Hôm nay,  

Thua Sao Cho Đẹp

19/11/201806:32:00(Xem: 6842)
Thua sao cho đẹp
 
Giao Chỉ, San Jose
 

Chuyện phe thua cuộc:

Chúng tôi cư ngụ tại khu 7, thành phố San Jose. Kỳ bầu cử vừa qua gia đình chúng tôi bỏ phiếu cho nghị viên Nguyễn Tâm. Ngay đêm đầu tiên, Tâm dẫn trước đối thủ là cô Mễ Mayo 1 ngàn phiếu. Tôi có mặt với các bạn đêm hôm đó. Coi như chắc ăn. Phe ta rất vui mừng. Dù rằng County cho biết mới đếm phiếu có 3%. Sáng hôm sau County loan báo đếm phiếu 100% Tâm thắng 13 phiếu. Thực ra con số 100% là tỷ lệ số phiếu láo lếu. Phiếu còn rất nhiều chưa đếm hết. Điện thoại hỏi anh Tâm. Tâm cho biết hy vọng vẫn còn phiếu chưa đếm. Kết quả sẽ khá hơn.

Tôi ghé thăm anh Nam Cali Today. Không biết do tin tức ở đâu, Nam đoán rằng Tâm sẽ thua. Anh Nam nói rằng dù sao thấy Mễ thắng cũng không vui. Từ đó mỗi ngày tin loan báo số phiếu đếm hết 100% nhưng phe đối phương dẫn trước cả trăm phiếu. Cho đến đêm nay phe Mễ dẫn trước hơn cả ngàn phiếu. Số phiếu còn lại sau cùng cũng hơn 1 ngàn. Không hy vọng phép lạ. Phe chúng tôi thua rồi.

Tuy gọi là dân Việt ở San Jose đông nhất thế giới nhưng riêng tại khu 7, phe ta có khoảng 33%. Phe Mễ 44%. Trong suốt 14 năm qua, rất may mắn người Việt có Nguyễn Madison làm nghị viên được 10 năm. Nghị Tâm trúng cử thêm 4 năm. Triều đại nhà Nguyễn tổng cộng 14 năm dài, đến nay phải nhường ngôi cho nhà Mễ.
 blank

Khu 7 là nơi nào:
Các bạn ở xa hỏi rằng khu 7 là chỗ nào mà bạn viết nhiều chuyện quá ồn ào như vậy. Thưa rằng. Thành phố San Jose chia làm 10 khu, mỗi khu có một ông nghị . San Jose là một trong 15 thành phố thuộc quận Santa Clara. Quận Santa Clara là một quận trong số 80 quận của tiểu bang Cali.

Sau cùng CA là một trong 50 tiểu bang của Mỹ. Quý bạn xem như vậy thì khu 7 này chỉ là một địa danh nhỏ bé, không đáng quan tâm. Tuy nhiên vùng đất này cũng đã có một thời vang danh với trận đấu tranh lấy tên Little Sài Gòn. Cũng là nơi tập trung các sinh hoạt văn hóa, thương mại và lịch sử của người Việt. Vì vậy chuyện sinh hoạt cộng đồng và tranh cử hàng năm vẫn được coi là các tin tức đáng lưu tâm.

Vì sao nên nỗi.
Bây giờ phe ta đã thua rồi, chuyện kế tiếp là cần tìm hiểu lý do để rút kinh nghiệm lâu dài về sau. Thiên hạ ngồi bán tán đã ghi lại nhiều lý đó thất bại trong tinh thần xây dựng.. Anh Tâm kỳ này chiến đấu trong cô đơn. Hoàn toàn trông cây vào đôi chân phe ta đi gõ của phe ta. Báo chí Mỹ, các vị dân cử địa phương và các thế lực vận động phía Hoa Kỳ không ủng hộ. Đó là các lý do rõ ràng mọi người đều biết từ đầu. Tài chánh tranh cử cũng yếu kém. Phe đối phương tham dự chiến trường kỳ này rất cao. Cũng có tin cho rằng, ngoài phe ta và phe Mễ đi bầu ngang ngửa thì các phiếu còn lại của các sắc dân khác kỳ này ngả về phe cô Mễ Mayo.

Số phiếu Việt Nam chống anh Tâm để bầu cho cô Mễ được cho rằng không đáng kể. Tuy nhiên, tất cả đều chỉ là đoán mò. Phải chờ thời gian tham khảo với máy điện toán mới biết rõ thực sự vì đâu nên nỗi. Máy sẽ chạy ra số phiếu của mọi sắc dân, lúc đó mới biết thực sự đá vàng. Trong khi chờ đợi không cần bới ra các lý do chia rẽ, chửi bới xấu xa để rồi thêm những điều cay đắng vô ích.
 
