Hôm nay,  

Mỹ Gặp Nạn Thuốc Trừ Sâu

15/04/200700:00:00(Xem: 5870)

Mỹ Gặp Nạn Thuốc Trừ Sâu: Nguy Cho Dân Cali, Hawaii

'Sống chết mặc bây, tiền thầy bỏ túi' là tựa đề bài báo của T. Christian Miller đăng trên tờ Los Angeles Times mới đây. Bài báo nói về chuyến vận chuyển hàng từ nhà máy ở Los Angeles của tập đoàn Amvac Chemical Corp. đã làm bùng nổ việc mua bán các thuốc trừ sâu độc hại nhất của một số nơi trên thế giới. Amvac đã thu được lợi nhuận tăng gấp đôi hai con số nhờ hoạt động thương mại bất thường này: nó đã mua lại quyền đặt hàng của các công ty lớn hơn, hầu hết đã bị đặt trước nguy cơ cấm hoặc hạn chế hoạt động vì nỗi lo về mức độ an toàn.

Tai họa có liên quan tới thuốc trừ sâu do công ty này sản xuất đã dẫn tới việc di tản của cư dân một số khu phố và làm một số công nhân ở các vùng California và vài nơi khác nữa bị nhiễm độc. Amvac là nhà sản xuất hóa chất hàng đầu, đã quá cũ kỹ, với lượng toxic rất cao, được đặt dưới sự giám sát nghiêm ngặt kể từ cuối thập niên 1980. Trong khi các hãng lớn hơn đã ngừng sản xuất một số thuốc trừ sâu, thuốc diệt côn trùng bằng cách hủy hoại hệ thống tế bào não của côn trùng, Amvac đã mua lại quyền sản xuất đó và bán 10 sản phẩm của họ kể từ năm 1989. Một trong các sản phẩm này là mevinphos đã bị cấm ngặt tại Hoa Kỳ năm 1994 sau một cuộc nghiên cứu của Tổ Chức Bảo Vệ Môi Sinh Koa Kỳ khám ra rằng hóa chất này phải chịu trách nhiệm vì đã gây nhiễm độc cho công nhân ở một số vùng thuộc tiểu bang California hơn bất kỳ hóa chất nào khác sử dụng trong nông nghiệp. Amvac vẫn tiếp tục bán các sản phẩm này ra ngoại quốc. Tệ hơn, một khách hàng cũ của Amvac là Schatwoz còn thảo luận với EPA xin hủy bỏ lệnh cấm sản xuất mevinphos, đưa tới kết cục là ông này bị sa thải.

Eric G. Wintemute, tổng giám đốc điều hành Amvac là người bảo vệ chỉ tiêu sản xuất của công ty này. Trong một loạt bài được phỏng vấn, ông ta nói rằng hóa chất của Amvac cung cấp cho nông dân các 'công cụ' bảo vệ các vụ mùa, nuôi sống nhân loại khắp thế giới. Wintemute, con trai của một trong các nhà sáng lập Amvac nhận thức rằng sản phẩm của họ rất nguy hiểm nhưng nói rằng công ty đã chi trên 150 triệu đô thực hiện các cuộc thử nghiệm theo yêu cầu của các cơ quan chính phủ theo qui định và hướng dẫn người sử dụng thuốc trừ sâu giảm thiểu độc hại.

Glenn A. Wintermute là kỹ sư có bằng tiến sĩ về hóa học và sinh vật học của trường University of Southern California đúng vào lúc ông ta mua một công ty thuốc trừ sâu nhỏ vào năm 1960 có tên là Durham Chemical. Sau đó ông đã gia nhập nhóm điều hành tập đoàn American Vanguard, đặt cơ sở tại Newport Beach, sở hữu công ty riêng là Amvac. Wintemute có dự tính rất lớn, nhắm tới việc trở thành một công ty thuốc trừ sâu khổng lồ như Dow Chemical Co. nhưng vào những năm cuối thập niên 1970, công ty của ông ta lâm vào cảnh nợ nần. Sau đó xảy ra vụ rắc rối gây chấn động Thung Lũng Trung Tâm California vào năm 1977: gần 30 công nhân làm việc tại nhà máy Occidental Petroleum ở Lathrop được phát hiện số lượng tinh trùng của họ xuống thấp hoặc bị giết sạch. Vụ này đưa tới nghi vấn chất DBCP, một loại hóa chất được dùng để diệt côn trùng trong đất là 'thủ phạm' làm chết tinh trùng của các nam công nhân. Các cuộc xét nghiệm hồi thập niên 1950 cho thấy các loại thuốc trừ sâu có thể làm teo tinh hoàn của nam giới. Từ đó, EPA đã đình chỉ hầu hết các loại thuốc trừ sâu có hóa chất DBCP trong nhiều tháng. Dow Chemical Co và Shell Chemicals, các nhà sản xuất hàng đầu ở Hoa Kỳ, loan báo rằng họ ngừng việc sản xuất.

