Hôm nay,  

Trận Đấu Bầu

22/07/202200:00:00(Xem: 5125)
Hình chính trang nhất

HOA KỲ - 21 THÁNG SÁU: Phe ủng hộ và và phe chống quyền phá thai của phụ nữ dùng loa hét vào nhau phía ngoài Tòa Án Tối Cao Hoa Kỳ trong khi họ chờ tòa án đưa ra phán quyết về vụ Dobbs kiện Jackson lật đổ Roe v. Wade vào sáng thứ Ba, ngày 21 tháng 6 năm 2022. (Bill Clark / CQ-Roll Call, Inc; Getty Images)

 
Giăng biểu ngữ. Cầm bảng. Biểu tình. Hăm dọa… Chiến thắng. Thất vọng. Reo hò. Giận dữ. Cười, Khóc. …như một trận đấu football chuyên nghiệp chung kết hoặc trận túc cầu vô địch quốc tế, nhưng tệ hơn vì hai bên thua và thắng, từ cầu thủ cho đến người ủng hộ sinh lòng oán hận nhau. Chuyện này tạm gọi là “Trận Đấu Bầu,” mà trọng tài là chín thẩm phán Tối Cao Pháp Viện.

Nói cho công bằng, cả hai phe: giữ bầu và phá bầu đều có lý do chính đáng, đều có thể thuyết phục đa số nếu cả hai phe đừng ngoan cố chèn ép lẫn nhau, có lẽ vì lòng hiếu thắng hơn là lợi ích, vì lợi ích trực tiếp ở nơi người có bầu hoang, bầu không được thừa nhận, không phải thuộc về đa số người không có kinh hoặc đã tắt kinh.

Trong thiên nhiên ngàn năm vẫn vậy, từ chiếc nụ nở thành hoa cho đến khi đơm trái, biết bao nhiêu ong bướm dập dìu, mang phấn nhụy đi reo rắc dòng dõi khắp nơi trên mặt đất. Tuy có thể bắt bướm giam ong không cho đến gần hút nhụy truy phong, nhưng ai ngăn cản được gió? Gió mang phấn hoa đi sinh sản, biết đâu mà ngừa?

Trong thiên nhiên ngàn năm vẫn vậy. Tôi đọc một truyện ngắn “Ông Mang Bầu,” có thể mượn một đoạn lắp vào đây: “Nghĩ kỹ đi, luật tự nhiên vượt qua hết mọi hiến pháp, mọi luật pháp trên cõi đời này. Tự nhiên thôi, có thân xác là có đòi hỏi sung sướng. Tự nhiên thôi, có ăn nằm sung sướng là có bầu. Tự nhiên thôi, có bầu sẽ có hai lựa chọn: hoặc giữ hoặc bỏ. Có lựa chọn thứ ba chăng? Như vậy, chuyện chọn lựa là chuyện không thể tránh né hoặc bãi bỏ…”  Cũng có nghĩa, việc chọn lựa giữ hoặc bỏ không thể phủ nhận nhau vì cả hai là hai bàn tay của một thân xác. Ai mà tự dùng tay này bẻ gãy tay kia bao giờ?

Nếu chỉ thuần túy nghe giải thích lý do tại phải giữ hoặc tại sao phái phá, tôi xiêu lòng cả hai, đành bỏ phiếu trắng. Nhưng nếu nhìn vào thời gian và điều kiện được phép phá bầu, mỗi người nên suy nghĩ lại và suy nghĩ thêm.

THỜI GIAN PHÁ THAI GIỚI HẠN

THEO QUY TẮC KHOA HỌC

Tòa Tối Cao Pháp Viện bỏ phiếu 5-4 thay đổi luật phá thai cũ năm 1973 (Roe vs. Wade), mang chiến thắng lại cho đội “Pro Life”. Từ chia rẽ trắng/đen, qua chia rẽ theo Trump/chống Trump, đến chia rẽ có súng/không súng, rồi chia rẽ giữ thai/phá thai, nước Mỹ bị cắt nát trầm trọng thành những nhóm nhỏ, mâu thuẫn, ghét bỏ lẫn nhau, quên mất lòng yêu nước là phục vụ cho quốc gia không phải cho đảng phái và đoàn nhóm, dù phe nào cũng phất cờ chính nghĩa.

