Hôm nay,  

Nước Mỹ-công Nợ & Fed

20/08/201000:00:00(Xem: 12440)
Nước Mỹ-Công Nợ & FED   
       
Đào Như
(LTS: Công nợ và vai trò FED là những vấn đề đang tranh cãi gay gắt giữa nhiều chích khách Hoa Kỳ. Bài viết của tác giả Đào Như không nhất thiết phản ảnh quan điểm của Việt Báo.)
Công nợ của Mỹ, vấn đề nhạy cảm của chính phủ, nhất là Chính phủ Công Hòa Mỹ, Vào  khoảng giữa năm 2008 công nợ của Mỹ đã lên đến hơn $10,000 tỷ. Nhưng bước sang thời đại Barack Obama, Chính phủ Dân chủ Mỹ, công khai hóa gánh nặng Công nợ cho toàn dân Hoa kỳ biết rõ để chia sẻ trách nhiệm với chính phủ, giảm thiểu tối đa sự thâm hụt ngân sách nhà nước, và cố cân bằng điều chỉnh sự chênh lệch nặng nề trên các cân mậu dịch.
Theo bản tin Yahoo(1), ngày Chủ nhật 11/7/2010 nhị vị Đồng Chủ Tịch Ủy Ban Đặc Nhiệm Công Nợ Nhà Nước Hoa Kỳ của Tổng Thống Barack Obama, ông Alan Simpson, Cộng hòa (nguyên TNS liên bang Wyoming), và ông Erskine Bowles, Dân chủ (nguyên White House  Chief Of Staff của nguyên T.T. Bill Clinton), điều trần trườc Ủy Ban Thống Đốc-National Governors Association- về Công nợ của nước Mỹ. Cả hai vị đều xác nhận và cảnh cáo: Công nợ nước Mỹ, năm tới, 2011, sẽ vượt quá ngưỡng $14,000 tỷ. Như vậy mỗi cư dân Mỹ sẽ man một số nợ  $47,000. Năm 2011, công nợ Mỹ tiến lên chiếm 92% GDP của Mỹ hiện nay.
Ông Erskin Bowles trầm tĩnh tường trình :
“Công nợ của tổ quốc ta hôm nay như một căn bịnh ung thư…”
Liền sau đó, ông Simpson nhấn mạnh thêm:
“Vâng! Sự thật là thế, công nợ của Mỹ hiện nay là một căn bịnh nội thương nan y sẽ hủy diệt đất nước ta từ bên trong..”
Ông Simpson cảnh báo thêm,
“Sở dĩ Công nợ lớn như vậy, vì chính phủ ngoài việc trang trải các chi phí chính đáng như là Trợ cấp Người Già (Medicare), Trợ cấp Xã hội (Medicaid), Bảo trợ An sinh Xã hội (Social Security Program), Chính phủ còn phải trả thêm những chi phí ngoại hạng vô cùng to lớn khác như chi phí cho hai mặt trận Iraq và Afghanistan, An Ninh Nội Địa (Homeland Security), Chương trình Giáo dục(Education Program), Cựu Chiến Binh (Veteran)… Để trang trải cho các chi phí ngoại hạng này, chính phủ đã phải vay tiền các nước ngoài bằng cách bán công khố phiếu phát hành từ bộ Tài Chánh của Mỹ-U.S. IOUs. Hiện tại, chỉ cần đơn cử một mình Trung Quốc thôi cũng cho ta thấy nước này đang nắm giữ $920 tỷ dưới hình thức công khố phiếu U.S .IOUs…”
