Hôm nay,  

Lời Cuối Cùng

07/07/202019:31:00(Xem: 2293)

Thân gửi tuổi 30,


Hãy khóc cùng tôi hỡi quê hương yêu dấu!


Buổi sáng tỉnh thức với bản tin sét đánh: Nhân viên cảnh sát thành phố Toledo, Ohio, anh Anthony Dia 

26 tuổi, ra đi để lại vợ goá và đứa con lên hai. Lời cuối cùng ghi được trên máy thu âm của cảnh sát, "Hãy nói với gia đình, tôi yêu mọi người!" (Tell my family I love them!).


Rạng sáng ngày lễ Độc lập Fourth of July, khi dân chúng Mỹ còn yên giấc, Anthony Dia nhận lịnh đến kiểm soát bãi đậu xe tại Home Depot, và nơi này anh đã bị một người đàn ông 57 tuổi dùng súng bắn vào ngực, sau đó người đàn ông tự tử bằng chính súng của mình một nơi không xa. Không thấy báo cáo nói về diễn tiến sự việc.


Hãy khóc cùng tôi những bạn trẻ đang kết tội cảnh sát!


Tất cả chúng ta, những công dân Mỹ, đang trải qua ngày tháng hoang mang, hỗn độn và vô cùng bối rối vào thời gian này. Vâng, bạn bảo là cảnh sát Mỹ kỳ thị, bạo lực quá mức, giết hại người da đen, và trăm tội khác đổ lên đầu họ. Các bạn chỉ đúng một phần thôi, chân lý nằm ở phía đối nghịch. Tôi hoàn toàn đồng ý, có một số nhỏ cảnh sát kỳ thị, bạo lực, nhưng 99.9% còn lại là những người tốt. Trong bất cứ một tập thể nào cũng có những người xấu. Khi bạn trẻ, kết án cảnh sát dựa trên 1% người xấu, đó là không công bằng, và vấn đề sẽ không bao giờ giải quyết được! Bạn có bao giờ đi vào đôi giầy của người cảnh sát Mỹ chưa? 


Cách đây hơn 20 năm, tôi là Chuyên viên Xã hội (Social Worker) trong thời gian 5 năm. Tôi đã vào thăm nhà tù, một đôi lần được cảnh sát gọi đi theo lúc nửa đêm, để giải quyết chuyện hai nhóm trẻ Việt và Mễ dùng súng bắn nhau tại một quán bar, trong đó có một em Việt lai Mỹ dưới sự chăm sóc của tôi và gia đình bố mẹ nuôi người Mỹ. Ngồi trong xe cảnh sát, đến hiện trường, bạn sẽ hiểu tâm trạng họ. Căng thẳng tột độ, chỉ một giây quyết định sai hoặc mình chết, hoặc sẽ đi tù! Cả hai, không có chọn lựa nào tốt!


Đối đầu với nhóm thường dân, hung hăng, không biết ai có súng, ai sẽ bắn mình là một căng thẳng vô cùng cho các cảnh sát viên. Họ không được bắn trước, dĩ nhiên. Nhưng khi biết được kẻ đối diện có súng, nhiều khi đã trễ rồi! Các bạn trẻ có hiểu điều này không? 


Trước năm 1975, bản thân tôi là Đại đội trưởng Trinh sát, thú thật chúng tôi rất sợ những cuộc hành quân phải đi vào khu vực có dân chúng. Vì mình không biết ai là Việt cộng ai là dân? Đi ngang qua một nhóm nông dân hiền hoà, tươi cười đó, nhưng khi qua khỏi vài trăm thước, súng nổ sau lưng và những người lính hy sinh! Chẳng thà nhẩy toán vào rừng, dân không ở trong đó, dễ xử hơn nhiều. Người cảnh sát Mỹ có khác gì chúng tôi ngày xưa đâu? Thử đặt mình vào vị trí họ, trước khi bạn kết án.


Hãy khóc cùng gia đình anh Anthony Dia!