Cờ chính nghĩa dễ may, mua rẻ tiền, và nếu không vừa ý, thay cái khác. Chưa biết ai đúng ai sai, nhưng tạo ra xáo trộn, chia rẻ trong lúc tình trạng đã phân rã sâu sắc, là một thái độ chính trị thiếu cân nhắc, chỉ nhắm vào quyền lực và lợi ích cho đảng, cho dù dùng công lý để biện minh.

Những trẻ em trong các lớp tiểu học bị bắn chết một cách bừa bãi đầy bạo động. 99% mọi người đều đồng ý rằng sai. Tối Cao Pháp Viện có luật lệ gì ngăn ngừa những chuyện như vậy sẽ tái diễn. Chuyện bảo vệ các trẻ em đang sống cần thiết hơn gây rối để bảo vệ trẻ chưa ra đời, phải không?

Sau khi luật phá thai mới tuyên bố trao cho mỗi tiểu bang định đoạt quyền chọn lựa của phụ nữ và quyền sinh tồn của bầu thai, thoáng chốc địa lý và quyền lực nước Mỹ trở thành chủ nghĩa sứ quân. Mỗi tiểu bang có luật lệ riêng mâu thuẫn và bè phái với nhau. Việc này có nguy cơ đưa đến các tiểu bang đồng dạng liên minh, dễ tiến đến tự trị và nội chiến. 

Theo công bố của World Health Organization, 25 tháng 11 năm 2021: Mỗi năm có vào khoảng 73 triệu vụ phá thai trên toàn thế giới, tức là 6 vụ phá thai trong 10 người mang bầu không cố ý, chiếm 61%. Và phá thai chiếm 29% cho tất cả người mang bầu dù vui hay buồn.
Hai điểm nhấn gay cấn của cho phép phá thai ở Mỹ hiện nay là thời gian và điều kiện.

Hình ủng hộ quyền phá thai

WASHINGTON, HOA KỲ - 09 THÁNG BẢY: Các nhà hoạt động ủng hộ quyền phá thai tuần hành đến Nhà Trắng để biểu tình chống quyết định của Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ về việc chấm dứt các biện pháp bảo vệ quyền phá thai của liên bang vào thứ Bảy, ngày 9 tháng 7 năm 2022 tại Washington, DC, Hoa Kỳ. Quyết định của Tối Cao Pháp Viện trong vụ Dobbs v Jackson Women's Health đã lật ngược lại Roe v Wade, áp dụng trong 50 năn qua tại Hoa Kỳ, loại bỏ quyền phá thai của liên bang. (Ảnh của Yasin Ozturk / Anadolu Agency. Getty Images.)



Theo khoa học:

Sớm nhất để có thể phá thai là lúc nào?

Đối với số phụ nữ biết chắc chắn muốn phá thai, có thể phá ngay sau khi phát hiện mình đã trúng thai. Phá thai sớm có nhiều chọn lựa về mặt thủ thuật hút thai hoặc phá thai nội khoa. Thông thường, sẽ ít rủi ro hơn khi thai nhi đã lớn và chi phí sẽ không quá tốn kém.

Muộn nhất để có thể phá thai là lúc nào?

Một số phụ nữ khác cần nhiều thời gian hơn để quyết định. Ngoài ra, có người đậu thai mà không biết, tưởng chừng như chưa sao. Hoặc vấn đề sức khỏe của bản thân trở nên trầm trọng lúc đang mang thai. Hoặc gặp hoàn cảnh khó khăn không đủ tài chánh để phá thai. Dường như đậu thai dễ được miễn phí hơn phá thai.

Nói chung: Phá thai nội khoa thường được thực hiện trong 10 tuần đầu tiên của thai kỳ.

Hút thai có thể chờ đến 12 hoặc 14 tuần.

Sau thời hạn đó, càng muộn càng khó phá, nhiều rủi ro, nhiều chi phí, nhiều tổn thương tâm lý.

Sau 24 tuần, em bé đã có khả năng sống ngoài tử cung. Việc phá thai gặp nhiều trở ngại của luật pháp và lương tâm.

