Hôm nay,  

Giã Từ Tháng Năm 2011

28/05/201100:00:00(Xem: 4993)

Giã Từ Tháng Năm 2011

Trần Củng Sơn

Học trò trung học đã được cho nghỉ mãn khóa, dân Mỹ rộn ràng đón ngày lễ Memorial Day- Chiến Sĩ Trận Vong nhằm ngày thứ hai 31-5 và cảm giác giã từ tháng 5 bâng khuâng.

Đầu tháng 5 cái tin giết được Bin Laden trùm khủng bố xôn xao khắp thế giới. Sau gần 10 năm lẫn trốn, cuối cùng Mỹ cũng tìm ra được kẻ chủ mưu đánh sập tòa nhà tháp đôi New York gây 3000 người chết vào cái ngày lịch sử 11-9-2001 mà dân chúng thường gọi là ngày 9-11 giống như con số gọi khẩn cấp điện thoại. Còn rất nhiều chi tiết về chiến dịch khó khăn và thành công này mà báo chí chưa đăng tải hết vì chính quyền không muốn công bố vì lý do an ninh quốc gia. Một cuốn phim về đề tài ăn khách này đang được thực hiện và công chúng háo hức chờ xem.

Một cái tin cũng gây chấn động khác là ngày 14-5 giám đốc tổ chức IMF, Tổ Chức Quỹ Tiền Tệ Thế Giới là ông Dominique Strauss Kahn 62 tuổi bị cảnh sát New York còng tay đưa về bót thẩm vấn vì bị cô bồi phòng khách sạn tố cáo ông ta mưu toan cưỡng hiếp. Báo chí nói là lúc cô bồi phòng vào dọn dẹp thì thấy ông ta trần truồng từ phòng tắm bước ra và sau đó ép buộc cô khẩu dâm. Sau đó ông Strauss Kahn hấp tấp rời khách sạn, cô bồi phòng báo cáo sự việc với viên quản lý. Trong lúc cảnh sát không biết ông ta đang ở đâu thì viên giám đốc IMF từ phi trường New York gọi về khách sạn hỏi về cái điện thoại cầm tay bỏ quên và họ đã lên chiếc phi cơ chuẩn bị cất cánh, bắt ông ta.

Chỉ trong vài phút là hình ảnh nhân vật nổi tiếng thế giới, giám đốc Quỹ Tiền Tệ Thế Giới Dominique Strauss Kahn hai tay bị còng đưa về bót cảnh sát được loan đi khắp nơi. Thật là nhục nhã ê chề. Là tiến sĩ kinh tế, từng làm bộ trưởng kinh tế nước Pháp, và đang là ứng cử viên sáng giá để tranh chức tổng thống Pháp với nhiều hi vọng thắng cử, đỉnh vinh quang đang nhắm tới thì thoáng một chốc sa xuống vũng lầy. Mặc dù có luật sư tài giỏi biện hộ nhưng tòa án Mỹ không cho ông ta tại ngoại mà phải nằm trong nhà tù cả một tuần lễ. Từ chỗ ở xa hoa của khách sạn 3000 đô la một ngày bỗng biến thành căn phòng tù ngục chật chội, từ một chính khách oai vệ đứng nói chuyện với bao lãnh tụ thế giới bỗng thấy ngồi bơ phờ hốc hác trước tòa án. Hai hình ảnh đối cực đó thật thấm thía cho ý nghĩa cuộc đời và làm cho bản tin thêm xốc nổi.

Từng nổi tiếng là chính khách mê thói trăng hoa, hay tán tỉnh và gian díu với nhiều phụ nữ nhưng ông Strauss Kahn vẫn ung dung vượt qua những chỉ trích của dư luận của nước Pháp. Có lẽ nhờ hệ thống pháp luật Pháp và quan niệm khá dễ dãi của công chúng đối với đời sống tình dục của các nhân vật tài danh.