Khóc cùng người vợ và cháu bé lên hai, đêm qua thấp thỏm chờ bố về để sáng mai đưa mẹ con đi xem lễ Độc lập, buổi tối coi pháo bông, và ghé một tiệm ăn nào đó mua cho con cây kem ... Giấc mơ đơn giản! Nhưng sáng anh đã không về, ra đi mãi mãi, để lại cho gia đình lời trối trăn cuối cùng, "Tell my family, I love them!" Xin đừng để trái tim tuổi 30 chai đá! Xin đừng mê muội với "Black Lives Matter" nếu bạn còn chút lương tâm. Tất cả mạng sống của chúng ta đều quan trọng cả, "All Lives Matter". Cũng đừng hiểu lầm mà trách bố mẹ hoặc thế hệ đi trước. Chúng tôi không đòi hỏi các bạn phải suy nghĩ giống mình, không đời nào, vì đó là chuyện không tưởng. Nhưng chỉ xin các bạn suy nghĩ "công bình" thôi, không biết điều này có quá đáng để đòi hỏi không?


Hãy thương những người cảnh sát Mỹ hôm nay!


Tôi không tin là mỗi buổi sáng, chiều, khi bước vào ca trực, người cảnh sát Mỹ tự nhủ "Hôm nay mình sẽ bắn bao nhiêu người". Không làm gì có chuyện đó, nhưng tôi biết chắc họ sẽ âm thầm cầu nguyện ơn trên "Xin cho con một ngày bình an" đơn giản có thế thôi. Bạn còn nhớ, cách đây không lâu, truyền hình Mỹ chiếu đi chiếu lại, hình ảnh hai nhân viên cảnh sát tại New York, súng đạn đầy đủ, cúi đầu đi khi bị vài thanh niên da đen tạt nước từ đầu xuống chân, đuổi theo với cả một thùng nước. Họ nhẫn nhục, đi qua đường mà không cần biết đó là nước sạch hay dơ? Các bạn tuổi 30, rơi vào trường hợp đó bạn sẽ phản ứng ra sao? 


Bạn có thật sự công tâm khi nói về vấn đề khá nhậy cảm này? Riêng trong năm 2019, thống kê cho biết có 89 cảnh sát hy sinh trong khi thi hành nhiệm vụ.* Về phía người dân, bị cảnh sát bắn có 20 người da trắng và 10 người da đen thiệt mạng. Ai giết ai đây? Nhìn vào những con số trên, nếu bạn còn đòi hỏi phải cắt giảm ngân sách dành cho cảnh sát, hoặc đi xa hơn nữa giải thể lực lượng này. Cho phép tên lính già được nói, "Có lẽ bạn đang ở một hành tinh khác" nơi đó luật lệ, tiêu chuẩn đạo đức không giống thế gian này! Xin rộng lòng với những người, chỉ cần bạn gọi 911, họ sẽ có mặt trong vài phút, cho dù nơi đó đang giăng một bẫy chết người dành cho cảnh sát! Chuyện này mới xẩy ra tại Tampa, Florida vào cuối tháng 6/20. Họ báo cảnh sát có một vụ nổ súng xẩy ra, khi đến hơn một trăm người vây kín bốn góc đường, ném chai, leo lên xe, hai cảnh sát bị hành hung, một người phải vào nhà thương!


Có lẽ chính bạn đang bị tẩy não, đầu độc bởi giới truyền thông thiên tả, hay nhóm chính trị gia "kên kên". Công lý tượng trưng bằng một cán cân công bằng, tôi sợ rằng cán cân công lý của những ai thù ghét cảnh sát đang nghiêng về bên kẻ ác!


Xin Thượng Đế hãy xua đẩy những bóng mây u ám trong tâm hồn chúng ta. Xin Ngài hãy ban cho mọi người dân Mỹ khối óc tỉnh táo để phân biệt đúng sai, thiện và ác. 


Xin hãy yêu thương đón nhận anh Anthony Dia trong vòng tay độ lượng của Ngài. Và tha thứ cho thủ phạm đã tự sát, như Ngài đã từng thứ tha cho chúng con.


Trái tim chúng ta hãy thổn thức cùng chị Anthony Dia và cháu trai. Anh không bỏ chị đâu, anh đã về nơi chốn không hận thù, lo âu, để phù hộ chị và cháu. Can đảm lên chị nhé. Sẽ có ngày tất cả chúng ta đoàn tụ bên nhau nơi nước trời. Ngày đó trắng, đen, nâu, vàng đầy đủ. Ngày đó súng đạn sẽ thay bằng hoa.