Người Việt tại San Jose:


Dù phe ta thua cuộc vì bất cứ lý do nào thì vẫn dứt khoát mất một tiếng nói trong nghị trường thành phố. Dân Việt trong bao năm qua vẫn sống hòa bình với các sắc dân khác đặc biệt là người Mễ. Tuy nhiên chuyện rõ như ban ngày là các thành viên hội đồng thành phố và giám sát viên quận hạt không có người Việt. Với tư cách công dân, chúng ta có thể được coi như bình đẳng, những sinh hoạt công cộng trong phạm vi hội đoàn thì dứt khoát các ngân khoản đều trong tay người Mễ, người Tàu và các sắc dân khác. Quả thực không thiếu các trung tâm cộng đồng và thư viện lớn lao của dân Mễ. Một trung tâm uy nghi có cả rạp hát của người Mễ trên đường King là thí dụ điển hình. Hàng năm nơi này được chính quyền tài trợ và mỗi khi cần tổ chức hội họp quy mô thì Việt Nam ta phải trả tiền đầy đủ để xử dụng. Mỗi khi Việt Nam có sinh hoạt thì các ngài dân cử đủ mọi sắc dân chỉ đến chào hỏi rồi phe phẩy một tấm giấy tưởng lệ để anh em ta vỗ tay. Chán bỏ mẹ.
 

Tình trạng khu 7:
Riêng tại khu 7 có 2 công trình là Vườn văn hóa Việt và trung tâm sinh hoạt cộng đồng. Vườn Văn Hoá tốn kém hàng triệu Mỹ Kim của cả tư nhân và chính quyền để rồi sau cùng anh nghị Tâm cố gắng lắm mới duy trì được mấy cột cờ, khu vườn rau và quán cà phê nghèo như tình nghèo dân tộc. Riêng phần trung tâm cộng đồng Việt Nam tạm thời là một nơi sinh hoạt tương đối khả quan nhưng sự thực không sánh được với hội quán của các sắc dân khác trong vùng. Hầu hết các hội đoàn, các ban đại diện cộng đồng, ngay cả các cơ quan bất vụ lợi Việt Nam cũng ở trong tình cảnh Homeless đi "se" phòng, mỗi tháng chạy tiền thuê nhà vất vả. Xin nhớ rằng chúng ta đã có mặt trên đất này gần nửa thế kỷ chứ không phải vừa đến Mỹ ngày hôm qua. Nên nghĩ rằng bây giờ dù có đại diện dân cử hay không, cử tri phải đấu tranh trực tiếp với chính quyền để đòi quyền lợi cộng đồng chứ không phải là chia ra để đánh nhau.

Thua sao cho đẹp:
Bây giờ phe ta đã thua rồi. Trước khi tính chuyện tương lai, xin bàn chuyện thua làm sao cho đẹp. Lần trước tôi có hỏi anh Tâm. Nghị viên Tâm tranh cử đã chiến thắng tổng cộng 3 lần. Cả 3 lần cô Mayo đứng hạng nhì. Có lần nào Mayo gửi thư chúc mừng anh Tâm chưa. Tâm cho biết chưa bao giờ. Như vậy người Mỹ gọi là Un American. Chơi như vậy không phải là Mỹ.

Đêm nay, dù County chưa đếm đến là phiếu cuối cùng, anh Tâm nên gửi cho Mayo một lá thư chúc mừng. Coi như cuộc chiến chấm dứt. Cô gái Mễ thua 3 trận mà vẫn bền bỉ chiến đấu. Quả thực cũng là một nữ chiến binh đáng kể. Mình là nam tử, tranh cử thắng đến ba lần, bây giờ dân Mễ vùng lên, nên gửi cho họ lá thư chúc mừng và khen ngợi.

Hơn trăm năm trước, tướng Lee thua trận Nam Bắc, khi gặp tướng Grant ký giấy đầu hàng đã yêu cầu phe chiến thắng cho quân ta đem lừa ngựa về nhà để có phương tiện xây dựng lại vườn trại. Khi ra đi chiến đấu, quân miền Nam dùng toàn phương tiện gia đình. Anh Tâm nên gặp gỡ chỉ dẫn cho cô nghị viên mới những điều cần thiết cho tương lai của khu 7 dành cho người Việt. Đó chính là sách lược Thua sao cho đẹp.

Mặt khác, nên duy tri sinh hoạt của thành viên tình nguyện giúp cho việc tranh cử trong bao năm qua. Chưa từng có các đoàn viên tình nguyện nào nỗ lực giúp tranh cử nhiệt tình như vậy. Nên tìm cách tổ chức kết hợp và tiếp tục sinh hoạt. Anh chị em và cả người phối hợp, không cần lương, không cần chức vụ mà vẫn tiếp tục phục vụ cho cộng đồng nhỏ bé của Việt Nam tại khu 7, do chính là can trường trong chiến bại để rồi cả thành phố phải khâm phục. Mọi chuyện khác đều là chuyện nhỏ.

Giao Chi San Jose. [email protected] (408) 316 8393



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.