Hôm nay,  

Tiến Trình Dân Chủ Không Thể Đảo Ngược

03/07/201200:00:00(Xem: 13210)
Trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại từ California về Việt Nam, Trần Nhơn, Tiến Sĩ, nguyên Thứ Trưởng Bộ Thủy Lợi Cộng Sản, nhận rằng “việc Dân Chủ hóa Việt Nam là một tiến trình không thể đảo ngược, tuy chậm, nhưng từng bước, từng bước sẽ có một ngày dân Việt được hưởng một nền Dân Chủ thực sự”. Trần Nhơn cũng đọc một bài thơ do chính mình sáng tác, trong đó có những câu khẳng định là chế độ Cộng Sản đã tạo ra những con người vô cảm, mất lương tri, chỉ biết quyền lợi cá nhân và đang tâm trù dập đồng bào mình:

Mô hình đảng trị Tháng Mười,
Lò đúc rô bốt, lớp người vô lương
Giả vờ kiên định lập trường,
Cúi luồn, nịnh bợ tìm đường "tiến thân".

Tất cả những danh từ phù phiếm, hão huyền, phô trương như Ủy Ban Nhân Dân, Tòa Án Nhân Dân, Thư Viện Nhân Dân, Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa… đều chỉ là những tấm bình phong che những cái bộ mặt hung thần, ác sát thao túng đời sống nhân dân còn tệ gấp ngàn lần hơn thời Thực Dân Pháp trước đây. Bởi Thực Dân Pháp là bọn ngoại bang, xâm lăng, chuyên cướp nước người ta trên khắp thế giới, không có cùng máu đỏ da vàng, không có cùng lịch sử ngàn năm với chúng ta, nên cho dù họ có ra tay giêt hại những người yêu nước của dân tộc chúng ta, có hành hạ, bóc lột dân Việt, lịch sử cũng phê phán họ một cách khách quan. Còn đối với nhóm Cộng Sản Việt Nam, đã cùng chia xẻ chung một Tổ quốc, cùng thuộc lòng tiểu sử các danh nhân, danh tướng Việt Nam, cùng hãnh diện với các triều đại chống xâm lăng ngàn năm trước, Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, và Quang Trung Nguyễn Huệ, nay lại ra tay tàn sát đồng bào ruột thịt của mình, thì tội nghiệt còn nặng hơn khủng khiếp. Trần Nhơn viết:

Vẫn còn đảng trị kim cô,
Âu, Mỹ trăng khuyết, Nga Xô trăng tròn!
Tô hồng vỏ bọc công nông,
Nuôi tư bản đỏ, vặt lông dân nghèo.
Luồn lách ăn theo, nói leo,
Đánh mất mình mới được trèo ghế cao.
Ghế cao số hóa đã lâu,
Phần mềm lây nhiễm mọt sâu quan trường.

Thực tế qua 35 năm toàn trị một đất nước không chiến tranh, Đảng Cộng Sản Việt Nam đã hiện nguyên hình là một nhóm nói láo “vô tiền, khoáng hậu”, chưa bao giờ có và sẽ không bao giờ có lần thứ hai. Họ chỉ lợi dụng tình yêu nước của dân chúng mà tô nên những cảnh Thiên Đường bánh vẽ, thúc giục và áp buộc nhân dân nổi dậy, chống chế độ “Tư Bản”, nhằm cướp đoạt quyền bính vào tay mình, rồi lại chính mình, tạo thành một lớp “Tư Bản đỏ” mới ác liệt hơn, chuyên “vặt lông dân nghèo”. Từ đó, tha hồ tự tung tự tác, muốn bắn, muốn giết ai, cũng không có một thế lực nào cản nổi, cho dầu tiếng nói lương tâm của cả thế giới cùng cất lên một lượt. Điều đáng nói là đảng Cộng Sản đã gắn “kim cô” vào từng đầu người dân Việt, bắt phải nhái lại những điều vô lý, ngu xuẩn mà đảng đã dậy: “Tại Âu, Mỹ thì trăng luôn luôn khuyết, chỉ có ở Liên Xô, trăng mới tròn.” Những điều cực kỳ vô lý này, theo Trần Nhơn, nhân dân đã thông hiểu từ lâu nhưng bất lực vì hệ thống trên liềm, dưới búa:

Gọng kìm chuyên chế nhân dân,
Tháng Mười toàn trị vỡ tan lâu rồi.