Hãy khóc cùng gia đình anh Anthony Dia, để trái tim vơi bớt đi hận thù! Để nước Mỹ còn vươn lên! 


Hãy nói lời yêu thương mỗi ngày, khi chúng ta còn bên nhau! Hãy nói lời yêu thương cuối cùng, khi chúng ta đành xa nhau! 


Rest In Peace Anthony Dia!



Nguyễn Tường Tuấn

07/07/2020

****

https://www.fbi.gov/news/pressrel/press-releases/fbi-releases-2019-statistics-on-law-enforcement-officers-killed-in-the-line-of-duty 




Ý kiến bạn đọc
24/08/202023:00:10
Khách
Những ngừoi ủng hộ blm lờ đi các bằng chứng quan trọng rằng: Mạng ngừoi da đen bị lấy đi bởi chính ngừoi da đen nhiều hỏn bởi ngừoi da trắng, hoặc cảnh sát. Tôi sống ở Úc, cũng được biết rằng theo dữ liệu từ AIC/Australia Institution Criminology số ngừoi Thổ dân tự giết nhau cao hỏn do bị cảnh sát (6%). "The fact remains for African - Americans as it does for Aboriginal Australians", theo Jacinta Nampijimpa Price, Alice Spring council. Blm không có "cửa" tung hoành ở Úc. Do truyền thông không đóng vai dẫn dắt khuynh hướng chính trị một chiều? Do hệ thống chính trị (Thủ tứong, lữong đảng) không giống nền Dân Chủ kiểu Mỹ (Tt không nhiều quyền hạn nội địa)? Do dân Úc "nhà quê" không theo kịp dân "cấp tiến" Mỹ Neo-Marxit nhủ: phá bỏ gia đình truyền thống, giảm ngân sách cảnh sát, chop "tự trị" mà vẫn sống dựa vào thượng, hạ tầng cỏ sở của chính phủ, etc... ? Lenin nói không sai về Tủ bản "useful idiots".
08/07/202014:39:50
Khách
Hoàn toàn đồng ý với tác giả : một sự lên tiếng rất cần thiết trong thời điểm lịch sử sẽ có tác động mạnh lên tương lai thế hệ trẻ . Xin đựơc đóng góp ý kến : Có cần phải duyệt lại cái mà người ta thừơng nói là Police Culture ? Knee-to-Neck practice ? Tại San Jose , cộng đồng VN cách đây vài năm đã phản ứng rất mạnh khi cảnh sát bắn chết cô Trần thị Bích Câu tại nhà với con dao vọt vỏ trái cây cầm trên taỵ . Hồi xưa tôi được chỉ thị là bắn vào chân đối tượng trước khi bắn vào tim, có hợp lý và nhân bản hơn không ? Dùng đầu gối chẹn cổ nghi can xài bạc giả đã bị còng tay ghìm xuống đất bởi hai người khác hơn tám phút là một chuyện nên chấm dứt hay không ? Phán xét công lý qua lăng kính chính trị không đem lại thăng tiến cần thiết phải không ạ ?
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
03/10/202500:00:00
Hãy thử hình dung một cảnh tượng thế này: giữa không khí u buồn, trang nghiêm trong lễ tang một chính trị gia nổi tiếng, một nhóm người lại tỏ ra hả hê và giương cao những biểu ngữ như “Chúa ghét nước Mỹ,” “Hoa Kỳ sẽ diệt vong,” “Đừng cầu nguyện cho Hoa Kỳ,” hay “Tạ ơn Chúa về ngày 11/9.” Dù vị chính trị gia đó thuộc phe nào, thì có lẽ phần lớn người dân Hoa Kỳ đều sẽ thấy phẫn nộ. Vậy điều gì lại dung thứ cho các hành động chướng tai gai mắt như thế? Câu trả lời gói gọn trong mấy chữ: Tu Chính Án Thứ Nhất (First Amendment).
27/09/202521:08:00