Nhưng ông ta đã lầm nếu không nói là ngây thơ, là không biết gì về luật pháp của nước Mỹ, nhất là những vấn đề liên quan đến chuyện tình dục.

Nếu sự việc này xảy ra tại Pháp thì chuyện lớn hóa nhỏ, nhờ thế lực có thể dàn xếp ổn thỏa. Nhưng rất tiếc là ông đang ở New York và cảnh sát cùng viên công tố Hoa Kỳ khó mà buông tha đối với một tên ngoại quốc đang có quyền lực nổi tiếng thế giới dám chơi trò hiếp đáp phụ nữ chuyện tình dục.

Hiện thời thì ông được tại ngoại sau khi đóng 1 triệu đô la cùng 5 triệu tiền bảo đảm và chịu bao nhiêu phí tổn như tiền trả cảnh sát canh giữ, tiền thuê nhà để chờ ngày ra tòa vào tháng 6 và dĩ nhiên là phải từ chức Tổng giám đốc IMF.

Luật sư của ông cho rằng có sự đồng tình của người bồi phòng trong chuyện tình dục này và họ đang tìm mọi sơ hở của đối phương để cãi cho ông trắng án. Có dư luận cho rằng ông bị gài bẫy bởi một thế lực chính trị nào đó. Có người cho rằng không thể nào ông đơn phương dùng sức mạnh cưỡng hiếp người bồi phòng trong khách sạn sang trọng vì dù sao ông ta cũng là một người nổi tiếng và giàu có, và cô bồi phòng kia cũng đâu phải là giai nhân tuyệt sắc để đến nổi phải làm chuyện tồi bại với bất cứ giá nào.

Có thể là lúc đầu đồng tình nhưng sau đó thì đổi ý tố cáo người đàn ông cưỡng hiếp mình, và tới phiên kẻ bị tố cáo phải chứng minh rằng mình vô tội. Công việc chứng minh vô tội tốn rất nhiều tiền bạc, cần luật sư giỏi.

Dù sao thì hình ảnh bị còng tay nhục nhã đã đi khắp thế giới, đã mất chức tổng giám đốc IMF và hi vọng tranh cử tổng thống Pháp tiêu tan, cái giá của một thoáng đam mê sắc dục thật quá cao. Cho dù sau này có trắng án thì đây là bài học nhớ đời cho Strauss Kahn, kẻ có quyền lực mà thích dâm đãng bừa bãi.

Chuyện trăng hoa của chính khách đàn ông còn tiếp tục nóng sốt với tin cựu thống đốc California là Arnold Schwarzenegger thú nhận có đứa con rơi 13 tuổi với người giúp việc nhà. Bà vợ của ông là Maria Shriver sau khi tuyên bố ly thân đã tiết lộ chuyện bí mật này. Bà biết chuyện đã lâu nhưng vì ủng hộ sự nghiệp chính trị của chồng và có thể là muốn giữ gia đình khỏi tan vỡ khi đứa con út giữa hai người còn bé. Đến lúc Arnold thôi chức thống đốc thì là lúc câu chuyện đổ bể. Nhìn hình người đàn bà giúp việc đâu có đẹp đẽ gì mà viên tài tử cơ bắp này lại tằng tịu đến có con thì những người ái mộ diễn viên chính phim Terminator lấy làm thất vọng.

Ngày xưa bao nhiêu vua chúa mất cả ngai vàng chỉ vì sắc đẹp của giai nhân như câu thơ " Bao nhiêu chí lớn trong thiên hạ. Rót lại không đầy mắt mỹ nhân" . Nếu có thất bại, có chết vì người đẹp thì cũng đáng giá. Đàng này...

