Hôm nay,  

San Francisco: án mạng kinh hoàng của gia đình nữ doanh nhân gốc Việt

12/10/202509:28:00(Xem: 13539)
blank

San Francisco: án mạng kinh hoàng của gia đình nữ doanh nhân gốc Việt
 
Tin từ tờ San Francisco Chronicle hôm 10/10 cho hay gia đình bốn người bị tìm thấy đã chết tại nhà riêng ở Westwood Highlands, San Francisco, sau khi một người bà con của họ tìm cách vào nhà vì đã không liên lạc được gần một tuần lễ.
Bốn nạn nhân này được xác định là bà Paula Trương, 53 tuổi, chồng là ông Thomas Russell Ocheltree, 57 tuổi, và hai con của họ là Alexandra Ocheltree, 12 tuổi và Mackenzie Ocheltree, 9 tuổi, theo nguồn tin của SF Chronicle cho biết.
 
Theo tờ SFist thì có vẻ như người mẹ, một người gốc Việt, bà Paula Trương, đã giết chồng và hai con gái sau một chuỗi thất bại trong công việc kinh doanh.
Cảnh sát tìm thấy thi thể của ông Thomas Ocheltree và các bé gái trên giường vào Thứ Tư. Thi thể của họ được che phủ một phần. Nguồn tin cho biết cảnh sát không tìm thấy dấu hiệu cho thấy có sự xung đột bạo lực, mặc dù khuôn mặt của người cha bị sưng, trên đầu ông có vẻ như bị chảy máu.
Bà Paula Trương được tìm thấy trong tình trạng treo cổ trong nhà để xe.
Sở Cảnh sát San Francisco từ chối cung cấp thêm thông tin chi tiết, nói rằng cuộc điều tra đang diễn ra. Văn phòng giảo nghiệm cho biết nguyên nhân cái chết tử vẫn đang được điều tra.
 
Anh trai của ông Ocheltree nói với cảnh sát rằng ông đã không nghe tin tức gì từ gia đình này trong sáu ngày trước khi ông đến nhà của họ trên Monterey Blvd. vào ngày Thứ Hai. Hôm đó bà Paula mở cửa và nói với ông rằng chồng bà, ông Ocheltree đang trên đường về nhà sau một giải đấu golf ở Monterey và đã bị mất điện thoại.
Cũng theo SF Chronicle, hôm Thứ Tư, em của ông Ocheltree quay trở lại nhà vào khoảng 1 giờ 25 phút trưa, phá cửa vào và phát hiện cả gia đình đã chết.
Một trong hai bé gái được cho là đã có bọt màu hồng chảy ra từ khóe miệng.
 
Theo tờ Standard, những người hàng xóm để ý rằng thùng rác và thùng chứa đồ tái chế của ngôi nhà đã nằm ở lề đường, không được mang vào như thường lệ, từ ngày Thứ Hai.


Hồ sơ ghi lại lịch sử tài chính của vợ chồng bà Paula cho thấy cả hai đều là doanh nhân với nhiều dự án kinh doanh tại Bay Area trong những năm gần đây.
Bà Paula Trương và ông Ocheltree kết hôn tại San Francisco năm 2006, sở hữu bất động sản tại số 930 Monterey Blvd. cho đến khi bị tịch thu vào năm ngoái, theo hồ sơ quận.
Cũng theo hồ sơ, vợ chồng bà Paula Trương đã vay thế chấp căn nhà trị giá $2,24 triệu đô la vào tháng 3/2022 nhưng đã vỡ nợ vào cuối năm đó. Thủ tục tịch thu bắt đầu vào tháng 2/ 2024, và bất động sản được bán cho một công ty tài chính với giá $2,05 triệu đô la vào Tháng Mười năm đó tại một cuộc đấu giá công khai.
 
Bà Paula Trương là một người tỵ nạn chiến tranh Việt Nam. Theo tờ SFist, quán cà phê Orbit Coffee do bà Paula Trương thành lập, chuyên về cà phê đá Việt Nam, đã phải đóng cửa tất cả các chi nhánh. Một cửa hàng bán đồ ăn nhẹ gần nhà của vợ chồng bà trên Monterey Blvd., mà họ đã mua vào năm 2020 sau đó chuyển thành một cửa hàng rượu và rượu vang cao cấp, cũng phải đóng cửa vào năm 2023.
Almir Zalihic, người chủ cũ của cửa hàng rượu nói với tờ Standard: "Họ chỉ tăng giá và làm tất cả người dân địa phương sợ hãi."
Một kế toán viên đã làm việc cho bà Trương trong 15 năm nói với cô tờ Standard rằng bà là một "doanh nhân rất năng động và thành đạt."
Nhưng nợ nần chồng chất. Đến năm 2019, bà Trương đã vay tổng cộng hơn $2,7 triệu đô la, bao gồm $500.000 đô la vay từ các cá nhân.
 
