Thơ Trương Đình Luận

28/02/202000:00:00(Xem: 4231)
TDLuan NTrung
Chân dung: Trương Đình Luận - Bản vẽ: Nguyễn Trung



Có những điều rất thản nhiên

Ngước mặt lên trời, cũng là thản nhiên thôi

Trăng là hình

Ở chỗ trống vắng, trăng thành tiếng

Tiếng trăng là con đường thất lạc

Bản thể cũng như muôn loài, cũng như tảng đá, tảng mây

Trầm mặc,

Cũng là tiếng.

Tiếng sa mù.

Em nhìn qua bờ tóc bạc của anh đi

Như nhìn qua khung cửa sổ

Tìm một ngày không đến

Buổi tối hơ tay lên lửa trại

Đắp vào má nhau

Thôi đừng tìm ngày lạc lõng

Vì đêm sao sẽ tắt đi trong khoảng khắc.

Đuổi bắt mùa xuân ở lưng trời

Hơi thở còn nồng nàn cây trái.

Anh không còn nhìn thấy em và anh tự hỏi

Những hy vọng sẽ là lời ca ngợi khổ đau

Hay nụ cười thinh không

Ngoài bờ cõi nghi hoặc

Không một tiếng trả lời

Eâm ái như những lần bỏ nhau đi,

Biệt tích.

Ngón tay đặt lên môi

Xóa đi một nụ cười

Tiếng gió hú qua gềnh đá

Là tiếng khóc vỡ nát

Thể tích nào của đời sống

Đóng khung trong con mắt giông bão

Khóe mắt ánh lên nỗi khổ hạnh

Cắm nhành mai vào đất tuyết

Hái nụ sương mù.

“Hai mươi bài thơ tình và một bản bi ca”

Lời bí mật cuối đời

Hay bông hoa từ giã

Bạc nắng ngày tháng

Không,

Chỉ giản dị thôi

Như cuộc đời, như mọi người

Như anh và em đã được sống sót

Và thấy nhau thêm một lần nữa

Nghe lá cỏ lướt qua bờ tuyết

Khói chiều hồn nhiên.

Có một lần

Thống khổ và hạnh phúc

Không đến nữa.

Cánh đồng yên nghỉ trong lòng bàn tay em,

Sẽ là hoang phế

Căn nhà xanh đóng kín

Và cửa sổ vỡ nát

Anh sẽ tìm về chữ nghĩa

Bụi sách mờ trang giấy thảo nguyên

Nhìn đôi mắt mờ khói cà phê

Nhìn em dao động với chữ nghĩa

Như Nữu Ước dao động dưới trăng.

Nếu em nghĩ về tiếng vang

Em sẽ không bao giờ hiểu anh

Phiến âm thanh

Như một công án khắc vào đá

Dấu lặng nằm ở cuối phím đàn

Cánh rừng lớn

Rung lên ngày du thủ

Khúc Pasacaglia

Đêm ngủ trong rừng lạnh

Đêm ngủ trong thạch thất.

“Hai mươi bài thơ tình và một bản bi ca”: Pablo Neruda, “Twenty Love Poems and a Song of Despair”.


***



Thơ tình giữa trời

Đã có một ngày tận cùng ảm đạm

Như lời kinh lặng lẽ

Của một người ra đi không về

Thức giấc

Hoài niệm ngày vui trong nắng

Thủy mặc xanh màu lá cây

Ơû ngoài đời gió bão

Đã có một ngày gió thưa xuôi ngược

Anh gọi em một tiếng thảng thốt

Khơi động dấu tích trong tinh thạch

Đã khuất bóng

Như cổ tích nhạt màu trang sử

Đã có lúc gió hú lời trốn nắng

Lời chân mây

Lời bi ca trầm tủa

Dấu tái sinh ở đâu

Khi lá phong nhuốm màu gió bấc

Sẽ có lúc không còn thấy nhau nữa

Âm thừa cho đời sau đã tắt

Như giòng sông trên nguồn đã cạn

Nhưng còn dấu tro than, dấu thủy trúc

Dấu sương bay ngày du thủ

Dấu lá cỏ cứa ngang tâm huyết

Dấu đêm cánh bướm chạm mi dài

Đôi khi đêm như cánh tay trần

Quàng vai giấc ngủ

Ẩn mật dấu trăng

Khuất trong thâm tâm một lời từ biệt

Trời sao một lúc sẽ tắt

Nói chi điều vĩnh cữu

Trong màu xanh của lá cây

Em sẽ nhận ra màu xanh của tuổi thơ

Con mắt mở to

Cho thấy hết những bình phàm

Rồi giây phút nào, sẽ là điều màu nhiệm

Anh sẽ nhóm cho em một đêm

Đám lửa gai ấm môi trừ tịch

Lúc ấy còn điều gì

Nồng nàn hơn là nằm ngủ dưới trời sao

Ngỏ lời rơm rạ

Nhành cây cỗi sẽ trổ lá

Ngón tay tuyết sẽ tan thành giọt nắng

Và như thế anh sẽ giữ cho em

Chùm lá reo

Rưng rưng ngày bồng gió

Khi quàng cổ nhau

Như mùa xuân quàng cổ cuộc đời.

1993

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện