH CÁI GÌ"
Có con cháu – Có con cháu phuớc. PHIỀN CÁI GÌ"
Nguời nào – Nguời nấy thời có lúc. GẤP CÁI GÌ"
Nguời ở trần gian khó mỉm cuời. KHỔ CÁI GÌ"
Áo vá che thân - Lạnh ấm thôi. LỐI CÁI GÌ"
Linh hồn ba tấc thác đầu thai. THÀNH CÁI GÌ"
Chết rồi một cắc không đem theo. TIỆN LÀM GÌ"
Điền đất để lại của tổ tiên. CHIẾM LÀM GÌ"
Ăn của nguời một – Mình mất muời. THAM LÀM GÌ"
Trên đầu ba thuớc có chư tiên. GẠT LÀM GÌ"
Vinh hoa phú quí – Bông truớc mặt. PHÁCH LÀM GÌ"
Giàu có số trời như đã định. GANH LÀM GÌ"

Kiếp truớc không tu kiếp nầy khổ. HẬN LÀM GÌ"
Chơi cờ bạc – Con cháu không tốt. CHƠI LÀM GÌ"
Siêng năng tiết kiệm hơn cầu lệ. SUA CÁI GÌ"
Oan oan tuơng báo chừng nào dứt. THÙ LÀM GÌ"
Chuyện của trần gian như bàn cờ. TÍNH LÀM Gì"
Thông minh sẽ bị thông minh hại. MƯU MẸO CHI"
Nói dối tiêu tan đi phần phuớc. DỐI LÀM GÌ"
Chuyện trái phải rốt cuộc phân minh. BIỆN LÝ GÌ"
Ở đâu bảo đảm đời vô sự. KHINH LÀM GÌ"
Huyệt ở nhân tâm – Không ở núi. MƯU KẾ GÌ"
Hiếp nguời là nạn – Tha nguời phuớc. XIN XÂM GÌ"
Một ngày vô thuờng - vạn sự dứt. BẬN CÁI GÌ"

Nghe có lý chưa" hay hông mấy cô mấy cậu"
Vinh nghẫm nghĩ một hơi mới nói:
- Chaaaa... “rằng hay thì thật là hay. Nghe như ngậm đắng nuốt cay thế nào”
Kim nói:
- Chu choa ơi , bửa nay “mít tờ lé mân gờ rác” của em đọc thơ nữa chớ...
Chị Ngà châu mày, ngó Kim:
- Mầy nói gì vậy Kim" gì mà lé mân gì gì đó"
Khải cuời khằng khặc:
- Thế chị không biết thật à" Cô ấy nói tiếng Anh, Mít tờ lé mân gờ rác là là... , chị thử dịch từ chử qua tiếng Việt xem nào, mister có nghĩa là Ông, lemon grass là cây xả, “ông xả” đó chị hai.
Cả tiệm cuời cái rần. Chị Ngà nói:
- Xời ơi. Mỗi lần mấy cô bày đặt nói tiếng Anh tui nghe muốn “gụng gún”. Vậy sao hổng giới thiệu “Đây là nhà tôi” theo kiểu hồi mới qua Mỹ đó, “This is my house”.
Láng thêm:
- “No Star where.”
KIm ngắt ngang:
- “Không sao đâu” hả" Ừa. Làm sao cũng chẵng làm sao. Dẩu có bề nào cũng chẵng làm chi. Làm chi cũng chẵng làm chi. Dẩu có bề gì cũng chẵng làm sao. Làm sao...
Chị Ngà ngắt ngang:
- Thôi nói gì đâu không hà. Trở lại vụ báo xuân nè. Bài nầy hay quá tui cắt ra để dành. Có ai đi chợ Tết hông vậy"
Loan nói:
- Có tui. Mà đi chợ Tết, hội chợ ở đây càng làm cho tui nhớ quê hương thêm.
Chị Ngà phụ họa, đôi mắt buồn mơ màng, nói nho nhỏ như một mình mình nói một mình mình nghe:
- Haaa... Nhớ thấy bà!
Phú Lâm 02-03-04

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau một đêm vui chơi, hay một ngày lo nghĩ về đủ chuyện từ chồng con ở nhà, cho tới công việc làm ở sở, đôi mắt thể hiện nét mỏi mệt nhiều nhất trên khuôn mặt. Bạn làm việc, dù trong văn phòng, hay ngồi suốt ngày trong Salon, không nắng gió, với đôi mắt chú mục thường xuyên vào một chỗ
Một tiệm chuyên nghề dưỡng da (facial và massage), khách đàn bà ra vô là chuyện dĩ nhiên, nhưng muốn kéo thêm cánh đàn ông vô tiệm mình, điều đó không phải là dễ. Để cho tiệm của chúng ta được quân bình âm dương cho vui vẻ cả làng, ta cần nên tìm hiểu về làn da của đàn ông
Người khách vô chỉ để gội đầu của chị Ngà vừa ngồi xuống thì ngoài cửa ông phát thơ cũng vừa bước vô đưa một xấp thơ. Vinh vui vẻ nói liền: - A. Vậy là có thơ tình để rọc rồi anh chị em ơi. Đây nè Tuấn. Cho mượn cây cây... rút cây kiếm ra cho mượn rọc thơ tình coi. Tuấn nói: Đây nầy.
Thái độ ân cần, niềm nỡ với khách hàng luôn luôn đưa người khách trở lại với tiệm của bạn. Những sự chú ý tới tình trạng đặc biệt riêng từng trường hợp của bạn đối với khách hàng sẽ gây ấn tượng thân thiện rất dễ dàng. Chẵng hạn như vào mùa đông, người khách vào tiệm dưỡng da
Nếu chúng ta tập một thói quen đi bộ mỗi ngày, bắt đầu bằng 5 phút đồng hồ, nếu không có thì giờ, có còn hơn không, và ít còn hơn là không có gì cả. Bắt đầu bằng một góc đường gần ngay nhà, bạn đi bộ thong thả, thở vô rồi thở ra nhàn tản, hai cánh tay đánh đòng đưa ngược chiều với
Hỏi: Tác hại của ánh nắng mặt trời đối với da mặt ra sao" Da mặt tôi không có những đốm nâu tàn nhang hay bị nhăn, điều này có nghĩa là da mặt của tôi không bị ảnh hưởng bởi ánh nắng mặt trời" - Trả lời: Không đúng, tất cả mọi làn da, phơi bày thường xuyên dưới ánh nắng mặt trời đều bị
Bia không chỉ là món giải khát hoặc là loại thức uống dành riêng cho các "bợm nhậu" mà còn giúp các bà nội trợ rất nhiều trong việc chế biến thức ăn. Dưới đây là một vài công dụng, bạn có thể tham khảo. - Trước khi luộc gà, hãy rưới một cốc bia lên, để 10-15 phút mới luộc, thịt gà sẽ ngon mềm.
Giáng Hương hỏi: Hello chị Ngọc Anh. Chị cho Hương Giang hỏi thăm. Về Việt Nam nhằm mùa hè rất nóng. Ở USA em thường xài phấn nước, nhưng khi về VN, em cần phải xài loại kem chống nắng nào trước khi thoa phấn nước lên vậy hở chị" Loại kem chống nắng hiệu gì" Mua ở đâu vậy chị có biết không chỉ em với


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.