Đáng sợ là trong khi những người khác nhìn ra sự nguy hiểm, Wintemut lại thấy đó là cơ hội để họ làm giàu. Amvac, đã ngừng sản xuất DBCP trong vài năm trước đó, đã chế ra một loại sản phẩm mới và nhanh chóng trở thành nhà sản xuất hàng đầu của Hoa Kỳ về hóa chất. Năm 1979, EPA đề nghị cấm sử dụng thường xuyên hóa chất trong toàn quốc. Trong suốt thời gian điều trần, Wintemute vẫn duy trì việc sản xuất, bác bỏ kết quả thử nghiệm của chính phủ. Amvac còn thuyết phục EPA cho phép tiếp tục sử dụng DBCP cho các trang trại trồng thơm ở Hawaii. Mãi sau khi người ta phát hiện có dấu hiệu nhiễm chất độc ở một số giếng nước tại Hawaii, thuốc trừ sâu mới bị cấm trên toàn quốc vào năm 1985.

Trong thập niên 1980, Amvac sản xuất hóa chất theo hợp đồng với Shell và sau đó là Dupont Co. Cuối thập niên 1980, mevinphos đã gây nên hàng trăm vụ ngộ độc trong cả nước, phần lớn là thợ làm việc trên các cánh đồng rau diếp, bông cải và các loại rau quả khác. Công nhân bị chảy máu, nôn mửa, trầm uất và tử vong trong một số trường hợp bị nhiễm độc nặng…

Mối lo lắng ngày càng gia tăng vì tình trạng nhiễm độc hóa chất từ người đã lan sang thú vật. Trong thập niên 1970 và 1980, một loại hóa chất độc hại dùng để xịt cây cối trồng trong nhà khắp cả nước đã gây hại cho cả thú nuôi, nhất là thuốc xịt côn trùng, bọ chét. Đó là chất dimethyl dichlorovinyl phosphate (DDVP). Năm 1988, EPA đã đòi các nhà máy chứng minh về độ an toàn của DDVP và sau đó đã ra lệnh cấm sản xuất chất này. Nhiều nhà máy ngừng sản xuất sớm, và vào đầu thập niên 1990 thì chỉ còn Amvac là công ty duy nhất ở Hoa Kỳ sản xuất loại hóa chất này.

Amvac còn là nhà sản xuất lớn nhất loại hóa chất metam sodium được sử dụng nhiều thứ ba khắp nước để diệt trừ sâu bọ. Từ thập niên 1980, người ta tìm thấy hóa chất này trong một số vụ ngộ độc tập thể. Năm 1991, chiếc xe lửa chở metam sodim của Amvac bị lật nhào ở Sacremento River, gần Dunsmuir. Mây hóa chất đã làm 700 người dân nhiễm bệnh và gây ỗ nhiễm một đoạn sông dài 42 dặm. Một cuộc khảo sát đã giúp phát hiện rất nhiều nạn nhân bị bệnh suyễn mãn tính do bị nhiễm hóa chất này ở mức độ cao. Amvac đã chi 2 triệu đô bồi trường cư dân di tản tới vùng khác sau một vụ kiện ở California, nhưng không thừa nhận những việc làm sai trái của mình.