Theo chính trị:

Thời gian muộn nhất để có thể phá thai là 6 tuần trong thai kỳ. Thực tế những thiếu nữ chưa có kinh nghiệm, bị dính bầu ít khi biết, hơn nữa nhiều bầu con so (bầu đầu tiên) rất nhỏ, bụng nhìn giống như uống khá nhiều bia.

Giới hạn thứ hai nghe ra rất thơ mộng và lãng mạn, tôi nghĩ, người đặt ra luật này phải là một thi sĩ. Khi nghe được nhịp tim của thai nhi thì không thể phá thai. Nói một cách khác, nhịp tim là tiếng kêu cứu của em bé không có sức kháng cự.

Texas cấm phá thai sau 6 tuần thai kỳ.

Hầu hết các tiểu bang thuộc Cộng Hòa nghiêm khắc với việc phá thai, ngoại trừ trường hợp khẩn cấp, bị hãm hiếp, hoặc liên hệ trong gia đình. Một số tiểu bang Cộng Hòa đang hướng tới bãi bỏ mọi ngoại lệ, kể cả khi bị hãm hiếp hay khi tính mạng người mẹ bị đe dọa.

Hầu hết các tiểu bang thuộc Dân Chủ vẫn còn dễ dàng và chỉ cấm đoán sau 24-26 tuần thai kỳ. Phá thai coi như hợp pháp tại California, Colorado, Oregon, Vermont. ba tiểu bang sau không có giới hạn thời gian cho phá thai.

Trong mọi luật lệ ngăn cấm khắc khe đều phải cho phép phá thai khi tính mạng của người mẹ bị nguy hiểm.

Thực tế, luật mỗi tiểu bang có nhiều chi tiết và nhiều án lệ để xử lý việc phá thai. Chẳng hạn có tiểu bang sẽ phạt bác sĩ nào phạm luật phá thai với án tù chung thân (?). Quyền lực của chính trị quả thực là ghê gớm hơn lợi ích của khoa học.

Tôi chưa bao giờ có thể tự giải thích được vì sao người ta dễ tin những chính trị gia. Họ được sinh ra với bản chất và cá tính để làm chính trị hay vì quyền lực chính trị khiến cho họ muốn trở thành chính trị gia? Còn dường như người tin vì họ sinh ra để tin, không tin người này thì tin người kia; không tin chuyện này thì tin chuyện khác.


Hình chống quyền phá thai

UNITED STATES - JUNE 13: Những người chống quyền phá thai biểu tình phía ngoài Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ vào sáng thứ Hai, 13 tháng Sáu, 2022. (Bill Clark/CQ-Roll Call, Inc. Getty Images)

UỐNG NƯỚC NHỚ NGUỒN

Dù ủng hộ hay chống đối, dù được phá thai hay không cho phá thai, cả hai bên đều nhớ ngày 24 tháng 6 năm 2022, ngày mà thẩm phán ở Tối Cao Pháp Viện đã thay đổi nhiều số phận của phụ nữ và sự hiện diện của một số em bé không được mẹ chấp nhận, mà cha thì đã cao bay xa chạy. Ai sẽ nuôi chúng? Ai sẽ như Cao Tần: Giờ phút chào đời chân non vấp ngã, Ai nâng con qua triệu lớp sương mù? (Thư Quê Hương.)

Tôi muốn mượn một đoạn khác trong truyện “Ông Mang Bầu” để nói lên sự trớ trêu của những người không có kinh, quyết định giùm cho những người có kinh. “Bốn ông thẩm phán bỏ phiếu ngăn cản việc phá thai của phụ nữ, khiến tôi suy nghĩ cả tháng nay. Họ tự hào đã làm nên lịch sử, những người cổ động cũng tự hào theo. Dựa vào hiến pháp, luật pháp, đạo đức, kiến thức, lý luận, họ quyết định giùm cho phụ nữ. Theo tôi, chuyện phá thai phải do những ai có kinh nghiệm sinh đẻ, nuôi con qua nhiều hoàn cảnh khác biệt, mới có thể bỏ phiếu thuận hay chống. Kết quả bầu phiếu tuy quan trọng nhưng không quan trọng bằng thực chất và phẩm chất của người bỏ phiếu. Lẽ ra, nên để cho các bà thẩm phán trên Tối Cao Pháp Viện bàn thảo và bầu phiếu. Còn các ông thẩm phán nên bỏ phiếu cho việc truy lùng và trừng phạt những phái nam ăn chè không trả tiền.

