Hôm nay,  

Mênh Mông Biển Tuệ

30/04/200900:00:00(Xem: 8350)

MÊNH MÔNG BIỂN TUỆ

Lưu niệm buổi nghe pháp nơi đạo tràng.


Huệ Trân
Chuyến hoằng pháp của phái đoàn Chư Tôn Đức Tăng Ni với sự hướng dẫn của Hòa Thượng Thích Như Điển đã đến Hoa Kỳ từ một tuần lễ nay. Đây là lần thứ chin, đoàn Tỳ-kheo tuân lời Cha Lành là Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, theo bước chân 1250 vị Tỳ-kheo thuở xưa, để lên đường hoằng hóa xa xôi. Năm nay, theo lịch trình, Phật tử khắp nơi tuần tự được đón nhận mưa pháp từ Quý Chư Tôn Đức:
HT Thích Như Điển, TT Thích Thông Triết, TT Thích Đồng Văn, ĐĐ Thích Nguyên Tạng, ĐĐ Thích Giác Trí, ĐĐ Thích Hạnh Đức, ĐĐ Thích Hạnh Tuệ, ĐĐ Thích Hạnh Thức, Ni-sư Thích nữ Minh Huệ.
Riêng Phật tử chùa Phật Tổ (xem hình), thành phố Long Beach, miền Nam Cali đã ân chiêm công đức, được tiếp đón phái đoàn bốn ngày liền, từ thứ năm 23 tháng 4 đến chiều chủ nhật 26 tháng 4 năm 2009.
Sau những ngày khí hậu trở nóng đột ngột lên tới trăm độ, bỗng bất ngờ dịu xuống, mát mẻ và trong lành. Có tình cờ không, hay nắng bớt gắt, gió bớt lộng để cùng nhẹ nhàng, trang nghiêm vào Chánh điện nghe pháp"
Ba hồi chuông trống Bát Nhã cung nghinh phái đoàn sáng thứ năm (23-04-09) đã không dấu nổi niềm nao nức, mong chờ.
Trên bàn giảng sư chỉ thiếu hai Đại Đức Thích Hạnh Đức và Thích Hạnh Tuệ đang còn Phật sự ở San Diego, sẽ tới sau.
Đại Đức Thích Nguyên Tạng đại diện phái đoàn, hoan hỷ giới thiệu từng vị giảng sư. Những tràng pháo tay nồng nhiệt đáp lễ đã lập tức tạo được không khí đạo vị đầy thân thương và ấm cúng.
Thiện Tọa Thích Thiện Long, trụ trì chùa Phật Tổ đã tiếp lời chào mừng phái đoàn và cảm tạ quý ngài đã từ mẫn đáp lời thỉnh cầu của Phật tử nơi đây mà ghé tới ban pháp.  
   Nghi thức chào đón thật ngắn gọn mà rất cảm động, trang nghiêm, để sự chờ mong của đại chúng được quý ngài đáp ứng ngay.
Sáng nay, mỗi vị hiện diện sẽ chia xẻ với đại chúng khoảng hai mươi phút, trước khi đi vào những buổi thuyết pháp chính, trong buổi chiều và những ngày kế tiếp.
Hòa Thượng trưởng đoàn mở đầu, nói về sự sống, chết. Các pháp đều do nhân duyên sanh, cũng đều do nhân duyên diệt. Có sống tất có chết nhưng với người Phật tử hiểu đạo thì chết không phải là hết, là mất, mà theo lý duyên khởi thì cái này sinh cho cái kia diệt, nên cái diệt này cũng là khởi đầu của cái sinh kia. Chiếc lá vàng rơi xuống lại thành đất nuôi cây để rồi cây sinh lá.
Thượng Tọa Thích Đồng Văn, trụ trì chùa Tâm Giác, Đức Quốc, được Hòa Thượng trao máy vi âm, tiếp lời. Thầy là thành viện trong phái đoàn từ khi mới thành lập, đã tham dự đủ chin lần và đây là lần thứ ba, đến với chùa Phật Tổ. Sáng nay, Thầy trình bầy sơ lược khái niệm về Kinh Dược Sư. Vì biết đây là đạo tràng tu Tịnh Độ nên Thầy đã nhắc đại chúng là trong mười hai hạnh nguyện của Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật, có một hạnh nguyện là “Những ai hành trì theo pháp này thì khi người đó lâm chung sẽ được tám vị Bồ Tát tới tiếp dẫn về cõi Tịnh Độ của Đức Phật A Di Đà”.
Thật bất ngờ với đại chúng khi Hòa Thượng trưởng đoàn vui vẻ nói:
- Để thay đổi không khí, xin mời Đại Đức Hạnh Thức hát một bài.
Vị Đại Đức khá lớn tuổi, ngồi ngoài cùng bên mé trái bàn giảng sư có dáng vẻ của một nhà tu đạo mạo, lại ẩn chứa trong lòng đầy bồi hồi rung động khi Thầy cất tiếng trầm ấm hát bài “Từ Đàm quê tôi”. Đáp lại tràng pháo tay nồng nhiệt của đại chúng, Tầy cũng chỉ cúi đầu, chắp tay rất khiêm cung.