Hôm Thứ Sáu 26/9, Tổng Biên Tập JEFFREY GOLDBERG của tạp chí The Atlantic gửi ra tuyên bố phản đối lệnh của Ngũ Giác Đài về việc áp đặt, kiểm duyệt báo chí. Tuyên bố ghi rõ: “Về cơ bản, The Atlantic phản đối những hạn chế mà Ngũ Giác Đài đang cố gắng áp đặt đối với các nhà báo đưa tin về vấn đề quốc phòng và an ninh quốc gia. Những yêu cầu này vi phạm quyền Tu Chính Án Thứ Nhất của chúng ta, và quyền của người Mỹ muốn biết hình thức khai triển nguồn lực và nhân sự vốn do tiền thuế của người dân tài trợ. Những quy định này cũng phá vỡ các thông lệ lâu đời - dưới thời tổng thống của cả hai đảng, trong suốt thời kỳ chiến tranh và khủng hoảng quốc gia - vốn cho phép các phóng viên Ngũ Giác Đài thực hiện công việc của mình mà không bị can thiệp chính trị.” The Atlantic đăng tuyên bố này trên trang mạng xã hội chính thức của tạp chí.
27/09/202519:54:00
Từ ngày Trump sa thải Coney giữa cuộc điều tra Nga năm 2017, Comey đã trở thành cái gai trong mắt Trump, như biểu tượng của sự phản bội. Tám năm sau, Trump nhất quyết thúc đẩy hồ sơ truy tố, bất kể có tội hay không. Đã đến lúc gửi ra thông điệp hàng loạt "ai theo ta thì sống, ai chống ta thì lãnh búa". Trường hợp Coney phơi ra một nguyên tắc mới: công lý không còn là tấm khiên pháp lý, mà là bộ máy truy tố trong tay kẻ nắm quyền.
26/09/202500:00:00
Dù bằng chứng chất đống như núi, báo chí Mỹ vẫn múa chữ để tránh gọi Donald Trump là độc tài. Người ta gọi đó là “cẩn trọng trong ngôn từ.” Người viết bài này gọi đó là nghệ thuật bưng bít bằng phép tu từ. Kể từ ngày ông trở lại Tòa Bạch Ốc, Trump đã hành xử như ông chủ một gánh xiếc: điều Vệ Binh Quốc Gia đến Los Angeles và Washington, dọa đem quân đội dọn dẹp Chicago, tung đặc vụ bịt mặt lùng di dân, và sẵn sàng dùng guồng máy chính quyền để phạt “kẻ thù chính trị.” Nếu những việc ấy chưa đủ để gắn nhãn “độc tài,” thì chắc đợi ông cho xây tượng mình trên tiền giấy mới gọi là đủ bằng chứng.
26/09/202500:00:00
Tình hình nước Mỹ ngày càng thêm chia rẽ trong những ngày tháng qua. Sau khi Texas phân chia lại địa hạt bầu cử quốc hội để làm cho tiểu bang này “thuần Cộng Hòa” hơn, California đáp trả. Một số tiểu bang khác cân nhắc làm theo. Điều này sẽ chỉ làm nước Mỹ thêm phân cực chính trị. Rồi nối tiếp đến sự kiện bi thảm Charlie Kirk bị ám sát. Một số chính trị gia bảo thủ lập tức đổ lỗi cho phe “cực tả”. Trong môt cuộc trả lời phỏng vấn với tờ Daily Mail, bà ngoại của nghi can Tyler Robinson nói rằng: "Con trai tôi, bố của nó, là một người Cộng Hòa ủng hộ Trump. Hầu hết các thành viên trong gia đình tôi đều theo Đảng Cộng Hòa. Tôi không biết ai là người theo Đảng Dân Chủ cả…. Tôi thực sự rất bối rối. [Tyler] là người nhút nhát nhất. Nó chưa bao giờ, chưa bao giờ nói chuyện chính trị với tôi cả…" Nhiều cư dân trên mạng bình luận rằng nếu Tyler là một người theo Dân Chủ, hay di dân, hay một người da màu, thì sự chia rẽ màu da, ý thức hệ còn được kích hoạt đến cỡ nào.
24/09/202520:01:00