Đúng hơn nữa, ngăn nước lụt vào đồng lúa, phải ngăn từ nguồn. Muốn không phải đối đầu với phá thai, thì phải ngừa từ đâu? Ngày nay, lịch sử dạy cho họ hiểu biết rõ ràng, không thể để người da trắng làm quyết định giùm dân da đen, nhưng họ lại ủng hộ đàn ông đặt luật lệ cho đàn bà?

Với khả năng khoa học ngày nay, người ta có thể cấy bầu vào đàn ông. Hãy cho các ông thẩm phán mỗi người mỗi cái bầu. Cứ tưởng tượng, ông thẩm phán mang cái bầu to tướng, đi đứng hổn hển. Vào phòng vệ sinh phải ngồi. Vào văn phòng phải đẩy ghế ra xa kẻo cấn thành bàn. Lên tòa thì chặp chặp phải đi phòng vệ sinh. Khi bất ngờ lên cơn đau, tòa phải đình chỉ. Lúc nào cũng nóng nực, ngứa ngáy. Ăn thịt bò thấy ớn. Ăn cá nướng thấy tanh. Thỉnh thoảng lại nôn mửa. Tắm rửa khó khăn, có nhiều nơi trên thân thể, sờ không tới. Và mỗi buổi sáng trước khi đi làm phải nằm ngửa cho vợ giúp mặc quần. Mang nặng rồi đẻ đau vì mổ, mới biết đoạn trường ai có qua cầu mới hay. Sau khi đẻ xong, mới có đủ hiểu biết, kinh nghiệm căn bản để bàn thảo, rồi bỏ phiếu.” (Trích.)

Hầu như lịch sử đã chứng minh, không thực hành, không kinh nghiệm, lý thuyết khô, luận lý không, sẽ đưa đến quyết định xa mục đích.

CHÍNH TRỊ Với THUỐC NGỪA THAI
 
Quá nhiều tiểu bang ngăn cấm khắc khe, nhiều tiểu bang không đủ bệnh xá để giúp phá thai, Internet trở thành nơi những người muốn tự phá thai tìm đến.

Vào tháng Ba vừa qua, nhà lập pháp đảng Cộng Hòa Danny Bentley đã ra giữa quốc hội bang Kentucky để vận động cho dự luật ngăn bỏ nhiều hình thức chăm sóc sức khỏe sinh sản đối với cư dân. Bentley hứa sẽ giải tỏa một số "quan niệm sai lầm" về RU-486, hoặc mifepristone - một loại steroid tổng hợp là thành phần quan trọng của thuốc phá thai. Dùng một hoặc hai liều thuốc, sẽ cho phép người có bầu phá thai một cách an toàn trong trường hợp mang thai ở giai đoạn đầu mà không cần can thiệp ngoại khoa.

Bentley tuyên bố, RU-486 được tạo ra trong Chiến tranh thế giới thứ hai và ban đầu nó được gọi là Xyglam B, loại khí dùng giết người được sử dụng trong các trại tập trung. Phát minh ra nó là một người Do Thái, vì muốn kiếm tiền đã làm như vậy.

Thực tế, thuốc phá thai được tạo ra từ thập niên 80-90, do công ty dược phẩm Pháp Roussel-Uclaf bào chế chất mifepristone, vì vậy có tên RU-486. Không liên quan đến khí độc Xyglam B. (Tin The New Yorker, ngày 5 tháng 7 năm 2022.)

Tin internet cho biết số người truy cập tại Mỹ về thuốc phá thai gia tăng náo nhiệt sau khi Tòa Tối Cao Pháp Viện tuyên bố kết quả cuộc bầu phiếu.