Thượng Tọa Thích Thông Triết sẽ giảng đề tài “Từng bước tu thiền” trong thời giảng chính thức, vì thầy tu theo thiền tông, nhưng với phần giới thiệu ngắn gọn sáng nay, thầy chỉ nhắc nhở là Thiền hay Tịnh cũng chỉ là phương tiện để người con Phật cùng tiến về một điểm. Niệm Phật tới được nhất tâm bất loạn sẽ hiển lộ chân tâm. Mà chân tâm là gì" Chính là Phật tánh. Giây phút nào hiển lộ Phật tánh, ngay khi đó chúng sanh là Phật. Cũng thế, hành giả tu thiền khi đoạn dứt mọi vọng tưởng, quay về được bản tâm chính là phút giây “Trực chỉ chân tâm, kiến tánh thành Phật”. Cho nên, Thiền Tịnh nhất như, rốt ráo thì Thiền không khác Tịnh. Thượng Tọa khuyến tấn đại chúng những lời từ bi mà các vị giảng sư thường nhắc nhở, là Cõi Phật ngay tại đây, ngay đời này tùy sự tinh tấn tu tập của hành giả.
Đại Đức Thích Nguyên Tạng sẽ giảng đề tài " 33 cõi luân hồi", Thầy là linh hồn của trang nhà Phật Giáo Quảng Đức, một mạng lưới có tầm vóc “đồ sộ” với những thông tin và hình ảnh cập nhật về Phật giáo toàn cầu. Thầy đã nhiều lần là trưởng đoàn hướng dẫn Phật tử hành hương xứ Phật nên với kinh nghiệm và sự tổ chức chu đáo, nay chẳng phải chỉ Phật tử ở Úc châu theo Thầy hành hương mà càng ngày càng nhiều Phật tử ở những châu lục khác ghi danh. Thầy đa đoan Phật sự một tuần bẩy ngày, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, ấy thế mà khi nào được diện kiến Thầy cũng thấy Thầy thong dong nhàn nhã như hình ảnh thiền sư thõng tay vào chợ. Thầy kết thúc hai mươi phút của mình khi bất ngờ cất giọng hào sảng ngâm bốn câu thơ:
Một lòng niệm Phật Di Đà
Đài sen ao báu là nhà tương lai
Huyển thân trả lại trần ai
Cõi thường tìm lại hình hài năm xưa.
Đại chúng chưa kịp lắng niềm vui trào dâng thì lại được Thầy trao máy vi âm tới ni sư Thích nữ Minh Huệ với lời giới thiệu là ni sư có giọng hát rất truyền cảm. Ni sư Minh Huệ đứng lên chào đại chúng với nụ cười vừa rạng rỡ, vừa nhu hòa, đã truyền đạt ngay năng lượng an lạc đến từng ánh mắt đang chăm chú hướng về. Ni sư xuất gia từ thuở thanh xuân, từng du học Ấn Độ.  Trong thời giảng chính thức, ni sư sẽ giảng về Kinh Trung Bộ, cũng là đề tài luận án để ni sư lấy bằng tiến sĩ trước đây. Bây giờ, ni sư xin được chào mừng đại chúng với bài vọng cổ “Mục Liên tìm Mẹ”. Câu chuyện ngài Mục Kiền Liên xuống ngục A Tỳ tìm Mẹ thì đa số Phật tử, ai cũng biết, nhưng lời văn soạn trong bài này rất mới lạ, khẩn thiết mà không bi ai, chí thành mà không khổ lụy, được cất lên qua giọng hát mẫn cảm cùa ni sư, đã như chạm tới luồng từ quang của Chư Phật và lan tỏa tới toàn thể đại chúng đang lắng nghe…
Những giọt lệ xúc động chưa khô, Đại Đức Thích Giác Trí đã ân cần dẫn dắt đại chúng về Linh Thứu sơn:
“Tùng thử Linh Sơn đăng bỉ ngạn,
Nhứt chi ngũ diệt lợi nhơn thiên”
Đây là lần thứ ba Thầy theo phái đoàn hoằng pháp đến chùa Phật Tổ. Đề tài thuyết giảng của Thầy sẽ là “Tư tưởng Kinh Pháp Hoa”. Thầy nhắc lại một chi tiết quan trọng là ngay sau khi đắc đạo, Đức Phật đã đi tìm những người bạn đồng tu trước đây là năm anh em ngài Kiều Trần Như để chia xẻ Đạo Cả vừa tìm thấy.
Điều đó chính là thông điệp của Đức Phật, rằng hoằng pháp là nhiệm vụ cấp bách để Chánh pháp tồn tại.
Dù chỉ mới là những lời giới thiệu cô đọng nhưng xúc tích của mỗi vị giảng sư nhưng đại chúng đều cảm nhận được biển tuệ mênh mông của quý ngài, hứa hẹn giòng pháp nhũ tuôn chảy trong những thời pháp chính thức sẽ là năng lượng quý báu cho đại chúng trên đường tiến tu.   
 Xin ghi nhanh những giây phút Mưa Pháp vừa thánh thót rơi xuống đạo tràng chùa Phật Tổ, Long Beach.
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
 Huệ Trân
 (Biển Dài, 24-04-09)
http://www.quangduc.com/photo/usa-hoangphap/2009/menhmongbientue.html

