Hôm nay,  

LỰU ĐẠN CAY VÀ CÁCH ĐỐI PHÓ

15/06/201813:38:00(Xem: 7889)
LỰU ĐẠN CAY VÀ CÁCH ĐỐI PHÓ


blank
Loại khói cay là vũ khí mà cảnh sát hay dùng để khống chế người biểu tình hay đám đông bằng cách xịt hơi cay hay liệng bằng lựu đạn cay. Loại vũ khí nhẹ này thảy ra chất hóa học sẽ tạo ra phản ứng hóa học khi có chất ẩm ướt tạo nên cảm giác nóng rát, chảy nước mắt, nước mũi và ho. Vì vậy, khu vực mắt, da, phổi, mũi và miệng là những khu vực quan trọng dễ bị ảnh hưởng nhất. Những người bị suyễn KHÔNG NÊN tham gia trong những nơi có thể bị ảnh hưởng bởi lựu đạn cay vì nguy hiểm cho họ lắm. Xin lưu ý là ở Việt Nam thời tiết rất nóng cho nên người ta dễ đổ mồ hôi và da sẽ dễ bị ảnh hưởng.

Người đi biểu tình hay làm truyền thông không nên dùng kem dưỡng da, make up này nọ vì những thứ này có độ ẩm và khi tiếp xúc với khói bột cay này sẽ tạo ra phản ứng hóa học như đã nói trên.

Người biểu tình có thể sử dụng loại kính người lái xe mô tô dùng vì nó bó sát hết 2 con mắt tốt để tránh bột cay bay vào mắt. Chúng ta có thể dùng khăn hay phía trong áo khoác của mình để bịt mũi và miệng lại vì phía ngoài áo có thể đã bị dính bột gas rồi đó. Nhớ là tay của bạn có thể đã dính bột khói cay cho nên cẩn thận khi đưa lên mặt, tránh đụng vào mắt.

Loại gas khói cay này nó nặng cho nên sẽ tập trung bay là đà ở những khu vực thấp hơn. Do vậy người biểu tình nên đứng chỗ đất cao để tránh.

Nếu như bạn đã ở trong khu vực có bị thảy lựu đạn cay thì:

1) Ra khỏi khu vực càng nhanh càng tốt và thật bình tĩnh để tránh mình không dính loại bột gas làm cay này.

2) Đối diện với làn gió vì gió sẽ giúp thổi bớt bột gas này trên da mình và ngăn ngừa không cho nó bay vào miệng và mắt của mình.

3) Không nên dụi mắt hay mặt và hãy đi rửa mặt và mắt bằng nước lạnh. Khi rửa mắt thì phải rửa từ trong ra ngoài và tránh đừng làm cho nước này chảy dính vào người hay quần áo.

4) Giặt đồ và quần áo sạch sẽ bằng nước lạnh, KHÔNG ĐƯỢC sử dụng nước nóng vì nước nóng sẽ làm nở lỗ chân lông ra và giúp cho chất hóa học này chui vào sâu hơn làm cho da bị khó chịu. KHÔNG ĐƯỢC ngâm mình trong bồn tắm vì như vậy là ngâm mình trong nước có hỗn hợp hóa chất mà thôi. Quần áo có dính bột gas này thì phải giặt vài lần mới sạch hết được còn không thì liệng luôn vì nó dính lâu lắm.

Nếu như các bạn có chuẩn bị thì nên tìm hiểu mua trước những công cụ chuyên dụng chống khói cay như mặt nạ để thở, bộ quần áo trùm toàn thân, găng tay, hệ thống lọc gas để gắn vào mặt nạ thở, nón trùm đầu và mắt kính đặc biệt như trong hình chúng tôi có sưu tầm và đính kèm theo trong bài viết.

Chúng tôi chỉ tìm hiểu và tổng hợp một số thông tin tạm thời cho mọi người sử dụng. Nếu chúng tôi có thiếu sót gì thì xin quý độc giả hãy bổ túc thêm dùm cho. Kính mong mọi người hãy phổ biến thông tin này rộng rãi cho đồng bào trong nước kịp thời ứng dụng trong tình hình hiện nay.

Xin cám ơn!

New Hampshire, Monday Jun 11, 2018

Bảo Châu Kelley từ Level5 Media



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.