Sau đó Erskin Bowles nhấn mạnh thêm:
“Nếu ta không trả nỗi món nợ này, thì đến năm 2020 số nợ này sẽ tăng đến $2,000 tỷ ($2 trillion).
Theo số liệu Tài chính Mỹ, chỉ cần nhìn vào Website của sở tài chính Mỹ sau đây:
http://www.treas.gov/tic/mfh.txt
chúng ta thấy ngay vào tháng 5-2010 Công nợ của Mỹ (vay tiền nước ngoài bằng cách bán công khố phiếu) đã lên đến $3963.6 tỷ. Có ai ngờ nước Mỹ là con nợ của 36 quốc gia trên khắp các châu lục, từ Bắc Bán Cầu đến Nam Bán Cầu, từ các quốc gia giàu mạnh: TQ, Nhật, Vương quốc Anh…đến cả các quốc gia kém phát triển như Philippines, Mỹ cũng không tha, nợ họ hơn $14 tỷ U.S.IOUs.
Vấn đề Công nợ đã là cuộc tranh cãi giữa đảng Cộng Hòa Mỹ và Tổng thống Barack Obama. Mở đầu, theo tin AFP, sáng ngày 3/6/2010, Timothy Geithner, Bộ trưởng Tài chánh Mỹ công bố Công nợ của Mỹ đã vượt quá ngưỡng cửa $13,000 tỷ vào ngày 1/6/10. Số Công nợ đang tiến đến 90% GDP của Mỹ. Bộ trưởng Tài chánh Hoa kỳ còn cho hay là tháng tư vừa qua là tháng thứ 19 liên tiếp chính phủ mỹ thâm hụt ngân sách…Và trước đó 1 hôm, 2/6/10, Tổng thống Obama đã chỉ trích dữ dội đảng Công Hòa đã đẩy chính phủ Mỹ vào tình trạng thâm thủng ngân sách hơn $10,000 tỷ và dự đoán sẽ là $18,000 tỷ trong 10 năm tới. TT Obama tố cáo nguyên nhân chủ yếu là do 2 khỏan:
1-Giảm thuế cho nhà giàu;
2-Chương trình bảo hiểm Y tế và giá thuốc men đắc đỏ.
Tổng thống Obama tuyên bố:
“Tôi lấy làm ngạc nhiên những người làm ra quyết định đó bây giờ lại cáo buộc chính quyền là thiếu trách nhiệm tài chánh. Ông còn tố cáo chính đảng Cộng Hòa đã biến khoản thặng dư kỷ lục $237 tỷ dưới thời cựu Tổng thống Bill Clinton thành mức thâm thủng $1,300 tỷ…
Trong khi đó thì đảng Cộng Hòa cáo buộc ông Obama đã tiêu quá nhiều cho Cải Cách Y Tế  đã dẫn đến tình trạng công nợ hiện nay, nợ công quỹ tăng lên $2,400 tỷ kể từ khi ông Obama lên nắm chính quyền tháng 1/2009. Nhưng sự thật không phải chỉ chi quá nhiều cho Cải Cách Y Tế mà Chính phủ Obama còn phải chi cho hai mặt trân Iraq và Afghanistan và Gói Kích Cầu hơn $800 tỷ vì khủng hoảng kinh tế và để hãm đà số thất nghiệp đang gia tăng, tạo thêm công ăn việc làm, làm ấm lại, tan băng thị trường tín dụng…