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” đã nghe đến thuộc lòng, xuất hiện giữa “quần hùng” là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu rất giản dị – và rất thẳng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
Ngay khi trở lại Tòa Bạch Ốc, Tổng thống Donald Trump đặt thuế quan làm trung tâm trục chính kinh tế – chính trị. Ông hứa hẹn việc tăng thuế nhập khẩu sẽ đưa kỹ nghệ Mỹ hồi hương, khôi phục việc làm cho tầng lớp công nhân, buộc dân chúng ưu tiên hàng nội địa, và nhờ đó nước Mỹ sẽ lấy lại địa vị siêu cường trên cả hai mặt trận kinh tế lẫn ngoại giao. Trong các cuộc vận động quần chúng, ông thẳng thừng tuyên bố: “Thuế quan là phát minh vĩ đại nhất lịch sử loài người.” Giới chuyên gia kinh tế, trái lại, gần như nhất loạt phản đối. Các nhà kinh tế uy tín, từ phái tự do mậu dịch đến phái chủ trương điều tiết, đều chỉ rõ rằng thuế quan đẩy giá hàng nhập khẩu lên cao, kéo theo lạm phát gia tăng; làm giảm giá tr đồng lương thực tế của người lao động; tăng chi phí nguyên liệu đầu vào cho xưởng sản xuất; khiến phần lớn nền công nghiệp Hoa Kỳ rơi vào thế bất lợi trên trường quốc tế. Họ còn cảnh báo thị trường chứng khoán sẽ lao dốc, kinh tế toàn cầu có nguy cơ rơi vào vòng xoáy suy thoái mới
Hiện nay tại Iran, các cuộc biểu tình chống chính quyền đang lan rộng trên toàn quốc. Chế độ Mullah đã phản ứng hết sức cứng rắn bằng việc bắt giữ hàng loạt người biểu tình và phong tỏa gần như toàn bộ các kênh liên lạc Internet. Trước áp lực chính trị ngày càng gia tăng từ cộng đồng quốc tế, câu hỏi đặt ra là liệu giới lãnh đạo Iran còn đủ khả năng kiểm soát và duy trì sự ổn định của đất nước hay không.
Tác phẩm Metamorphosis, tạm dịch Biến Dạng của Franz Kafka mở đầu bằng một trong những câu văn gây ám ảnh nhất trong văn học thế giới: khi Gregor Samsa thức dậy và phát hiện mình đã biến thành một con côn trùng khổng lồ. Không có lời cảnh báo, không có lời giải thích, không có sự chuẩn bị kịch tính nào. Cú sốc đến ngay lập tức – và đó là thiên tài của Kafka. Ông không dẫn dắt người đọc bước nhẹ nhàng vào cơn ác mộng của Gregor Samsa. Ông ném độc giả của ông thẳng vào đó, buộc chúng ta phải đối mặt với sự phi lý của sự tồn tại mà không có sự an ủi của logic hay lý trí.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.