Rốt cuộc Arnold Schwarzenegger chỉ là tay chơi tầm thường, là một tên vai u thịt bắp, nhờ may mắn thời thế mà nổi tiếng tài tử và thắng chức thống đốc California mà thôi. Và bà vợ của ông thuộc dòng họ danh giá Kennedy cũng uất ức rằng nếu bà có thua về tay một mỹ nhân trẻ đẹp nào khác thì cũng đành ngậm ngùi, đàng này...

Giã từ tháng 5 năm 2011, tin tức quê nhà cho hay đồng tiền Việt Nam đang trên đà mất giá trầm trọng, nạn lạm phát có thể lên tới 15% đến 20%. Giá xăng dầu thế giới lên cao là nguyên nhân gần đẩy vật giá lên cao.

Về nguyên nhân xa thì giới kinh tế cho rằng Việt Nam xuất cảng ít, nhập cảng nhiều, cứ mỗi tháng thâm thủng ngoại thương khoảng 1 tỉ rưỡi đô la.

Báo chí loan tin là những mặt hàng xa xí phẩm vẫn nhập đều đều phục vụ cho giới nhà giàu, mỗi năm dân chúng uống cả 1 tỉ lít bia, và Việt Nam được xếp hạng tiêu thụ bia rượu chỉ đứng sau Mỹ và Anh mà thôi.

Những mặt hàng Trung Quốc tràn ngập cả nước giết chết nhiều ngành sản xuất Việt Nam, mình chỉ làm gia công các sản phẩm may mặc, giày dép.

Nói chung là Việt Nam nhờ tiền Việt Kiều gởi về mỗi năm khoảng 10 tỉ đô la, chính sách kinh tế của nhà nước không hiệu quả, tham nhũng nhiều và tâm lý dân chúng ăn tiêu nhiều hơn là sản xuất ra thì tình trạng xuống dốc kinh tế quốc gia phải xảy ra. Cũng xin nhắc là đồng tiền Việt Nam không nước nào công nhận, chỉ có giá trị đối với trong nước và mấy anh Việt Kiều mà thôi.

Giã từ tháng 5 năm 2011, buổi trưa đi ăn nhà hàng Home Town Buffet giá 7 đô la thấy một tiệc cưới khoảng 20 người gốc Mễ. Cô dâu áo đầm khăn voan trắng vui vẻ cùng chú rể và bằng hữu, Tính nhẩm tiệc cưới chỉ tốn khoảng chưa tới 200 đô la. Bèn chúc mừng Happy Wedding họ và họ cám ơn vui vẻ. Lòng mình bỗng vui vui, hạnh phúc đôi khi chỉ là những cái nho nhỏ.