Cuối năm 2024, căn nhà họ đã ở 11 năm tại số 930 Monterey Blvd. bị ngân hàng tịch biên, và có vẻ như đã bán trên Zillow vào tháng11/2024 với giá $2,05 triệu đô la, theo SFist.
Theo tờ Chronicle đưa tin, việc tịch thu tài sản xảy ra sau khi vợ chồng bà Paula vay khoản thế chấp thứ hai trị giá $2,24 triệu đô la cho căn nhà vào tháng 3/2022, nhưng sau đó vỡ nợ. Ngôi nhà hiện thuộc sở hữu của một công ty tài chính đã mua nó trong một cuộc đấu giá công khai và chắc hẳn đã cho cặp đôi này thuê lại.
Bà Paula Trương cũng nhận phán quyết của tòa án vào Tháng Tư năm nay liên quan đến nợ thẻ tín dụng và bị buộc phải trả $18.000 đô la.



Khi bạn đọc xong bản tin này, xin mời mở máy truyền hình ra xem Rose Parade (Diễn Hành Hoa Hồng), một trong những cuộc diễn hành xe hoa, các ban nhạc, đoàn kỵ mã đẹp hàng đầu Hoa Kỳ vào đầu mỗi năm mới. Năm nay sẽ tổ chức vào Thứ Hai 2/1/2023 và như lệ thường là tại các tuyến đường thành phố Pasadena (Nam California). Nếu bạn ở ngoài Hoa Kỳ, không xem TV Hoa Kỳ được, bạn có thể xem trực tuyến trên mạng YouTube.
Tưng bừng mừng Năm Mới nhiều nơi khắp thế giới, mở ra năm 2023 với đồng hồ đếm ngược và pháo bông—đồng thời đánh dấu sự kết thúc của một năm mang đến chiến tranh ở châu Âu, một chương mới trong chế độ quân chủ Anh và những lo lắng toàn cầu về lạm phát. .
Nếu cảm giác của tôi thường âm u trong những ngày cuối năm âm lịch, thì cảm giác đó, ngược lại, bừng sáng, háo hức, tò mò, trong những ngày cuối năm dương lịch. Nhìn lại những gì đã xảy ra, vô số những sự kiện quan trọng, hoặc sẽ trở thành quan trọng, trong năm qua, thường xuyên đưa ra nhiều câu hỏi, khiến những câu trả lời trở thành nhiều nỗ lực tìm hiểu tài liệu, suy đoán hậu quả, thánh thức bản thân, và có lẽ, dẫn đầu là niềm vui lạc quan. Những năm gần đây, tôi hầu như quyết định, chỉ có lạc quan mới có thể đi qua một thế giới đương đại, phức tạp giữa đúng và sai, hỗn loạn giữa chính trị và cách sống hàng ngày. Có lẽ, lạc quan, không phải để chống đối thú tính vì chẳng bao giờ con người có thể thắng được, là cách dẫn đưa thú tính đến những nơi bớt dơ bẩn và man rợ
Người A Phú Hãn đã khóc khi nhận được những món quà tình nghĩa của các thành viên trong cộng đồng Việt Nam lúc họ đến định cư tại Orange County. Từ những chiếc TV, tủ lạnh, đến xe cộ, quần áo, tiền bạc, công ăn, việc làm v..v.., thậm chí tôi còn biết, cô con gái của một vị cố đại tướng VNCH, đã đem cả gia đình, gồm vợ và 2 đứa con nhỏ của một người lính biệt kích Afghans về sống chung trong ngôi nhà xinh đẹp của cô tại thành phố Huntington Beach, CA. Tất cả những việc làm cùng thành quả nói trên đã là những món quà tốt đẹp để chúng ta hãnh diện chia sẻ với bất cứ ai khi họ muốn tìm hiểu.
Đã bao giờ bạn cảm giác vui mừng khôn xiết vì người thân của mình vừa gặp chuyện may mắn? Ngược lại, có bao giờ bạn bắt gặp mình thích thú vui mừng vì chuyện không may vừa xảy ra cho ai đó? Có lẽ phản ứng đầu tiên cho câu hỏi thứ hai của bạn sẽ là, “làm gì có”! Bạn chắc hẳn nghĩ rằng mình chẳng thể nào có thể “tệ” như thế. Cứ từ từ suy nghiệm, nếu thành thực với bản thân, bạn sẽ không khỏi ngạc nhiên nhận ra đã có (nhiều) lúc mình từng cảm giác như thế. Từ chính xác để diễn tả cảm xúc này là: Schadenfreunde – một từ ghép vay mượn từ tiếng Đức bắt nguồn từ thế kỷ 18, được định nghĩa là: cảm xúc vui sướng dấy lên từ việc chứng kiến hoặc biết được ai đó vừa gặp chuyện rắc rối không may. Tách ra từng chữ “Schaden” có nghĩa là thiệt hại hoặc làm hại, freunde có nghĩa là niềm vui, ghép lại Schadebfreunde có nghĩa là niềm vui trước một số tổn hại hoặc bất hạnh mà một người nào đó phải chịu. Dịch nôm na tiếng Việt là hạnh phúc trên đau khổ của người khác.