Tuy nhiên, Trần Nhơn tin rằng sẽ có một ngày mà toàn dân nổi dậy, đốt cháy tiêu cái bảng hiệu Cộng Sản, cũng như ngày trước, bức tường Bá Linh sụp đổ bất ngờ, và nhân dân Việt Nam lại sống những ngày an bình trong một không khí dân chủ:

Đảng trị tranh bá, xưng vương
Sụp đổ thảm hại theo tường Béc lanh.
Toàn trị đổi mới vòng quanh,
Sao qua mặt nổi nhân dân anh hùng?
Cùng tất biến, biến tất thông,
Đảng viên đứng dậy, cộng đồng ra tay.
Băng nhóm cao chạy xa bay,
Bạo quyền tự vỡ, hiền tài thăng hoa.
Dập dồn tín hiệu bão xa:
Độc đảng toàn trị đến ngày cáo chung.
Việt Nam rạng rỡ trường tồn,
Tiến cung thời đại mùa xuân vĩnh hằng.

Những điều mà Trân Nhơn viết cũng là những ao ước của người dân Việt. Dĩ nhiên, bài thơ này không phải là quan điểm chung của những lãnh đạo Cộng Sản đang tìm đường về với Dân Tộc, Hiện nay, tình hình chính trị nói chung, vẫn là một chuyển động ầm ĩ của biển xẩy ra dưới những lớp băng hà đầy đá nhọn. Các cuộc đấu đá nội bộ vẫn âm thầm diễn ra, hạ bệ người này, thăng cấp người kia, dưới sự chỉ đạo của Bắc Kinh như những thập niên 50, Trung Cộng điều khiển Bộ Chính Trị và Võ Nguyên Giáp trong tất cả các trận chiến với Thực Dân Pháp (Đọc Vi Quốc Thanh, Nhà Xuất Bản Lịch Sử Đảng, 2002, chuyển dịch Dương Danh Dy). Nguyễn Tấn Dũng, sau khi đi triều cống Bắc Kinh về, đột ngột cách chức 5 vị tướng công thần bảo vệ Thủ Đô, mà không nêu lý do. Người dân trong nước đều hiểu là 5 ông tướng kia có tinh thần chống Trung Cộng mạnh mẽ, cho nên Bắc Kinh đã ra lệnh triệt tiêu để trừ hậu hoạn. Sau vụ PMU 18 nổi lên dữ dội, không bịt miệng nổi, một số lãnh đạo Công An ra tay điều tra và đi đến kết luận là phải sa thải một vài tên “tham quan” để trấn an dân chúng. Nhưng, có lẽ những điều tra viên này, không có gốc sâu, rễ xa, nên tiếp theo những bản án tưởng là xứng đáng cho các quan tham, thì chính các điều tra viên lại trở thành những con dê tế thần cho các cuộc tranh chấp nội bộ. Một Thiếu Tướng Công An, người từng là điều tra viên vụ án lại bị cất chức, vài cấp tá bị tù. Họ ngơ ngác đứng sau khung cửa sắt của nhà tù nhìn những tên cướp ngày mà mới tháng trước đó, họ đã tuyên án về tội danh “tham nhũng, hối lộ, lũng đoạn quyền thế”, bây giờ thênh thang ra tù, tiến đến những vị trí cao hơn, thoải mái hơn trước khi bị án tù tham nhũng, hối lộ! Riêng các nhà báo có công tung ra quả bóng tham nhũng thì đau đớn nhận các bản án cực kỳ bất công cho những người dám đem lương tâm viết thành bài báo chống tham nhũng.