VÀI BIỆN PHÁP ĐỀ NGHỊ CỦA VÀI NGƯỜi KHÔNG  BAO GIỜ CÓ KINH

Người không bao giờ có kinh, chắc chắn là đàn ông. Những người thường đề nghị những giải pháp chính trị xã hội theo cách tự biên tự diễn, trúng trật không biết đâu mà lường, là đàn ông Việt. Chúng tôi ra cà phê cuối tuần, nói là một cách sống, chứng minh sự sinh tồn, tìm được sự ngưỡng mộ của người khác, là chuyện cố tình bất đắc dĩ.

Chúng tôi đồng ý với nhau phòng bệnh hơn là chữa bệnh.

Anh này đề nghị, (hăng hái vì lúc đang nói đứng dậy, vung cả hai tay.)  Những người pro choice khi biết mình mang thai, nên thử thường xuyên nếu liên miên giao du thân mật, nếu phát hiện mình có thai, mà không muốn giữ, đưa tin lên trên mạng, hỏi phe bên pro life hoặc vị hảo tâm nào, muốn nuôi đứa bé. Nếu có ai đặt hàng trước, thì sinh. Nếu không, thì có thể phá thai. Không có gì chán đời bằng một người sinh ra mà cha mẹ không muốn. Nếu họ bị ép buộc, thì người đó là của nợ là tội nhân. Khi có người muốn nhận em bé làm con nuôi, hầu hết đứa bé sẽ có cuộc sống tử tế và có cơ hội hưởng thụ học vấn đầy đủ. Còn như, nếu người mẹ muốn phá thai vì lầm lỡ hoặc vì nghèo khó, mà bắt họ phải sinh con. Những đứa con này về sau có khả năng bị lôi cuốn theo xã hội đen và dễ dàng đi sâu vào con đường tội ác.

Đề nghị nầy khiến tôi nhớ lại chuyện khi còn nhỏ. Nhà tôi có mười anh chị em. Hàng cây mảng cầu dai của mẹ trồng mỗi năm ra trái rất ngon. Cha tôi có luật, đứa nào thấy trái non trước, lấy giấy bọc chung quanh, viết tên lên và chờ cho trái chín, nhưng trong thời gian trái chưa chín, không được dành trái khác. Công bình, lớn nhỏ như nhau, chim sớm bắt được mồi. Nhưng, trái đã có chủ quyền đôi khi èo uột, méo mó, thúi, rụng cùi. Pro Life lỡ đặt hàng lủng thì sao? Cần phải suy nghĩ thêm.

Anh kia đề nghị. Ở vài bộ lạc Châu Phi để bảo đảm phái nữ không thể đậu thai, người ta khâu chỉ lại ngay khi còn bé. Chỉ khi nào chồng đến cưới hỏi, mới làm lễ cắt dây. Ở thời đại văn minh thì chắc chắn không thể xảy ra. Nhưng có thể mang một loại có khóa như quần xì líp bằng kim loại nhuyễn đặc biệt. Ai giữ chìa khóa? Chính quyền giữ thì bất tiện vì chính quyền có nghĩa là chậm chạp. Khi cần gấp, ai mà chờ cho kịp. Giao cha mẹ giữ. Không bảo đảm, tương tựa như các thiếu nữ lén lấy chìa khóa xe của cha mẹ đi chơi sau khi cha mẹ đã ngủ say. Đề nghị này quá nhiều khiếm khuyết và khó thực hiện.
Nói chung, phòng bệnh và chữa bệnh rất phức tạp, huống chi một việc mà liên quan đến hai người, mẹ và con, tức là phúc tạp nhân đôi. 