Dân Biểu Alan Lowenthal sanh năm 1941 và lớn lên tại Queens Borough thuộc thành phố New York. Ông tốt nghiệp cử nhân từ Đại Học Hobart and William Smith và có bằng tiến sĩ từ The Ohio State University. Năm 1969, ông đến California và trở thành giáo sư khoa tâm lý học cộng đồng tại Đại học Cal State Long Beach cho đến năm 1998. Năm 1992, ông đắc cử Nghị Viên Hội Đồng Thành Phố Long Beach. Sau đó, ông tiếp tục đắc cử vào các chức vụ Dân Biểu Tiểu Bang và Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang California. Năm 2012, ông Alan Lowenthal đắc cử Dân Biểu Liên Bang, đại diện địa hạt 47 bao gồm các thành phố và khu vực như Westminster, Midway City, Garden Grove, Stanton, Cypress, Buena Park, Anaheim, Los Alamitos, Rossmoor, Lakewood, Signal Hill, Long Beach, và Avalon. Tại Hạ Viện Quốc Hội Hoa Kỳ, Dân Biểu Alan Lowenthal đã phục vụ trong Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện, Hội Đồng Ngoại Giao Á Châu Thái Bình Dương, Ủy Ban Vận Chuyển và Hạ Tầng Cơ Sở, Ủy Ban Tài Nguyên Thiên Nhiên ...
Tranh gỗ Nhật Bản, woodblock prints hay ukiyo-e, đến với châu Âu và châu Mỹ vào khoảng thế kỷ thứ 19. Loại tranh này thời ấy rất thịnh hành và được nhiều họa sĩ danh tiếng thời ấy theo đuổi, trong đó có Van Gogh. Khởi đầu (1600-1868), tranh gỗ in hình các vị Phật và kinh kệ, phát không cho người đi lễ chùa. Dần dần để tăng thu nhập tài chính, họa sĩ và nhà xuất bản chuyển sang làm tranh phục vụ những người giàu có và uy quyền trong xã hội, hoặc có nhu cầu nổi tiếng như các vị võ sĩ samurai, nghệ nhân (geisha), kỹ nữ (courtesan), và diễn viên kabukai. Tranh khiêu dâm cũng rất thịnh hành vào thời kỳ này. Vì tranh gỗ phục vụ các thành phần bị xem là thác loạn, nên được gọi là ukiyo-e, hay pictures of the floating world; có nghĩa là những bức tranh miêu tả cuộc sống trần tục. Ukiyo, hay floating world, hay thế giới nổi trôi, là chữ lấy từ nhà Phật, dạy rằng cuộc đời mang tính phù du.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Ở Ý, ăn hết đĩa thức ăn trong bữa tiệc thể hiện lòng biết ơn đối với chủ nhà qua ngụ ý rằng thức ăn rất ngon. Trong khi ở Hồng Kông, để lại một chút trên dĩa thể hiện cảm xúc biết ơn tương tự với ngụ ý rằng thức ăn chủ nhà đãi rất nhiều, rất thịnh soạn. Sự tương phản văn hóa này trong “cách cảm ơn” rất rõ ràng; do văn hóa và lối giáo dục ảnh hưởng đến việc truyền đạt cảm xúc biết ơn.
Trước hết, chúng ta thừa hưởng một nền văn hóa phụ hệ. Người đàn ông nắm hết quyền hành và đàn áp đàn bà theo ý riêng. Những thế hệ trước năm 1950, hầu hết đàn bà Việt là nô tỳ cho đàn ông, một loại nô lệ tự nguyện theo truyền thống và có thể bị hành hạ nhiều hơn nữa, nhưng không được xã hội, chính quyền bênh vực. Về sau, nhờ du nhập văn hóa, văn minh tây phương và bộ luật gia đình thời đệ nhất cộng hòa, người đàn bà Việt mới trút bớt gánh khổ bị áp bức, tuy nhiên, tinh thần tự nguyện nô tỳ vẫn hiện diện trong huyết mạch của những thế hệ trẻ, kéo dài qua hải ngoại, cho dù nơi đây tôn trọng phụ nữ bậc nhất.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.