Điều mà những nhà trí thức Việt Nam đều hiểu là những nhà báo có lương tâm, và ngay cả các quan chức Công An điều tra viên nói trên, tuy có cấp bậc, có tên tuổi, nhưng không có quan hệ sâu sắc với Bộ Chính Trị, nơi thể hiện quyền uy vô hạn và tuyệt đối, hoặc ít nhất cũng phải có “chân rết” trong Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam. Nếu có một hệ thống liên hệ rải rác trong Ban Chấp Hành Trung Ương, thì cho dù có chống lại Đảng một cách mãnh liệt, cũng không hề hấn chi. Lý do duy nhất là Đảng luôn muốn giữ một bộ mặt đoàn kết để cho các đảng viên cấp dưới khỏi nổi loạn. Vì thế, khi có những lời chống đối căng thẳng, Trung Ương Đảng chỉ áp dụng “ván bài lờ”, nghĩa là tỉnh bơ, không trả lời và cũng không hành động gì. Như việc 6 vị Tướng Lãnh và một số Đảng Viên có trên 50 tuổi đảng, mới đây gửi thư phê phán Bộ Chính Trị về việc bán nước cho Trung Cộng, mà Đảng làm thinh. Để trả lời cho Võ Nguyên Giáp về những lá thư yêu cầu xét lại việc Bô xít Tây Nguyên, Đảng cũng làm thinh, chỉ cho Nguyễn Tấn Dũng đến chúc mừng sinh nhật Võ Nguyên Giáp theo thông lệ, mà không trả lời một câu nào về những câu hỏi của Lão Đại Tướng Công Thần này. Do đó, mà Cù Huy Hà Vũ, con của môt công thần của chế độ, mới yên thân mặc dù anh đã viết những lá thư rất mạnh, lên án Đảng phản bội Tổ quốc nếu không chịu đúc tượng và ghi công Liệt Sĩ cho các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh khi bảo vệ Hoàng Sa. Nếu là người khác, chắc đã bị còng tay cùm chân trong khám tối rồi. Anh chỉ bị Chủ Tịch phường đem quân tới phá nhà, đập vỡ tường sau, theo lệnh của Nguyễn Tấn Dũng để dằn mặt, nhưng ngay sau khi anh hô hoán lên với Bộ Chính Trị, thì lập tức, Nguyễn Tấn Dũng lại lật đật ra lệnh cho Chủ Tịch phường đem vật liệu đến sửa chữa và xin lỗi ngay. Kỹ sư Nguyễn Trung Lĩnh, một người đang hô hào lập đảng đối lập và có nhiều hoạt động chống đối Đảng độc tài này một cách dữ dội, cho biết: “Nhiều người cho là tôi Dân Chủ cuội, khi thấy tôi không bị bắt bớ gì. Họ không hiểu là tôi cũng có thế lực chứ! Tôi cũng có những người bảo trợ cấp cao. Đụng đến tôi là không dễ đâu!”

Trong những lần nôn nóng chờ đợi ngày Đại Hội Đảng để sắp xếp nhân sự lại, thường thì người dân Việt âm thầm suy đoán xem những bộ mặt nào sẽ thay thế, và họ thường đoán trúng, vì chỉ cần nhìn vào khuôn mặt nào có nhiều triệu đô la hơn, “tài sản to đùng” hơn, thường bay sang Bắc Kinh hơn, nhất định sẽ nắm những vai trò sinh sát sau này. Thường lệ, một chủ tịch Tỉnh lớn, phải chi vài triệu đô la trở lên. Chủ Tịch Thành Phố, nếu không có chục triệu đô la, thì phải là con cưng của Bắc Kinh. Người ta đồn đoán, về vai trò Thủ Tướng, nếu không có gì thay đổi lớn, Nguyễn Chí Vịnh, Thứ Trưởng Quốc Phòng, một nhân vật được Bắc Kinh quan tâm đặc biệt, người đã dám thay mặt Bộ Trưởng Quốc Phòng để lên tiếng ca ngợi Bắc Kinh trong tháng vừa qua, có thể sẽ thay thế Nguyễn Tấn Dũng, người Cộng Sản được mệnh danh là giầu nhất Đông Nam Á.

