Hôm nay,  

Robert Mueller, Người Gác Đền Công Lý Thầm Lặng

22/03/202609:06:00(Xem: 1664)

blank

Robert S. Mueller III (1944-2026) – người đã dành cả đời vẽ đường ranh giới khác biệt giữa lòng trung thành với một cá nhân và lòng trung thành với pháp luật bằng sự phục vụ thầm lặng nhưng kiên định tuyệt đối. (Minh họa: Việt Báo)

 

Robert Mueller, Người Gác Đền Công Lý Thầm Lặng
 

Kalynh Ngô
 

Đêm phóng xe đến bệnh viện

Cách đây 12 năm, một sự kiện đã xuất hiện trên trang nhất của hàng loạt tờ báo lớn ở Mỹ. Nhiều tờ báo lớn sau này đã kể lại chi tiết câu chuyện được ví như một bộ phim ly kỳ về chính trị, nơi các nguyên tắc pháp lý đối đầu trực diện với quyền lực của Tòa Bạch Ốc, ngay tại một phòng chăm sóc đặc biệt (ICU.)

Đó là đêm 10/3/2004 tại bệnh viện Đại học George Washington University.

Sau ngày 11/9, Tổng thống George W. Bush đã phê duyệt một chương trình giám sát tuyệt mật cho phép Cơ Quan An Ninh Quốc Gia (NSA) nghe lén điện thoại và đọc email mà không cần lệnh tòa án. Tuy nhiên, Bộ Tư Pháp (DOJ) lúc bấy giờ, đứng đầu là Quyền Bộ Trưởng James Comey (vì Bộ Trưởng John Ashcroft đang phẫu thuật túi mật), đã kết luận rằng chương trình này không có cơ sở pháp lý và từ chối đặt bút ký.

Khi biết James Comey từ chối ký, hai quan chức cấp cao là Cố Vấn Tòa Bạch Ốc Alberto Gonzales và Chánh Văn Phòng Andrew Card đã quyết định "đánh úp" bằng cách đến thẳng bệnh viện để ép Bộ Trưởng John Ashcroft lúc đó đang rất yếu phải ký duyệt.

Khi nhận được tin báo, James Comey đã gọi điện cho Gíam Đốc F.B.I Robert Mueller.

Một màn rượt đuổi như trên màn ảnh rộng diễn ra trên đường phố. Ông Comey bật còi ưu tiên, phóng xe qua các con đường ở Washington, D.C. để đến bệnh viện trước.

Robert Mueller đã ra lệnh cho các nhân viên đặc vụ của ông  tại bệnh viện không được phép cho bất kỳ ai đuổi James Comey ra khỏi phòng bệnh. Ông nói với Comey: "Tôi đang đến đây."

Khi Gonzales và Card bước vào phòng với văn bản trên tay, Ashcroft đã gồng mình dậy. Dù đang rất đau đớn, ông chỉ tay về phía Comey và nói: "Tôi không phải là bộ trưởng tư pháp. Có ông ấy Comey đằng kia.” Ông Ashcroft từ chối ký.

Hai quan chức Tòa Bạch Ốc rời đi trong sự giận dữ. Ngay sau đó, Robert Mueller bước vào. Ông đến bên giường bệnh, nắm tay Ashcroft và nói ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: "Thưa bộ trưởng, tôi muốn ông biết rằng tôi luôn bên cạnh ông trong việc này.”

Sáng hôm sau, ông Mueller đã viết một lá thư từ chức bằng tay, nhưng sau đó không gửi đi vì Tổng Thống Bush cuối cùng đã đồng ý điều chỉnh chương trình theo yêu cầu của DOJ.

"Thưa tổng thống, tôi viết thư này để gửi đơn từ nhiệm chức Giám đốc FBI. Tôi rất lấy làm tiếc khi phải thực hiện hành động này, nhưng tôi không thể tiếp tục phục vụ trong một chính phủ thực hiện các chương trình giám sát mà Bộ Tư Pháp đã kết luận là không có cơ sở pháp lý.”

Ông khẳng định rằng FBI không thể là công cụ cho những hoạt động nằm ngoài vòng pháp luật, ngay cả khi mục tiêu là "an ninh quốc gia.”

Sáng ngày 12/3/2004, Mueller có một cuộc gặp riêng với Tổng Thống Bush tại Tòa Bạch Ốc. Ông Mueller đã nói thẳng với tổng thống rằng ông sẽ từ chức nếu chương trình không được thay đổi để phù hợp với yêu cầu pháp lý của Bộ Tư Pháp.