Tính đến hiện tại, chương trình mới nhất của Jimmy Kimmel Live! đạt hơn 16 triệu lượt xem trên YouTube, hơn 5 triệu trên Instagram, khoảng 6 triệu trên ABC – tập có lượng người xem cao nhất từ ​​trước đến nay, theo thống kê của CNN. Con số này sẽ cao hơn rất nhiều nếu Nexstar và Sinclair dỡ bỏ lệnh ngừng phát sóng trên các kênh của họ, ảnh hưởng hơn 23% hộ gia đình trên khắp các tiểu bang. Có khán giả đã nhắn vào: “Tiếc quá, nhiều người trong chúng ta vẫn chưa được xem Jimmy Kimmel trên TV vì Sinclair độc quyền kênh ABC ở miền Đông. Họ từ chối phát sóng chương trình. Ít nhất thì tôi vẫn có thể xem trên YouTube vào ngày hôm sau. Thật vui khi thấy ông trở lại chương trình!” Những con số, tự nó đã nói lên tất cả.
24/09/202515:22:00
Một pho tượng mang tên Best Friends Forever, khắc họa Tổng thống Donald Trump nắm tay Jeffrey Epstein, vừa xuất hiện trên National Mall trước tòa nhà quốc hội hôm thứ Ba, chưa hết một ngày, thì rạng sáng hôm sau đã bị chở đi khi trời chưa sáng. Thay vì để người dân tự nhìn, tự cười, tự suy gẫm, nhà chức trách lại chọn cách bí mật kéo xuống trong bóng tối, như thể thứ bị đem đi không phải một tác phẩm nghệ thuật, mà là tang chứng phạm tội.
22/09/202515:22:00
Ở với cộng sản, tuy còn trẻ con, chúng tôi đã hiểu thấu bài học: không nói theo là có tội, mà nói khác đi lại càng là trọng tội. Bước sang Mỹ, cứ tưởng rằng mọi chuyện sẽ khác vì đây là đất tự nhận là xứ sở tự do, nơi hiến pháp bảo đảm quyền được nói. Nhưng tuần qua, sau mấy chục năm ở Mỹ, tôi bỗng bắt gặp chính mình ngập ngừng muốn nói điều thật: tôi không thích Charlie Kirk, và tôi không muốn “celebrate his life” (tôn vinh cuộc đời ông).
20/09/202520:30:00
Không rõ ABC có lường trước được phản ứng của cộng đồng, khán giả đối với hành động cúi đầu trước áp lực và quyền lợi, dẫn đến dừng ngay lập tức Jimmy Kimmel Live! hay không, nhưng thực tế đã cho thấy một làn sóng tức giận đã bùng nổ. Viên đạn dường như quay ngược lại, xé gió, đâm thẳng vào ba ký tự khổng lồ của đế chế truyền thông. Các cuộc tẩy chay Hulu và Disney+ bắt đầu. Trang mạng Disney+ bị sụp đổ vì lượng khán giả đăng nhập để “cancel subcription” trong đêm họ ra lệnh tắt đèn sân khấu; Disney mất gần $4 tỷ trên thị trường. Hàng loạt cuộc biểu tình phản đối trước trụ sở của ABC và Disney. Về phía các nhà báo, nghệ sĩ giải trí, các nhà lãnh đạo chính trị – từ Stephen Colbert đến David Letterman đến cựu Tổng thống Barack Obama – cùng lên án việc làm của ABC, coi đó là sự đầu hàng nguy hiểm trước áp lực chính trị và là phép thử đối với quyền tự do ngôn luận.
19/09/202500:00:00
Vài giờ sau khi nhà hoạt động bảo thủ Charlie Kirk bị bắn chết tại Đại học Utah Valley, khi cảnh sát còn đang truy lùng nghi can và động cơ, Tổng thống Donald Trump đã xuất hiện trên truyền hình từ Phòng Bầu Dục, cam kết trấn áp các nhóm “cánh tả cực đoan” mà ông quy trách nhiệm cho cái chết của Kirk và tình trạng bạo lực chính trị đang gia tăng. Trump nói: “Bạo lực chính trị của cánh tả cực đoan đã gây thương tích cho quá nhiều người vô tội và cướp đi quá nhiều sinh mạng. Chúng tôi sẽ tìm ra từng kẻ liên quan đến tội ác này.”
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.