Hôm nay,  

Câu Chuyện Thẩm Mỹ: Tin Xa

18/05/200300:00:00(Xem: 4616)
Loan cầm lá thơ lên khoe:
- Bà con ơi có thơ của vợ chồng nhỏ Lệ nè.
Cả đám “neo nử”* và “tóc nam”* nhao nhao lên hỏi:
- Đâu đâu đọc nghe coi có gì lạ hôn.
Chị Ngà nói dò:
- Chaaa, tụi nó chắc là giàu lắm rồi há.
Thu đang dủa móng tay cũng ngừng lại xen vô:
- Giàu là cái chắc. Chổ vắng vẻ nó ôm trọn.
Thanh thắc mắc:
- Lệ nào vậy cà"
Láng nói:
- Chắc Thanh hổng biết Lệ đâu. Lệ hồi đó làm cho chị Ba, chị chủ trước đó mờ. Chị Lệ đẹp lắm. Đẹp như minh tinh chớp bóng Thẩm Thúy Hằng!
Chị Ngà hỏi nôn:
- Thôi thôi đừng quảng cáo nữa. Đâu đâu chị Loan đọc coi thơ nó nói gì.
Loan cười:
- Thì đại ý nó nói vợ chồng nó cũng bình thường hạnh phúc. Tụi nó mới sang cái tiệm làm ăn cũng được. Nó nói độ rày người ta ùn ùn vô làm da mặt, kiếm được khá lắm. Nội da mặt wax chân mày làm móng tay cũng dư sức chi phí cho tiệm rồi. Làm tóc hơi nhẹ. Hổng hiểu sao nghề làm tóc người mình không nắm vững. Nó hỏi tui có biết tại làm sao mà mình nắm hổng cứng như nghề làm nails không.
Thu trả lời liền:
- Khỏi cần suy nghỉ chi cho héo úa. Tui biết tại sao rồi.
Láng hỏi giọng nghi ngờ:
- Đâu biết sao nói nghe coi.
Thu bô bô cái mồm:
- Thì tại làm dở ẹc. Khách chê!
Khải đang đứng cắt tóc khách đàng kia, nóng mũi xía vô:
- Nầy nầy cái Thu nhà ta. Láo khoét!. Đằng í đừng vơ đủa cả nắm đấy nhé.
Thu cười hề hề kiểu chọc quê, nháiâ:
- Em chả dám láo đâu đàng í ơiiii... em chả dám động đến đàng í đâuuu... em chỉ dám vơ một đôi đủa thuiiii... xin đừng mắng chửi em tội nghiệppp...
Thanh phụ họa:
- Phải zồiiiii... đàng í ráng cắt tóc cho yỏi để dành tiền mua nhà cho bé Thu cơooơ...
Chị Nga cười:
- Rồi rồi. Hai người nầy có gì bí mật hông đây, khai thiệt đi cho chị em mừng.
Thu đỏ mặt, cải bướng lên:
- Mấy người nầy nói gì mà nghe lộn xộn vậy" đang nói chuyện thơ của nhỏ Lệ...
Loan ngạc nhiên nói:
- Chaaaa... tui đi vắng hổng bao lâu mà trong tiệm có gì thay đổi mà tui hổng hay gì hết vậy cà. Nói cho nghe với đi, chị Ngà. Thu Khải Khải Thu"""
Chị Ngà cười:
- Có gì đâu. Nói chơi chọc cho tụi nó ré lên cho vui vậy mà. Tại tui thấy hai con người nầy sao lúc nào cũng chỏi nhau như Pháp với Mỹ. Thường thường con người ta chung đụng lâu ngày có để ý nhau mới kiếm chuyện hạch xách nhau, tâm lý mờ. Nè hai người ơi

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Thanh tiếp liền:
Vô duyên đối diện cự om sòm
Loan cười:
- Thôi thôi nghe tiếp nè. Lệ nó cho biết tụi nó làm ăn khá lắm nhưng nó dặn thêm ‘chị Loan đừng cho ai biết chổ em ở, sợ người ta tới cạnh tranh tụi em...”
Láng nói:
- Hứ. Nghe dể ghét. Ai ham cạnh tranh với nó. Mới giàu đây cái làm tàng. Đáng lẻ thấy chổ làm ăn được còn nên kêu gọi chị em tới chia sẽ với nhau, ai đâu mà ích kỉ ôm trọn ăn một mình! Xí. Mới giàu nổi đã muốn lên chưn. Xí. Ai cần tới gần nó ở đây mình cũng sống được vậy.
Loan chưng hửng, thò lỏ mắt nhìn Láng:
- Ủa. Bửa nay sao nhỏ Láng nầy hung dử quá vậy ta" Chắc hổng phải ý của Lệ nói về chị em mình đâu nà. Có lẽ nó nói về ... người khác...
Láng cải mặt đỏ lên:
- Hổng phải nói ai đâu, nó ám chỉ mình đó chị. Nói cho chị biết nó còn thiếu nợ em... – đang nói Láng ngưng ngang, như lở lời. Chị Ngà tròn mắt, hỏi tới:
- Ủa. Có vụ đó nữa sao" Nó mượn tiền Láng hả" Hết nhiêu" Thôi thì tui cũng khai thiệt, nó cũng mượn tui...
Thu thừa cơ ré lên:
- Thấy chưa" tui nghi đâu có đó mờ. Đừng tưởng thấy con nhỏ nầy tía lia theo kiểu thùng rổng kêu to rồi khi dể tui nha. Coi vậy chớ chẳng mặt nào qua tui được. Hèn chi con nhỏ lúc nào cũng quần là áo luạ vàng đeo đầy mình đặng câu đàn ông. Như hai người đó, tử tế quá bởi vậy... Sao, nó thiếu bao nhiêu" có trả được đồng nào hông"
Chị Ngà nói, giọng yếu xìu:
- Có, lâu lâu gởi trả vài trăm.
Láng chưng hửng:
- Vậy sao. Nó có gởi trả chị à. Vậy mà của tui nó nín luôn. Loan vả lả:
- Đây đây khoan khoan đừng vội dảy nảy lên, Lệ còn nói là có gởi thơ riêng cho chị Ngà với cô Láng nữa. Thơ nầy tui nhận được hôm qua, có lẽ bửa nay về chị Ngà với Láng sẽ nhận được thơ nó đó. Đừng nóng nảy sanh ra hiềm thù mất tình chị em. Nhỏ Thu nầy chuyên môn đổ dầu vô lửa. Tật hổng bỏ! Về có thơ mai hai người đem vô đọc cho tụi nầy nghe nha. Lâu lâu có tin xa nên mừng đừng nên la! chị em ta!!!
Chú thích: * tiếng gọi lẩn nhau trong tiệm các cô thợ làm móng tay và các anh thợ hớt tóc.
Phú Lâm Ngày 12- 05-03

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.