Nhận thấy tính nghiêm trọng của sự viện, vì Mueller vốn là người kín tiếng, kỷ luật và trung thành, Tổng Thống Bush đã nhượng bộ. Ông ra lệnh cho NSA điều chỉnh chương trình theo ý kiến của Mueller và Comey.

Mueller chấp nhận “cởi áo từ quan” chứ không thực hiện một hành vi bất hợp pháp. Ông sẵn sàng đối đầu với tổng thống mà mình đang phục vụ nếu ông tin rằng Hiến Pháp Mỹ đang bị xâm phạm.

Điều đáng nói là tất cả những điều này không được rò rỉ cho báo chí để gây sức ép. Ông Muleler giữ bức thư trong ngăn kéo như một "tối hậu thư" cuối cùng cho nguyên tắc đạo đức của mình. Mãi cho đến vài năm sau, một số tờ báo sau đó đã có được bản thảo thư tay của ông Mueller viết bản thảo này gửi cho Tổng Thống George W. Bush. Khi đó, câu chuyện về màn phóng xe trong đêm đến bệnh viện ngày 10/3/2004 mới được kể lại.
 

Người Hùng Của Chiến Trường Việt Nam

Ông Mueller đã dành cả cuộc đời để bước vào những nơi mà người khác phải chùn chân khi nghĩ đến: chiến tranh Việt Nam, đống đổ nát của chuyến bay Pan Am 103, những cánh cửa nghẹt thở của cơ quan FBI sau ngày 11/9, và cuối cùng là sân khấu chính trị nóng bỏng của một văn phòng công tố viên đặc biệt.

Ông sinh ngày 7/8/1944 tại Manhattan, New York. Robert Swan Mueller III lớn lên ở Princeton, New Jersey, và sau đó là vùng Main Line ngoại ô Philadelphia. Cha của ông, một giám đốc điều hành của DuPont và là cựu đại tá Hải Quân, đã khắc sâu vào ông dòng máu của sự phục vụ có kỷ luật. Chàng trai từng đảm nhiệm vai trò đội trưởng các đội tuyển Lacrosse, khúc côn cầu và bóng bầu dục tại trường St. Paul đã mang theo ngọn lửa mãnh liệt ấy đến Princeton, nơi ông tốt nghiệp vào năm 1966 với tấm bằng cử nhân ngành Chính Trị Học. Sau đó, ông tiếp tục lấy bằng thạc sĩ ngành Quan hệ Quốc tế tại đại học New York University.

Tuy nhiên, cuộc chiến tại Việt Nam lại ảnh hưởng đến ông mạnh mẽ hơn bất kỳ giảng đường nào. Một đồng đội của ông trong đội tuyển Lacrosse tại Princeton, David Hackett, đã tử trận ở chiến trường Việt Nam vào năm 1967. Năm tiếp theo, Mueller tình nguyện gia nhập Thủy Quân Lục Chiến. Ông thụ huấn tại Parris Island, Trường Biệt Kích (Ranger School) và Trường Nhảy Dù, trước khi được điều động ra chiến trường với quân hàm trung úy, chỉ huy một trung đội thuộc Sư đoàn Thủy Quân Lục Chiến số 3.

Tại Quảng Trị, ngày 11/12/1968, trung đội của ông bị phục kích. Một nửa đồng đội của ông hy sinh. Mueller đã bị thương ở đùi. Ông cố gắng qua địa hình đầy hỏa lực của Việt Cộng để kéo một người lính đang bị thương chí mạng ra khu vực an toàn, theo tường thuật từ tờ Military Times. Ông được vinh danh Bronze Star với chữ “V” – tượng trưng cho lòng dũng cảm. Sau đó là huân chương Purple Heart and hai huân chương Navy Commendation Medals.

Nhiều năm sau, ông chỉ nói đơn giản: “Tôi cho là mình vô cùng may mắn khi sống sót ở chiến trường Việt Nam. Có rất nhiều, rất nhiều người không làm được. Và có lẽ vì tôi đã sống sót, tôi luôn cảm thấy mình phải đền đáp lại.”

Sau khi rời quân ngũ, ông Mueller lấy bằng luật tại đại học Virginia University năm 1973. Sau đó, ông làm công tố viên liên bang tại California và Massachusetts trong 12 năm.
 

