Hôm nay,  

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ

31/05/200300:00:00(Xem: 4512)
Se Lơng Mặt (tiếp theo)
Loan ngồi xuống ghế.
-Đâu. Tui bậm mề bậm gan hy sinh cái bản mặt của tui cho chị thử. Se đi.
Chị Ngà cười hề hề:
-Gì mà tới nổi phải hy sinh, làm như đi đánh giặc hổng bằng! Ngước cái mặt ngọc lên chút coi. Nữa nằm nữa ngồi coi. Ừa. Nhắm mắt lại.
Loan cự:
- Ủa. Sao bắt nhắm mắt. Tui phải mở đặng tui coi cách làm chớ. Bộ sợ người ta ăn cắp nghề à"
Chị Ngà nĩi:
-Đâu phải. Tui làm trước bàng quan thiên hạ cần gì phải dấu. Biểu nhắm mắt hơng thơi bụi phấn nĩ bay vơ.
-Aaaạ... thì nhắm.
Chị Ngà mở hộp phấn ra cầm cái bơng phấn đắp đắp lên mặt, bứt một sợi chỉ dài cả sải nhập lại một đầu ngậm vơ miệng đầu kia xoắn xoắn lại thành hình số tám rồi bắt đầu ịn lên mặt Loan. Tay vừa xoắn vừa dựt ra. Loan kêu “Ái” một tiếng lớn làm ai nấy giựt mình.
Chị Ngà khựng lại, hỏi:
-Đau hả"
Loan ngồi dựng dậy:
-Tránh ra tránh ra để vơ phịng vệ sinh chút coi.
Ai nấy cùng cười:
-Ủa... đau lắm hả"
Loan vừa đi vừa cằn nhằn:
-Đau té đái.
Thu nĩi, giọng nghi ngờ:
- Đau vậy ai dám làm ta"
Chị Ngà cười:
-Ừa. Lần đầu. Mặt ai mà lơng càng nhiều thì lần đầu càng đau. Ối! như kiến cắn mờ Cĩ đau mới đẹp. Bà nầy dở quá, mới cĩ một chút xíu mà đã la làng .... Thơi, đứa nào ngồi xuống đây cho tui dợt chút coi. Đang hứng.
Thanh mĩc:
-Ủa" sao hồi nảy nĩi ngon, a... tui đâu cần gì dợt... a... mấy người muốn se thì nộp tiền thảo khấu năm tì... a...
Chị Ngà cười:
-Thơi. Nĩi chơi. Ngồi xuống đi, Láng.
Láng rùng mình:
-“Tố che” a “chế”. Ngu sao mà làm nạn nhân" “Ngộ” hổng cĩ lơng. Mặt ngộ tháng nào cũng cạo.
-Chu choa ơi sao dại vậy, ai mà cạo lơng mặt, riết rồi cĩ hàm râu như râu kẽm... thơi thì Thanh, ngồi xuống ngồi xuống.
Thanh ngồi xuống vừa ngồi vừa cằn nhằn:
-Vị bụng chị đĩ ngeo. Nghe bà Loan hú thấy ớn quá.
-Ối bả nhỏng nhẽo.

Nĩi rồi chị Ngà bắt đầu thực hành se lơng mặt lên mặt Thanh. Thanh chịu trận nằm im, hai con mắt nhắm mà thấy mi mắt giựt giựt. Một hơi Thanh nĩi:
-Ngưng ngưng chút coi.
Y ta mở mắt ra, rút tờ khăn giấy chùi ... nước mắt.
Xong cho Thanh rồi Thu nĩi:
-Bà nầy coi da dẻ trắng trẻo vậy mà lơng con như lơng vịt hảng. Đâu chị Ngà để em làm thử coi.
Chị Ngà liếc:
-Hứ. Dử hơng. Làm chung cả mấy năm mới nghe nhỏ Thu xưng em lần đầu tiên. Rồi làm đi.
Thu cũng bứt sợi chỉ cũng ngậm một đầu vơ miệng, hai bàn tay cũng nắm cũng xoắn xoắn cũng ịn ịn cũng dựt dựt cũng rà rà... nhịp nhàng nhịp nhàng... Cả nhĩm thợ đang vắng khách đứng bu xung quanh...
Khải buột miệng:
-Aaaa tơi hiểu rồi. Cĩ gì khĩ đâu nào. Cái mồm làm tổng hành dinh, hai bàn tay như hai con thoi...
Láng nĩi:
-Chaaầ... cái “tổng hành dinh” nầy coi bộ hơi bự.
Ai nầy cùng cười cái khì, Thu cười nhăn răng, sợi chỉ bị sức phì cười bằng hơi, bung ra, nước miếng búng ra... mấy cơ ré lên:
-Ý ẹ... gớm...
Tuấn nĩi:
-Khiếp. Nghề chi nghề lạ.
Thu chu mỏ:
-Ai biểu người ta đang làm mà chọc người ta cười. Làm nghề nầy mà chọc người ta cười là hết kiếm ăn.
-Ai chọc gì đâu nà. Tại you chưa cĩ kinh nghiệm ngậm sợi chỉ. Sợi chỉ phải cắn vơ răng, xoắn sợi chỉ nhiều hơn nữa. Ai mà ngậm nước miếng chèm nhẹp vậy.
Chị Ngà cịn dặn :
-Ai muốn tập thì hả hàm răng cho tui coi. Ừa, răng phải hàm trên cắn thẳng ngay boong xuống hàm dưới cho đều, hoặc hơ hoặc mĩm là khĩ theo nghề, hơi thở phải thơm tho hơng thơi cứ phà phà hơi vơ mặt khách... cĩ đường thổi bả ra khỏi tiệm!
Bữa đĩ người nào cũng miệng cắn sợi chỉ tay xoắn tay kéo tay đĩng tay mở.
Tới giờ đĩng cửa tiệm thì tiêu nguyên ống chỉ của chị Ngà.
Tuấn nhả sợi chỉ ướt mem, thở ra, càm ràm:
-Toi cơng! Tra tấn hàm răng! Mà đếch cĩ se được sợi lơng con!
Chị Ngà cười mĩm.
Chú thích *cám ơn, chị, tơi.
Phú Lâm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.