Hôm nay,  

Không Biết Luật

04/02/202115:36:00(Xem: 2193)


Tòa án Singapore vừa xử phạt 14 người Việt Nam đã tụ tập vui chơi bất hợp pháp, vi phạm lịnh cấm tụ tập đông người của Singapore trong việc kiểm soát dịch Covid-19. Ra tòa, người thì bảo chỉ đến xin thuốc nhức đầu, người thì mang mì gói cho bạn, người thì đến lấy đồ để quên, đủ mọi lý do. Và những người vi phạm đều khai chung là không biết lịnh cấm. Quan tòa đã phạt mỗi người $2,500 tiền Singapore, tức gần 2,000 đô la cho vi phạm này. Một sự giảm nhẹ so với mức tối đa đến $10,000.

Quả có một số người vô tình phạm luật vì không biết luật. Nhưng "không biết luật" cũng là cái cớ phổ biến cho không ít người sử dụng để bào chữa những vi phạm pháp luật cố ý, biết mình đang làm điều sai trái nhưng vẫn cứ làm.

Như trong vụ biến loạn tại Quốc Hội, có cảnh sát gốc Việt khai chỉ vào bên trong Quốc Hội để ngắm tranh. Có kẻ bị FBI bắt đã khai là thấy cửa tòa Quốc Hội mở nên nghĩ được tự do (xông) vào. Kẻ khác thì khai vì bị người khác ... đẩy vào. Vô số lý do, đến lúc bị ghép tội thì có đưa ra giải thích ngô nghê gì cũng chẳng bào chữa cho hành động phạm pháp của mình.

Bất kể vô tình hay cố ý, "không biết luật" không phải điều để tránh tội. Trong pháp luật có cụm từ tiếng La-tinh là "Ignorantia juris non excusat" (ignorance of the law excuses not), tức không biết luật không phải cớ để bào chữa. Điều này hiện diện ở hầu hết mọi quốc gia vì đơn giản là nếu chấp thuận, luật pháp sẽ mất hết tác dụng vì ai phạm luật cũng sẽ ngụy biện, tìm lý do chối tội.

Hồi tuần qua, tại Quận Cam - thủ phủ của cộng đồng người gốc Việt, giới chức trách đã bắt giữ hai người gốc Việt đã khai gian cho hàng ngàn đồng hương khai nhận tiền thất nghiệp bất hợp lệ, trong một vụ án gian lận tiền thất nghiệp được xem là có quy mô hàng ngàn người tại California.

Năm nay, lần đầu tiên chính phủ liên bang và các tiểu bang đã áp dụng trợ cấp tiền thất nghiệp với những người làm nghề tự do trong dịch Covid-19. Số người thất nghiệp quá cao, hệ thống kiểm soát chưa được chuẩn bị hoàn hảo nên các thủ tục khai nhận trợ cấp dễ dàng, lắm người chưa từng đi làm, đang ăn tiền trợ cấp chính phủ cũng đã lạm dụng, đổ xô nhờ làm đơn, nhận tiền.


Những kẻ chủ mưu kia tất nhiên sẽ bị nghiêm trị nhưng còn những người đã nộp đơn thì sao? Mười phần khi bị sở thất nghiệp hay giới chức trách tiểu bang đụng đến, những người này sẽ viện câu kinh điển rằng, "không biết luật" hay vì "dịch vụ bảo làm được nên đã nộp đơn".

Luật pháp vốn phức tạp nhưng các điều luật thông thường trong đời sống là kiến thức thường thức, dựa trên cảm nhận đúng sai thông thường mà mỗi người dễ dàng nhận biết. Như trong vụ trên, nếu  chưa từng đi làm ngày nào, không có thu nhập hay thậm chí đang nhận phúc lợi xã hội, bây giờ nộp đơn xin thất nghiệp thì rõ ràng là cố ý gian lận, làm điều phi pháp cho dù có ai đó quảng cáo là làm được, là hợp pháp.