Người Gác Đền Thầm Lặng Của Công Lý

Năm 2001, khi đang làm công tố viên tại San Francisco thì Tổng thống George W. Bush chọn ông là người lãnh đạo FBI.

Trong nhiệm kỳ của Tổng Thống Barack Obama, vì muốn duy trì sự liên tục trong một thế giới đang đối mặt nhiều nguy hiểm, tổng thống yêu cầu Quốc Hội gia hạn nhiệm kỳ của Mueller thêm hai năm. Thượng Viện đồng loạt phê chuẩn. Khi Mueller nghỉ hưu ngày 4/9/2013, thì ông là giám đốc phục vụ lâu nhất kể từ Giám Đốc FBI đầu tiên J. Edgar Hoover.

Ngày 17/5/2017, Phó Bộ Trưởng Tư Pháp Rod Rosenstein mời ông Mueller trở lại làm công tố viên đặc biệt. Giám Đốc FBI James Comey vừa bị tổng thống lúc đó là Donald Trump sa thải. Sự can thiệp của Nga vào bầu cử 2016, hack email Dân Chủ, tràn ngập mạng xã hội bằng những thông tin sai lệch. Quốc Hội yêu cầu một cuộc điều tra độc lập. Ông Mueller, 72 tuổi, chấp nhận không do dự. Nhiệm vụ của ông Mueller là điều tra nỗ lực của Nga ảnh hưởng đến bầu cử và bất kỳ liên kết hay phối hợp nào với các cộng sự chiến dịch Trump.

Trong 22 tháng, đội ngũ của ông làm việc bí mật, phát hơn 2,800 trát đòi hầu tòa, thực hiện gần 500 lệnh khám xét, và phỏng vấn khoảng 500 nhân chứng. Cuộc điều tra dẫn đến 34 cáo trạng và ba lời nhận tội từ các công ty. Mười ba công dân Nga và ba công ty liên quan đến Cơ Quan Nghiên Cứu Internet bị buộc tội điều hành chiến dịch ảnh hưởng trên mạng xã hội nhằm giúp ông Donald Trump và hại bà Hillary Clinton. Mười hai sĩ quan trong cơ quan tình báo Nga (GRU) đối mặt cáo buộc hack Ủy Ban Quốc Gia Dân Chủ và Chiến Dịch Clinton, rồi rửa tài liệu bị đánh cắp qua WikiLeaks. Phía Mỹ, Paul Manafort, chủ tịch chiến dịch của Trump, bị kết tội gian lận ngân hàng và thuế, nhận tội cản trở nhân chứng. Michael Flynn, cố vấn an ninh quốc gia trong thời gian ngắn, nhận tội nói dối FBI về liên hệ Nga. George Papadopoulos, Rick Gates, Roger Stone và Michael Cohen đều đối mặt cáo buộc liên quan đến cuộc điều tra.

Vào ngày 24/7/2019, ông Mueller đã ra điều trần trước hai ủy ban thuộc Hạ Viện. Người cựu Thủy Quân Lục Chiến vốn không thích ống kính máy quay nhỏ nhẹ trả lời ngắn gọn, súc tích. Ông đã lặp đi lặp lại câu nói “Bản báo cáo tự nó đã nói lên tất cả” hơn một trăm lần dưới nhiều cách nói khác nhau. Ông từ chối đưa ra bất kỳ nhận định nào về hành vi của tổng thống vượt ra ngoài khuôn khổ văn bản báo cáo, đồng thời khước từ việc đưa ra suy đoán về những vấn đề không bị truy tố. Phe Dân Chủ mong muốn có được một lời kêu gọi luận tội rõ ràng. Phe Cộng Hòa lại mong muốn được minh oan. Tuy nhiên, ông Mueller đã không đáp ứng bên nào cả. Ông chỉ đơn thuần trình bày những sự thật mà mình đã thu thập được, rồi lặng lẽ rời đi.

Cuộc điều tra đã khép lại ngay tại nơi nó bắt đầu: trong phạm vi các thể chế của luật pháp Mỹ. Ông Mueller từ chức vào ngày 29/5/2019. Ông trở lại làm việc tại WilmerHale, giảng dạy trong một thời gian ngắn tại trường cũ, Trường Luật Virginia University và gần như biến mất khỏi những dòng tin tức từ Washington.
 

Mùa Hè năm 2021, ông bị chẩn đoán mắc bệnh Parkinson. Gia đình công bố tình trạng bệnh của ông vào năm 2025. Thời điểm đó, khả năng vận động và ngôn ngữ của ông đã suy giảm. Ngày 20/3/2026, gia đình ông đã đưa ra một tuyên bố ngắn gọn.