Tôi thấy kết luận của truyện “Ông Mang Bầu” rất lý thú. “Ai có quyền quyết định sống hoặc chết? Ai có trách nhiệm về ai sống ai chết? Phá thai là quyền của phụ nữ. Nhưng quyền sống thuộc về bào thai, và quan trọng hơn hết, ai chịu trách nhiệm khi bào thai đó bước vào đời, trở thành một liên hệ chằng chịt trong xã hội và lịch sử. Ví dụ như người phụ nữ Đức đó phá thai, đời sống sẽ phát triển khác, sẽ không có thế chiến thứ hai, phá hủy hơn nửa thế giới và hàng triệu người vong mạng, nhất là không có bom nguyên tử. Vì không phá thai, cô đã sinh ra Adof Hitler. Trong khi, một phụ nữ Ấn Độ khác không chịu phá thai, cô sinh ra Mahatma Gandhi.” (Trích.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ủy ban 6/1 hôm nay là xong việc, hoàn thành cuộc điều tra kéo dài 18 tháng về cuộc bạo loạn ở Điện Capitol năm 2021 và đã gửi thành quả công việc tới Bộ Tư pháp cùng với khuyến nghị truy tố cựu Tổng thống Donald Trump. Thời gian của ủy ban chính thức kết thúc vào thứ Ba khi Hạ viện mới do Đảng Cộng hòa lãnh đạo tuyên thệ nhậm chức.
Khi bạn đọc xong bản tin này, xin mời mở máy truyền hình ra xem Rose Parade (Diễn Hành Hoa Hồng), một trong những cuộc diễn hành xe hoa, các ban nhạc, đoàn kỵ mã đẹp hàng đầu Hoa Kỳ vào đầu mỗi năm mới. Năm nay sẽ tổ chức vào Thứ Hai 2/1/2023 và như lệ thường là tại các tuyến đường thành phố Pasadena (Nam California). Nếu bạn ở ngoài Hoa Kỳ, không xem TV Hoa Kỳ được, bạn có thể xem trực tuyến trên mạng YouTube.
Tưng bừng mừng Năm Mới nhiều nơi khắp thế giới, mở ra năm 2023 với đồng hồ đếm ngược và pháo bông—đồng thời đánh dấu sự kết thúc của một năm mang đến chiến tranh ở châu Âu, một chương mới trong chế độ quân chủ Anh và những lo lắng toàn cầu về lạm phát. .
Nếu cảm giác của tôi thường âm u trong những ngày cuối năm âm lịch, thì cảm giác đó, ngược lại, bừng sáng, háo hức, tò mò, trong những ngày cuối năm dương lịch. Nhìn lại những gì đã xảy ra, vô số những sự kiện quan trọng, hoặc sẽ trở thành quan trọng, trong năm qua, thường xuyên đưa ra nhiều câu hỏi, khiến những câu trả lời trở thành nhiều nỗ lực tìm hiểu tài liệu, suy đoán hậu quả, thánh thức bản thân, và có lẽ, dẫn đầu là niềm vui lạc quan. Những năm gần đây, tôi hầu như quyết định, chỉ có lạc quan mới có thể đi qua một thế giới đương đại, phức tạp giữa đúng và sai, hỗn loạn giữa chính trị và cách sống hàng ngày. Có lẽ, lạc quan, không phải để chống đối thú tính vì chẳng bao giờ con người có thể thắng được, là cách dẫn đưa thú tính đến những nơi bớt dơ bẩn và man rợ
Người A Phú Hãn đã khóc khi nhận được những món quà tình nghĩa của các thành viên trong cộng đồng Việt Nam lúc họ đến định cư tại Orange County. Từ những chiếc TV, tủ lạnh, đến xe cộ, quần áo, tiền bạc, công ăn, việc làm v..v.., thậm chí tôi còn biết, cô con gái của một vị cố đại tướng VNCH, đã đem cả gia đình, gồm vợ và 2 đứa con nhỏ của một người lính biệt kích Afghans về sống chung trong ngôi nhà xinh đẹp của cô tại thành phố Huntington Beach, CA. Tất cả những việc làm cùng thành quả nói trên đã là những món quà tốt đẹp để chúng ta hãnh diện chia sẻ với bất cứ ai khi họ muốn tìm hiểu.