Đứng trên và phủ bóng cuộc tranh cãi về Công nợ của chính phủ Mỹ giữa T.T. Obama và đảng Cộng Hòa- Đứng trên và phủ bóng ngay cả buổi điều trần của hai ông Bowles và Simpson trước Hiệp Hôị Thống Đốc Mỹ, Chủ tịch Cục Dự Trữ Liên Bang-FED-Ben Bernanke, đang rảo mắt theo dõi từng hơi thở, từng nhịp đập trái tim kinh tế Mỹ, nhịp độ tăng tốc của công nợ Mỹ. Trong thực tế, riêng FED, Chính phủ nợ trong hiện tại hơn $10,000 tỷ. Chúng ta nhớ lại, đầu năm 2008, khi cuộc khủng hoảng tài chánh chớm nở, FED liền tự nguyện cho chính phủ Mỹ vay $1,000 tỷ bạc mặt (cash) với lãi suất zero, gọi là để cứu nguy nền kinh tế Mỹ đang sụp đổ. Theo nghiên cứu của Bác sĩ Nguyễn Lưu Viên, nguyên Phó Thủ tướng VNCH, chánh phủ Mỹ năm 1995 đã nợ FED $5,000tỷ và đến ngày 16-3-2006, chánh phủ Mỹ nợ FED tăng lên đến $8,210 tỷ. Cũng nên nhớ rằng, ở Mỹ chỉ có FED có quyền in và ấn hành giấy bạc Dollars Xanh. Bộ Tài chánh Mỹ, chỉ được quyền đúc và phát hành tiền “coin” từ 1 cent đến 1 dollar. Tổng số tiền coins mà BTC Mỹ phát hành chỉ bằng 1/1000 tổng số tiền của Mỹ. Cục dự Trữ Liên Bang, FED, là một Tổ chức Tài chánh quốc tế, quyền năng, chi phối kinh tế tài chánh toàn cầu. FED là tài sản của dòng tộc Rothschild, Rockefeller, Morgan, Carnegie…và các Federal Banks ở New york…(3).
Về công nợ, vấn đề quan trọng của nước Mỹ hôm nay không phải là làm sao giải quyết số nợ của Mỹ với TQ, với Nhật, với Anh, với Đức…ngay cả với số nợ hơn $10,000tỷ của FED. Vì tổng số các món nợ ấy, vào năm 2011 chỉ bằng 92% GDP của Mỹ hôm nay. Trong khi nhiều quốc gia giàu có khác như Nhật, Anh, Pháp, Ý, Nga…công nợ của họ to lớn hơn Công nợ của Mỹ nhiều nếu so với GDP của mỗi nước. Nhật, số công nợ hiện tại $10,000tỷ lớn gấp 2 lần, 200%, GDP của Nhật…Họ vẫn sinh hoạt, phát triển hài hòa. Nỗi băn khoăn lớn nhất của Tổng thống Barack Obama là FED- là làm sao giải phóng nền tài chánh của Mỹ và thế giới ra khỏi quyền lực, gọng kềm của FED-làm sao giành lại cho bằng được quyền tối thượng của quốc gia Mỹ- quyền in và ấn hành giấy Dollars Xanh hiện nằm trong tay của FED. Nước Mỹ không thể nào được gọi là một quốc gia hoàn toàn Độc lập, Tự do, Hạnh phúc, Phồn vinh, khi mà đồng tiền làm nên do chính công sức lao động trí tuệ của chính người dân Mỹ lại được ban phát từ một Tổ chức Tài phiệt quốc tế-Một tổ chức bên ngoài nước Mỹ. Chính phủ Mỹ không thể nào là một chính phủ hoàn toàn độc lập và mạnh khi mà đồng tiền họ cần để vân hành nước Mỹ, để xây dựng nước Mỹ, để kiến tạo quyền lực nước Mỹ, số tiền mà họ cần ấy lại được ban phát, chi phối, kiểm soát từ một Tổ Chức Tài Phiệt Quốc tế. FED là bộ phận đầu não của tổ chức này. Quả  không phải là quá đáng khi Bác Sỹ Nguyễn Lưu Viên nêu lên câu hỏi: “Ai Là Người Đang Điều Khiển Nước Mỹ"”. Có phải chăng băn khoăn về vấn đề này, trong thông điệp gửi đến nhân dân và chính phủ Hoa kỳ hôm 26/5/2010, ngày “Chiến Luợc An Ninh Quốc Gia năm 2010- National Security Strategy-May-2010”- Tổng thông Barack Obama phát biểu:
“Sự vĩ đại của nước Mỹ chưa được bảo đảm. Vị trí của mỗi thế hệ của Mỹ trong lịch sử chưa được trả lời…”(4)
Có thể nói -Cải Tổ Bảo Hiểm Y Tế và -Cải Tổ Hệ Thống Vận Hành Tài Chánh Wall Street của Tổng thống Barack Obama, là hai cuộc cách mạng của một vị Tổng thống Mỹ, trong suốt gần 100 năm qua, lần đầu tiên dám đánh thẳng vào thành trì kiên cố của tổ chức Tài phiệt quốc tế, Cục Dự Trữ Liên Bang, FED. Tổng thống Obama thành công trong những bước đầu, như chúng ta đã thấy, nhưng con đường tiến đến mục tiêu cuối cùng còn xa, và xa lắm, còn nhiều chông gai, thử thách, còn nhiều rào cản, cạm bẫy, nguy hiểm, ngay cả nguy hiểm đến tánh mạng của nhiều người. Như Tổng thống Barack Obama đã từng nói: Công cuộc cách mạng Cải Tổ Bảo Hiểm Y Tế có thể đưa ông ra nghĩa trang nằm. Ông vẫn vui. Cuộc đấu tranh đã quyết liệt như thế. Chúng ta chờ xem và cầu nguyện: Ơn Trên, Độ Trì Nước Mỹ- God Bless America./.
Đào Như
Bác Sĩ Đào Trọng Thể
[email protected]
Oak park 17 /8/ 2010 .
Ghi chú nguồn:
(1)- Debt Commission Leaders paint Gloomy Picture
http://finance.yahoo.com/news/Debt-commission-leaders-paint-apf-670844521.html"x=0
(2)- http://www.treas.gov/tic/mfh.txt
(3) Ai Là Người Điều Khiển Nước Mỹ- Tác giả Bác sỹ Nguyễn Lưu Viên
Đăng trên Nguyệt San Y Tế tháng 9-2008.
Bác sĩ Nguyễn Lưu Viên: Federal Reserve, Hydra Tiền Tệ Trên Trường Quốc Tế
      http://nguoivietboston.com/"p=12163     
(4) National Security Strategy-May-2010: http://www.whitehouse.gov/sites/default/files/rss_viewer/national_security_strategy.pdf

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.