“Với nỗi buồn khôn xiết, chúng tôi xin chia sẻ tin buồn rằng Bob đã ra đi vào tối Thứ Sáu. Gia đình ông kính mong sự riêng tư của họ được tôn trọng.”

Ngay sau đó, Donald Trump, tổng thống đương nhiệm, viết trên mạng xã hội Truth Social: “Tốt. Tôi mừng là ông ta đã chết. Ông ta sẽ không còn có thể làm hại những người vô tội nữa!”

Robert S. Mueller III, một người không để lại bất kỳ cuốn hồi ký nào, người chưa bao giờ tìm kiếm sự chú ý của dư luận. Dấu ấn to lớn nhất để lại, là sự khác biệt giữa lòng trung thành với một cá nhân và lòng trung thành với pháp luật. Ông đã dành cả đời vẽ đường ranh giới ấy bằng sự phục vụ thầm lặng nhưng kiên định tuyệt đối.

Kalynh Ngô

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo Asia Times, 40% dân Bắc Kinh, 70% dân Thượng Hải, 40% dân TQ đã dính COVID. Một số chuyên gia y tế cho biết tại Trung Quốc, 600 triệu người, tương đương 40% trong tổng số 1,4 tỷ dân, đã bị nhiễm virus corona trong một tháng qua trong khi con số này có thể lên tới 1,1 tỷ trong những tuần tới.
Ủy ban 6/1 hôm nay là xong việc, hoàn thành cuộc điều tra kéo dài 18 tháng về cuộc bạo loạn ở Điện Capitol năm 2021 và đã gửi thành quả công việc tới Bộ Tư pháp cùng với khuyến nghị truy tố cựu Tổng thống Donald Trump. Thời gian của ủy ban chính thức kết thúc vào thứ Ba khi Hạ viện mới do Đảng Cộng hòa lãnh đạo tuyên thệ nhậm chức.
Khi bạn đọc xong bản tin này, xin mời mở máy truyền hình ra xem Rose Parade (Diễn Hành Hoa Hồng), một trong những cuộc diễn hành xe hoa, các ban nhạc, đoàn kỵ mã đẹp hàng đầu Hoa Kỳ vào đầu mỗi năm mới. Năm nay sẽ tổ chức vào Thứ Hai 2/1/2023 và như lệ thường là tại các tuyến đường thành phố Pasadena (Nam California). Nếu bạn ở ngoài Hoa Kỳ, không xem TV Hoa Kỳ được, bạn có thể xem trực tuyến trên mạng YouTube.
Tưng bừng mừng Năm Mới nhiều nơi khắp thế giới, mở ra năm 2023 với đồng hồ đếm ngược và pháo bông—đồng thời đánh dấu sự kết thúc của một năm mang đến chiến tranh ở châu Âu, một chương mới trong chế độ quân chủ Anh và những lo lắng toàn cầu về lạm phát. .
Nếu cảm giác của tôi thường âm u trong những ngày cuối năm âm lịch, thì cảm giác đó, ngược lại, bừng sáng, háo hức, tò mò, trong những ngày cuối năm dương lịch. Nhìn lại những gì đã xảy ra, vô số những sự kiện quan trọng, hoặc sẽ trở thành quan trọng, trong năm qua, thường xuyên đưa ra nhiều câu hỏi, khiến những câu trả lời trở thành nhiều nỗ lực tìm hiểu tài liệu, suy đoán hậu quả, thánh thức bản thân, và có lẽ, dẫn đầu là niềm vui lạc quan. Những năm gần đây, tôi hầu như quyết định, chỉ có lạc quan mới có thể đi qua một thế giới đương đại, phức tạp giữa đúng và sai, hỗn loạn giữa chính trị và cách sống hàng ngày. Có lẽ, lạc quan, không phải để chống đối thú tính vì chẳng bao giờ con người có thể thắng được, là cách dẫn đưa thú tính đến những nơi bớt dơ bẩn và man rợ
Người A Phú Hãn đã khóc khi nhận được những món quà tình nghĩa của các thành viên trong cộng đồng Việt Nam lúc họ đến định cư tại Orange County. Từ những chiếc TV, tủ lạnh, đến xe cộ, quần áo, tiền bạc, công ăn, việc làm v..v.., thậm chí tôi còn biết, cô con gái của một vị cố đại tướng VNCH, đã đem cả gia đình, gồm vợ và 2 đứa con nhỏ của một người lính biệt kích Afghans về sống chung trong ngôi nhà xinh đẹp của cô tại thành phố Huntington Beach, CA. Tất cả những việc làm cùng thành quả nói trên đã là những món quà tốt đẹp để chúng ta hãnh diện chia sẻ với bất cứ ai khi họ muốn tìm hiểu.