Đã bao giờ bạn cảm giác vui mừng khôn xiết vì người thân của mình vừa gặp chuyện may mắn? Ngược lại, có bao giờ bạn bắt gặp mình thích thú vui mừng vì chuyện không may vừa xảy ra cho ai đó? Có lẽ phản ứng đầu tiên cho câu hỏi thứ hai của bạn sẽ là, “làm gì có”! Bạn chắc hẳn nghĩ rằng mình chẳng thể nào có thể “tệ” như thế. Cứ từ từ suy nghiệm, nếu thành thực với bản thân, bạn sẽ không khỏi ngạc nhiên nhận ra đã có (nhiều) lúc mình từng cảm giác như thế. Từ chính xác để diễn tả cảm xúc này là: Schadenfreunde – một từ ghép vay mượn từ tiếng Đức bắt nguồn từ thế kỷ 18, được định nghĩa là: cảm xúc vui sướng dấy lên từ việc chứng kiến hoặc biết được ai đó vừa gặp chuyện rắc rối không may. Tách ra từng chữ “Schaden” có nghĩa là thiệt hại hoặc làm hại, freunde có nghĩa là niềm vui, ghép lại Schadebfreunde có nghĩa là niềm vui trước một số tổn hại hoặc bất hạnh mà một người nào đó phải chịu. Dịch nôm na tiếng Việt là hạnh phúc trên đau khổ của người khác.
Dân Biểu Alan Lowenthal sanh năm 1941 và lớn lên tại Queens Borough thuộc thành phố New York. Ông tốt nghiệp cử nhân từ Đại Học Hobart and William Smith và có bằng tiến sĩ từ The Ohio State University. Năm 1969, ông đến California và trở thành giáo sư khoa tâm lý học cộng đồng tại Đại học Cal State Long Beach cho đến năm 1998. Năm 1992, ông đắc cử Nghị Viên Hội Đồng Thành Phố Long Beach. Sau đó, ông tiếp tục đắc cử vào các chức vụ Dân Biểu Tiểu Bang và Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang California. Năm 2012, ông Alan Lowenthal đắc cử Dân Biểu Liên Bang, đại diện địa hạt 47 bao gồm các thành phố và khu vực như Westminster, Midway City, Garden Grove, Stanton, Cypress, Buena Park, Anaheim, Los Alamitos, Rossmoor, Lakewood, Signal Hill, Long Beach, và Avalon. Tại Hạ Viện Quốc Hội Hoa Kỳ, Dân Biểu Alan Lowenthal đã phục vụ trong Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện, Hội Đồng Ngoại Giao Á Châu Thái Bình Dương, Ủy Ban Vận Chuyển và Hạ Tầng Cơ Sở, Ủy Ban Tài Nguyên Thiên Nhiên ...
Tranh gỗ Nhật Bản, woodblock prints hay ukiyo-e, đến với châu Âu và châu Mỹ vào khoảng thế kỷ thứ 19. Loại tranh này thời ấy rất thịnh hành và được nhiều họa sĩ danh tiếng thời ấy theo đuổi, trong đó có Van Gogh. Khởi đầu (1600-1868), tranh gỗ in hình các vị Phật và kinh kệ, phát không cho người đi lễ chùa. Dần dần để tăng thu nhập tài chính, họa sĩ và nhà xuất bản chuyển sang làm tranh phục vụ những người giàu có và uy quyền trong xã hội, hoặc có nhu cầu nổi tiếng như các vị võ sĩ samurai, nghệ nhân (geisha), kỹ nữ (courtesan), và diễn viên kabukai. Tranh khiêu dâm cũng rất thịnh hành vào thời kỳ này. Vì tranh gỗ phục vụ các thành phần bị xem là thác loạn, nên được gọi là ukiyo-e, hay pictures of the floating world; có nghĩa là những bức tranh miêu tả cuộc sống trần tục. Ukiyo, hay floating world, hay thế giới nổi trôi, là chữ lấy từ nhà Phật, dạy rằng cuộc đời mang tính phù du.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Ở Ý, ăn hết đĩa thức ăn trong bữa tiệc thể hiện lòng biết ơn đối với chủ nhà qua ngụ ý rằng thức ăn rất ngon. Trong khi ở Hồng Kông, để lại một chút trên dĩa thể hiện cảm xúc biết ơn tương tự với ngụ ý rằng thức ăn chủ nhà đãi rất nhiều, rất thịnh soạn. Sự tương phản văn hóa này trong “cách cảm ơn” rất rõ ràng; do văn hóa và lối giáo dục ảnh hưởng đến việc truyền đạt cảm xúc biết ơn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.