California bảo những kẻ gian lận tiền thất nghiệp hay gian lận tiền chính phủ ở cách nào đó là ăn cắp tiền thuế của người dân. Có bào chữa cách nào thì cũng xuất phát từ lòng tham. May mắn cho họ là văn phòng biện lý tại Quận Cam cho biết sẽ không truy tố những người đến nộp đơn tại đây nhưng họ sẽ phải trả lại tiền đã lãnh trái phép. Còn những kẻ đã tự mình cố tình gian dối khác hay vi phạm pháp luật nào đó, nếu chưa bị phát hiện thì không có nghĩa họ sẽ né được tội. Nếu đã từng tham gia vụ phiến loạn tại Quốc Hội thì cứ chờ đến một ngày nào đó. Đôi tuần trước, cơ quan FBI tại Boston đã tăng giải thưởng cho việc cung cấp thông tin dẫn đến việc bắt giữ một tội phạm gốc Việt, có thể đang đào tị đâu đó tại Á Châu mà 30 năm qua họ vẫn chưa bắt được. 

Những điều gian dối, sai trái, phạm luật nhan nhản trong cộng đồng gốc Việt ở khắp mọi nơi, trong nhiều vấn đề. Nó đã xảy ra hay chờ cơ hội để bộc lộ. Một cộng đồng đắm cuồng, tôn vinh, thần tượng một kẻ gian lận, tham lam xảo trá quá đông thì nó không là điều gì để ngạc nhiên. Bỏ qua căn bản đạo đức để đạt được điều mình mong muốn là căn nguyên của vấn đề.

Những người Việt công chính chỉ biết lắc đầu hay thở dài vì bất lực trước tình trạng trong cộng đồng như vậy. Nhưng cũng cần thẳng thắn nhận diện, lên án những sai trái, lòng tham lam hay sự ích kỷ thì cộng đồng mới có thể có cơ hội để tự thanh tẩy trước khi có thể làm được điều gì khác hơn.  