Đã bao giờ bạn cảm giác vui mừng khôn xiết vì người thân của mình vừa gặp chuyện may mắn? Ngược lại, có bao giờ bạn bắt gặp mình thích thú vui mừng vì chuyện không may vừa xảy ra cho ai đó? Có lẽ phản ứng đầu tiên cho câu hỏi thứ hai của bạn sẽ là, “làm gì có”! Bạn chắc hẳn nghĩ rằng mình chẳng thể nào có thể “tệ” như thế. Cứ từ từ suy nghiệm, nếu thành thực với bản thân, bạn sẽ không khỏi ngạc nhiên nhận ra đã có (nhiều) lúc mình từng cảm giác như thế. Từ chính xác để diễn tả cảm xúc này là: Schadenfreunde – một từ ghép vay mượn từ tiếng Đức bắt nguồn từ thế kỷ 18, được định nghĩa là: cảm xúc vui sướng dấy lên từ việc chứng kiến hoặc biết được ai đó vừa gặp chuyện rắc rối không may. Tách ra từng chữ “Schaden” có nghĩa là thiệt hại hoặc làm hại, freunde có nghĩa là niềm vui, ghép lại Schadebfreunde có nghĩa là niềm vui trước một số tổn hại hoặc bất hạnh mà một người nào đó phải chịu. Dịch nôm na tiếng Việt là hạnh phúc trên đau khổ của người khác.
Dân Biểu Alan Lowenthal sanh năm 1941 và lớn lên tại Queens Borough thuộc thành phố New York. Ông tốt nghiệp cử nhân từ Đại Học Hobart and William Smith và có bằng tiến sĩ từ The Ohio State University. Năm 1969, ông đến California và trở thành giáo sư khoa tâm lý học cộng đồng tại Đại học Cal State Long Beach cho đến năm 1998. Năm 1992, ông đắc cử Nghị Viên Hội Đồng Thành Phố Long Beach. Sau đó, ông tiếp tục đắc cử vào các chức vụ Dân Biểu Tiểu Bang và Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang California. Năm 2012, ông Alan Lowenthal đắc cử Dân Biểu Liên Bang, đại diện địa hạt 47 bao gồm các thành phố và khu vực như Westminster, Midway City, Garden Grove, Stanton, Cypress, Buena Park, Anaheim, Los Alamitos, Rossmoor, Lakewood, Signal Hill, Long Beach, và Avalon. Tại Hạ Viện Quốc Hội Hoa Kỳ, Dân Biểu Alan Lowenthal đã phục vụ trong Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện, Hội Đồng Ngoại Giao Á Châu Thái Bình Dương, Ủy Ban Vận Chuyển và Hạ Tầng Cơ Sở, Ủy Ban Tài Nguyên Thiên Nhiên ...
Tranh gỗ Nhật Bản, woodblock prints hay ukiyo-e, đến với châu Âu và châu Mỹ vào khoảng thế kỷ thứ 19. Loại tranh này thời ấy rất thịnh hành và được nhiều họa sĩ danh tiếng thời ấy theo đuổi, trong đó có Van Gogh. Khởi đầu (1600-1868), tranh gỗ in hình các vị Phật và kinh kệ, phát không cho người đi lễ chùa. Dần dần để tăng thu nhập tài chính, họa sĩ và nhà xuất bản chuyển sang làm tranh phục vụ những người giàu có và uy quyền trong xã hội, hoặc có nhu cầu nổi tiếng như các vị võ sĩ samurai, nghệ nhân (geisha), kỹ nữ (courtesan), và diễn viên kabukai. Tranh khiêu dâm cũng rất thịnh hành vào thời kỳ này. Vì tranh gỗ phục vụ các thành phần bị xem là thác loạn, nên được gọi là ukiyo-e, hay pictures of the floating world; có nghĩa là những bức tranh miêu tả cuộc sống trần tục. Ukiyo, hay floating world, hay thế giới nổi trôi, là chữ lấy từ nhà Phật, dạy rằng cuộc đời mang tính phù du.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.