Như thế, đất nước ta vẫn còn sống trong sự phân biệt đối xử, cách biệt giầu nghèo gấp ngàn lần hơn thời Thực Dân Pháp. Như thế, chúng ta vẫn còn phải chiến đấu cho một sự công bằng dân sự và quyền làm người với tất cả ý chí, sức mạnh của chính chúng ta mà không trông đợi gì ở bất cứ người bạn nào trên thế giới, cho dù người ấy đã lên tiếng can thiệp vào việc Biển Đông. Tương lai dân tộc nằm ở trong tay chúng ta, những người Việt Nam lúc nào cũng coi giải đất hình chữ S bên cạnh Biển Đông là máu thịt, là linh hồn của chính mình. Vật liệu đúc lên chúng ta chính là hồn của đất nước. Chúng ta tin rằng, với tất cả sức mạnh của những người con yêu của đất nước, một “TIẾN TÌNH DÂN CHỦ HÓA KHÔNG THỂ ĐẢO NGƯỢC” ấy đang dần dần hiện lên từ phương trời Đông đang có ánh bình minh ló dạng.

Chu tất Tiến

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nếu có ai nói, nhạc của Trịnh Công Soạn giống như nhạc Trịnh Công Sơn, đôi bài nghe còn ác liệt hơn. Chắc bạn sẽ không tin. Tôi cũng không tin, cho đến khi tôi nghe được một số ca khúc của Trịnh Công Soạn, quả thật là như vậy. Tôi nghĩ, nếu anh này dứt bỏ dòng nhạc Trịnh cũ mà khai phá dòng nhạc Trịnh mới, thì chắc anh sẽ thành công. Người viết lách thì tính hay tò mò và mến mộ tài năng, tôi dọ hỏi người quen và nhất là những ca sĩ trẻ mong được nổi bật, đã tranh nhau khởi sự hát nhạc của Soạn. Cuối cùng, tôi cũng tìm đến được nhà anh. Gõ cửa. Mở.
Vào một buổi sáng Tháng Sáu năm 2025, dân biểu, cựu chủ tịch Hạ Viện đảng Dân Chủ tiểu bang Minnesota, Melissa Hortman, một trong những nhà lập pháp được kính trọng nhất của tiểu bang, và chồng của bà bị bắn chết tại nhà riêng. Chú chó cảnh sát lông vàng của họ, Gilbert, cũng ra đi với chủ. Vụ giết người này không phải là ngẫu nhiên. Thượng nghị sĩ John Hoffman và vợ cũng bị tấn công cùng ngày, nhưng may mắn sống sót. Chính quyền sớm tiết lộ thủ phạm, Vance Boelter, 57 tuổi, người theo chủ nghĩa cực hữu, đã viết bà Hortman vào “danh sách mục tiêu” bao gồm các nhà lập pháp Đảng Dân Chủ khác.
Ngày đi phỏng vấn thẻ xanh để trở thành thường trú nhân Hoa Kỳ thường là một ngày tràn đầy hy vọng và đáng nhớ, đặc biệt đối với những đôi vợ chồng, hoặc những hôn phu, hôn thê. Lễ Tạ Ơn tưởng đâu là ngày họ sum vầy, nói câu “Tạ ơn nước Mỹ” với những hy vọng về một tương lai tốt đẹp. Nhưng điều đó không xảy ra trong thời này, ở Hoa Kỳ. Khi bước cuối cùng trong quá trình xin thường trú nhân Hoa Kỳ, là cuộc phỏng vấn với viên chức di trú kết thúc, các đặc vụ liên bang lại ập đến, còng tay người vợ/chồng người ngoại quốc và đưa họ đi. Hy vọng trở thành ác mộng.
Dự thảo Hòa ước Ukraine do Hoa Kỳ và Nga đề ra gồm có 28 điểm đã được công bố gần đây. Kết quả của diễn biến này khá bất thường vì không có sự tham gia đàm phán của Ukraine và Liên minh châu Âu (EU)...