Liệu là chừng nào thì Amvac không còn là mối đe dọa tới sinh mạng của người dân California"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Còn nhớ hồi tháng Giêng năm 2025, Donald Trump trở lại Tòa Bạch Ốc một cách đầy oai phong sau chiến thắng vang dội. Lúc đó, gần một nửa đất nước ủng hộ ông. Nhưng giờ đây, khi bước sang năm 2026, tình thế đã thay đổi. Vị Tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ đang phải đối diện với nhiều sóng gió; và tỷ lệ người dân tín nhiệm ông đang rớt xuống mức thấp gần như kỷ lục.
Những vụ xả súng giết người hàng loạt là có thể ngăn ngừa được. Nếu chính quyền Mỹ có thêm các luật liên bang về kiểm soát súng, tình hình sẽ tiếp tục được cải thiện. Giới truyền thông có vai trò quan trọng trong việc truyền bá những thông tin về bạo lực súng đạn để nâng cao ý thức của người dân.
Tiến sĩ Philip Cafaro cho rằng vấn đề giảm tăng trưởng kinh tế 0.5% không đáng lo ngại bằng tình trạng phá hoại môi trường. Một trong những cách bảo vệ môi trường hữu hiệu là cần giảm dân số toàn cầu, vì vậy giảm tỉ lệ sinh là điều cần thiết.
Năm 2025 đang khép lại. Không tổng kết. Không lời ca tụng. Chỉ lặng lẽ như một người vừa đi qua nhiều mất mát — chẳng còn hơi sức nói thêm điều gì. Nhìn lại — năm 2025 không dạy ta cách thắng, mà dạy ta cách không ngã gục. Chúng ta sống sót — vì thói quen nhiều hơn hy vọng. Quen giá cả leo nhanh hơn đồng lương. Quen nhìn nhau bằng ngờ vực hơn cảm thông. Quen tin dữ đến sớm hơn cà phê sáng. Quen mỗi ngày đều phải chọn một nỗi lo để mang theo, bởi không ai ôm nỗi chừng ấy đổ vỡ vào lòng cùng lúc.
Không rút tỉa được kinh nghiệm trong nhiệp kỳ I, Tổng Thống lại cho áp dụng chính sách thuế quan trong nhiệm kỳ II. Thuế quan một lần nữa lài gây thiệt hại đáng kể đến nông nghiệp Hoa Kỳ bằng cách gây ra các biện pháp trả đũa thuế quan, khiến hàng hóa Mỹ kém cạnh tranh hơn ở nước ngoài, thu hẹp thị trường xuất khẩu (như đậu nành sang Trung Quốc), tăng chi phí vật liệu và máy móc (phân bón, phụ tùng máy móc), xáo trôn thị trường và giảm lợi nhuận của nông dân, dẫn đến khó khăn tài chính nghiêm trọng. Chỉ có một số nhà sản xuất trong nước (như người nuôi tôm) được bảo vệ ngắn hạn khỏi hàng nhập khẩu.
Khi ngày kỷ niệm ông Donald Trump trở lại Tòa Bạch Ốc sắp đến gần, việc theo dõi con đường làm ăn của vị Tổng thống này hóa ra là một việc không dễ. Hầu như tuần nào báo giới cũng khám phá thêm một vụ mới — có khi là dự án tiền ảo, có khi là hợp đồng đầu tư đến từ phương Đông xa xôi. Những công ty mang tên “Trump” hoặc dính dáng đến danh xưng ấy phần lớn là cơ sở tư nhân, không buộc phải công khai sổ sách. Tuy vậy, qua hồ sơ pháp lý, thông cáo thương vụ, và công trình điều tra kiên trì của nhiều nhật báo, một bức tranh rõ rệt hiện ra: sự làm giàu của ông Trump và các thành viên trong gia đình trong nhiệm kỳ thứ hai đạt mức chưa từng thấy trong lịch sử chính giới Hoa Kỳ.
Không có cộng đồng di dân da màu nào an toàn trước những chính sách chống di dân cả bất hợp pháp lẫn hợp pháp của chính quyền hiện nay.
Một video đang lan truyền mạnh trên các trang mạng xã hội về việc Cảnh sát Di trú (ICE) bắt giữ một công dân Hoa Kỳ vì người này “trông giống người Somali.” Nhân viên ICE túm lấy người này, bóp cổ, quật anh ta xuống đất, mặc cho người đàn ông liên tục cầu xin hãy xem chứng minh hộ chiếu kỹ thuật số của mình. Nhưng các nhân viên ICE từ chối.
Năm 2026 sắp đến, hứa hẹn nhiều thay đổi sâu rộng về khả năng tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe đối với người có thu nhập trung bình thấp, người già, người tàn tật, nguyên nhân là do những chính sách mới, thay đổi luật ngân sách và cải cách Medicare/Medicaid.
711 chiếc ghế trống, trên đó đặt một cành hoa hồng vàng, đã được sắp xếp ở khu vực trước văn phòng Sở Giao thông Vận tải California (Caltrans), tượng trưng cho 711 nạn nhân đã chết vì tai nạn xe cộ trong năm 2024 ở Quận Los Angeles. Gia đình của những nạn nhân đã trưng bày di ảnh, kỷ vật của người thân xung quanh những chiếc ghế. Khá nhiều nạn nhân là trẻ em.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.