Nhã Duy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
04/12/202518:14:00
Nội chiến Hoa Kỳ sau bốn năm đã gây ra khoảng 1.5 triệu thương vong, với ước tính số người chết khoảng từ 620,000 đến 750,000. Đây trở thành cuộc xung đột đẫm máu nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Trong khi Thế chiến thứ II (1939-1945) có số quân nhân Hoa Kỳ tử vong cao thứ hai với khoảng 405,000 người, thì số người chết trong Nội Chiến lại cao hơn đáng kể so với Thế Chiến Thứ Nhất (1914-1918), Chiến Tranh Triều Tiên (1950-1953) và Chiến Tranh Việt Nam (1955-1975), với số lính Mỹ chết lần lượt là khoảng 116,500, 54,200 và 58,220.
01/12/202510:15:00
Cho tới nay chính quyền Trump vẫn chưa phổ biến văn bản chính thức nào về việc phân phối lợi tức thu được từ thuế quan. Tất cả những gì báo chí biết là qua những lời tuyên bố bất thường và những rò rỉ của Trump trên mạng Truth Social. Vào ngày 17/11 vừa qua, Tổng Thống Donald Trump một lần nữa lập lại rằng ông đã thu nhập được hàng trăm tỉ từ thuế quan và sẽ chia lợi tức cổ phần (dividend) vào khoảng giữa năm tới.
23/11/202519:22:00
Phúc lợi xã hội không đồng nghĩa với xã hội chủ nghĩa. Các chính sách an sinh là cơ chế tái phân phối mang tính nhân đạo trong một nền kinh tế tư bản-dân chủ, nhằm đảm bảo mức tối thiểu cho đời sống con người mà không xóa bỏ kinh tế thị trường hay chủ nghĩa tư bản.
21/11/202503:53:00
Những người phụ nữ tay cầm tấm ảnh của họ thưở thiếu thời giơ cao trước House Triangle của Capitol vài ngày trước nay bước vào cánh gà, nhường chỗ cho phân đoạn khác, diễn viên khác trong vở diễn chính trị căng thẳng và máu lửa. Lẽ ra, vai diễn của họ không nên có trong chương này, hồi này. Lẽ ra nó đã kết thúc từ vài thập niên trước. Nhưng giờ đây họ chấp nhận quay trở lại sân khấu kịch trường của Điện Capitol, mở lại mức bàn bi kịch của mấy mươi năm trước. Có người trong số họ, chấp nhận sẽ trở thành “điểm tựa” cho dân biểu MAGA Marjorie Taylor Greene nếu bà đứng trước Quốc Hội, đọc to, rõ tất cả cái tên có trong hồ sơ Epstein. Bi kịch trở thành bi hài kịch.
21/11/202500:00:00
Có những ký ức không cần ai nhắc lại; chỉ cần tiếng động giữa đêm là đủ làm người ta giật mình. Người Việt miền Nam sau 1975 không xa lạ gì với tiếng đập cửa khi công an xông vào bắt bớ. Không cần lý do. Không cần giấy tờ. Những người bị lôi đi “làm việc” biệt tăm không ngày về. Cả nước hiểu rằng luật pháp không để bảo vệ ai; mà là công cụ người cộng sản dùng để gán mác những ai “có tội với Đảng và nhân dân”.
19/11/202509:33:00
Ở Hoa Kỳ, có những câu chuyện không bao giờ thật sự khép lại. Chúng chỉ nằm im đó chờ ngày trồi lên mặt nước. Vụ Epstein là một trong số đó. Quốc Hội vừa bật đèn xanh công bố tài liệu; hai phía liền lập tức dựng chiến lũy — không phải để bảo vệ nạn nhân, mà để đề phòng danh sách sắp hiện ra có thể kéo phe mình trượt xuống.
16/11/202514:25:00
Marjorie Taylor Greene hôm nay làm điều hiếm có trong chính trường Washington: bà xin lỗi. Không phải xin lỗi vì một phát ngôn sẩy chân, hay một lá phiếu sai. Bà xin lỗi vì đã góp phần nuôi dưỡng thứ chính trị mà bà gọi thẳng là “độc hại”. Lời thú nhận không đến sớm. Nó đến đúng lúc Tổng thống Donald Trump — người từng xem bà là đồng minh ruột — quay phắt lưng lại.
14/11/202500:00:00
Người Mỹ hay nói ‘tung đồng xu’ khi cần phải chọn giữa hai điều gì, vì mỗi đồng xu đều có hai mặt khác nhau – hai khả năng, hai lựa chọn, hai phía của cơ hội. Nhưng rất sớm thôi, câu nói ấy sẽ mất nghĩa. Bởi sắp tới, nước Mỹ chuẩn bị tung ra một đồng xu mà dù ngửa hay sấp, vẫn chỉ rơi về một phía – phía của Tổng thống Donald Trump. Bộ Ngân Khố Washington-Trump gọi đó là biểu tượng cho tinh thần quật cường của quốc gia nhân dịp 250 năm lập quốc. Nhưng với nhiều người, đó lại là dấu hiệu cho thấy nước Mỹ đang dần quên mất chính điều mà nó từng sinh ra để bảo vệ: quyền tự do lựa chọn.
14/11/202500:00:00
Khi nhìn bản đồ địa lý và duyệt lại lịch sử, thì chúng ta nhận ngay rằng: tuy Việt Nam nằm trong vùng Đông Nam Á về địa lý nhưng trên phương diện văn hóa thì chúng ta thuộc nền văn hóa Đông Á cùng với Trung Quốc, Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan và Singapore. Câu hỏi hiển nhiên phải đặt ra là: tại sao Việt Nam thua xa Trung Quốc, Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan và Singapore trên phương diện phát triên kinh tế? Tại sao khi xuất ngoại du học thì các sinh viên VN không hề thua kém sinh viên các quốc gia Đông Á kia mà còn vượt trội trên nhiều phương diện?
14/11/202500:00:00
Sự tồn tại của các chính đảng đối lập mạnh, có chiến lược, và quyết tâm là thước đo quan trọng cho sự tự do chính trị và sức khỏe của một nền dân chủ phát triển. Đánh giá về những gì Đảng Dân chủ, cụ thể tại Thượng viện, đã và đang thực hiện trong nhiệm kỳ thứ hai của Donald J. Trump, sẽ thấy họ vẫn chưa làm tròn trách nhiệm của một đảng đối lập đúng nghĩa. Để đánh giá hiệu quả hoạt động của các thượng nghị sĩ Dân Chủ, trước tiên cần thấy rõ những thách thức mà họ đang phải đối mặt. Các bình luận gia và học giả cho rằng Trump và các đồng minh đang trở thành một mối đe dọa nghiêm trọng đối với các chuẩn mực dân chủ và pháp quyền. Thượng nghị sĩ Dân chủ, Chris Murphy (Connecticut) đã mô tả thời điểm hiện tại: “Chúng ta đang chứng kiến một cuộc tấn công chậm rãi, mỗi ngày vào thể chế dân chủ. Các cơ chế dân chủ đang bịt miệng bất đồng chính kiến. Hệ thống tư pháp đang bị biến thành một cơ chế để quấy rối và bỏ tù những người được cho là kẻ thù của Tổng thống.”
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.