San Jose 28-5-2011

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Còn nhớ hồi tháng Giêng năm 2025, Donald Trump trở lại Tòa Bạch Ốc một cách đầy oai phong sau chiến thắng vang dội. Lúc đó, gần một nửa đất nước ủng hộ ông. Nhưng giờ đây, khi bước sang năm 2026, tình thế đã thay đổi. Vị Tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ đang phải đối diện với nhiều sóng gió; và tỷ lệ người dân tín nhiệm ông đang rớt xuống mức thấp gần như kỷ lục.
Những vụ xả súng giết người hàng loạt là có thể ngăn ngừa được. Nếu chính quyền Mỹ có thêm các luật liên bang về kiểm soát súng, tình hình sẽ tiếp tục được cải thiện. Giới truyền thông có vai trò quan trọng trong việc truyền bá những thông tin về bạo lực súng đạn để nâng cao ý thức của người dân.
Tiến sĩ Philip Cafaro cho rằng vấn đề giảm tăng trưởng kinh tế 0.5% không đáng lo ngại bằng tình trạng phá hoại môi trường. Một trong những cách bảo vệ môi trường hữu hiệu là cần giảm dân số toàn cầu, vì vậy giảm tỉ lệ sinh là điều cần thiết.
Năm 2025 đang khép lại. Không tổng kết. Không lời ca tụng. Chỉ lặng lẽ như một người vừa đi qua nhiều mất mát — chẳng còn hơi sức nói thêm điều gì. Nhìn lại — năm 2025 không dạy ta cách thắng, mà dạy ta cách không ngã gục. Chúng ta sống sót — vì thói quen nhiều hơn hy vọng. Quen giá cả leo nhanh hơn đồng lương. Quen nhìn nhau bằng ngờ vực hơn cảm thông. Quen tin dữ đến sớm hơn cà phê sáng. Quen mỗi ngày đều phải chọn một nỗi lo để mang theo, bởi không ai ôm nỗi chừng ấy đổ vỡ vào lòng cùng lúc.
Không rút tỉa được kinh nghiệm trong nhiệp kỳ I, Tổng Thống lại cho áp dụng chính sách thuế quan trong nhiệm kỳ II. Thuế quan một lần nữa lài gây thiệt hại đáng kể đến nông nghiệp Hoa Kỳ bằng cách gây ra các biện pháp trả đũa thuế quan, khiến hàng hóa Mỹ kém cạnh tranh hơn ở nước ngoài, thu hẹp thị trường xuất khẩu (như đậu nành sang Trung Quốc), tăng chi phí vật liệu và máy móc (phân bón, phụ tùng máy móc), xáo trôn thị trường và giảm lợi nhuận của nông dân, dẫn đến khó khăn tài chính nghiêm trọng. Chỉ có một số nhà sản xuất trong nước (như người nuôi tôm) được bảo vệ ngắn hạn khỏi hàng nhập khẩu.
Khi ngày kỷ niệm ông Donald Trump trở lại Tòa Bạch Ốc sắp đến gần, việc theo dõi con đường làm ăn của vị Tổng thống này hóa ra là một việc không dễ. Hầu như tuần nào báo giới cũng khám phá thêm một vụ mới — có khi là dự án tiền ảo, có khi là hợp đồng đầu tư đến từ phương Đông xa xôi. Những công ty mang tên “Trump” hoặc dính dáng đến danh xưng ấy phần lớn là cơ sở tư nhân, không buộc phải công khai sổ sách. Tuy vậy, qua hồ sơ pháp lý, thông cáo thương vụ, và công trình điều tra kiên trì của nhiều nhật báo, một bức tranh rõ rệt hiện ra: sự làm giàu của ông Trump và các thành viên trong gia đình trong nhiệm kỳ thứ hai đạt mức chưa từng thấy trong lịch sử chính giới Hoa Kỳ.
Không có cộng đồng di dân da màu nào an toàn trước những chính sách chống di dân cả bất hợp pháp lẫn hợp pháp của chính quyền hiện nay.
Một video đang lan truyền mạnh trên các trang mạng xã hội về việc Cảnh sát Di trú (ICE) bắt giữ một công dân Hoa Kỳ vì người này “trông giống người Somali.” Nhân viên ICE túm lấy người này, bóp cổ, quật anh ta xuống đất, mặc cho người đàn ông liên tục cầu xin hãy xem chứng minh hộ chiếu kỹ thuật số của mình. Nhưng các nhân viên ICE từ chối.
Năm 2026 sắp đến, hứa hẹn nhiều thay đổi sâu rộng về khả năng tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe đối với người có thu nhập trung bình thấp, người già, người tàn tật, nguyên nhân là do những chính sách mới, thay đổi luật ngân sách và cải cách Medicare/Medicaid.
711 chiếc ghế trống, trên đó đặt một cành hoa hồng vàng, đã được sắp xếp ở khu vực trước văn phòng Sở Giao thông Vận tải California (Caltrans), tượng trưng cho 711 nạn nhân đã chết vì tai nạn xe cộ trong năm 2024 ở Quận Los Angeles. Gia đình của những nạn nhân đã trưng bày di ảnh, kỷ vật của người thân xung quanh những chiếc ghế. Khá nhiều nạn nhân là trẻ em.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.