Trong một nghiên cứu phối hợp giữa đại học Hồng Kông và đại học Rutgers tại Mỹ cùng một số khoa học gia trong khu vực hồi tháng 8 năm 2024, báo cáo này chỉ ra rằng vị trí của Việt nam sẽ là một "điểm nóng" của những cơn bão nhiệt đới với cường độ dữ dội và thường xuyên hơn trước sự biến đổi khí hậu toàn cầu, với rủi ro cao là ngay Hải Phòng.
Chủ quyền tại Biển Đông là một vấn đề tranh chấp lâu đời và phức tạp nhất giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đây sẽ còn là một thách thức trọng yếu trong chính sách đối ngoại của Việt Nam trong nhiều thập niên tới. Hiện nay, dù tình hình Biển Đông vẫn âm ỉ căng thẳng nhưng chưa bùng phát thành xung đột nghiêm trọng, song tình trạng cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đang ngày càng gia tăng...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.
Trump tắt CNN lúc ba giờ sáng. Không phải vì tức giận, mà vì ông vừa nảy ra ý tưởng điên rồ nhất đời mình. “Alexa, triệu tập Washington.” Câu lệnh vang lên trong bóng tối Phòng Bầu Dục như tiếng thần chú của một pháp sư già gọi linh hồn của quá khứ về để chứng minh rằng mình vẫn còn đúng. Thanksgiving năm nay, ông sẽ không ăn gà tây thật. Ông sẽ ăn ký ức. Phòng Bầu Dục rực ánh xanh lam – thứ ánh sáng lạnh của công nghệ và tự mãn. Trên bàn, con gà tây hologram vàng óng, chín hoàn hảo, không mùi, không khói, không có thịt thật. Một con gà tây ảo cho thời đại ai cũng sợ máu thật. Mọi thứ được lập trình để hoàn hảo: bàn tiệc dài, ly rượu đầy, bốn vị lập quốc hiện ra – George Washington, Benjamin Franklin, Thomas Jefferson, James Madison – được tái tạo bằng toàn bộ diễn văn, thư từ, và những câu họ chưa bao giờ nói. Bốn AI hoàn hảo.
Hội nghị khí hậu Liên Hiệp Quốc lần thứ ba mươi COP30 ở Belém, diễn ra trong bầu khí quyển nặng trĩu: trái đất nóng dần, còn các cường quốc vẫn cãi nhau về “mục tiêu” và “cam kết”. Biểu mức phát thải, phần trăm, hạn kỳ — tất cả lặp lại như những mùa họp cũ. Nhưng đằng sau lớp từ ngữ ấy, trật tự năng lượng của thế giới đã chuyển hướng. Cái trục quyền lực của thời đại đã dời khỏi phương Tây. Từ Tô Châu đến Quảng Đông, những nhà máy nối dài đã âm thầm định giá tương lai của mặt trời và gió. Trung Quốc không nói nhiều. Họ làm. Đến cuối năm 2024, Bắc Kinh vượt sớm mục tiêu 2030, đạt hơn một ngàn bốn trăm gigawatt gió và mặt trời — gấp bốn lần toàn Liên hiệp Âu châu. Tám phần mười chuỗi cung ứng quang điện nằm trong lãnh thổ của họ. Pin và xa điện xuất khẩu hàng chục tỉ Mỹ kim, kéo giá năng lượng sạch xuống một mức không còn cần trợ cấp.
Việc đình trệ gọi thầu dầu hỏa hai năm từ 1971 phải chờ qua 1973 rút cục đã giết chết chương trình tìm dầu của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và theo đó đã đốt cháy một cơ may lớn lao có nhiều triển vọng cứu vãn, duy trì và phát triển miền Nam. VNCH đã tìm được dầu hỏa ở Mỏ Bạch Hổ trong tháng Hai năm 1975. Thật nhiều dầu mà lại thật quá trễ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.