Thơ Nguyễn Lương Vỵ

10/01/202118:05:00(Xem: 3371)


DSC02085_2
Minh họa: Nguyễn Việt Hùng


ngồi với buổi chiều ở quê nhà

 

Ngồi nhìn nhau, khôn xiết biệt ly

Lắng nghe gió hát, giọng thầm thì:

Đời chớp tắt, người đi kẻ ở

Mấy mùa ly loạn, đỏ phong thi

 

Đỏ phong thi, khóc lá chiên đàn

Vườn xưa lót ổ, tiếng chim tràn

Hồn ai đó, sương tan ngoài ngõ

Bông dại ướt chiều, mây tím than

 

Mây tím than, bóng mộ tím bầm

Ma quen ma lạ, miểu sầu câm

Ngơ ngác đau, rồi ngơ ngác hỏi

Rưng rưng cát bụi, nắng thương thầm

 

Nắng thương thầm, tóc bạc òa bay

Tháng năm ứng mộng, ngửa lòng tay:

Gò lau trắng, bóng hình ta đó

Tiếng hú tê nhòa, đôi mắt cay.

 

Quán Rường, 2.2017

 



thăm người bạn cũ

 

Tặng bạn Nguyễn Đức Nhân (Thích Hạnh Giải)

 

Gặp lại nhau, hai chục năm dư

Nhà thơ nay khoác áo thiền sư

Samsara, cuối đời sực tỉnh

Về nương bóng núi với mây từ

 

Gặp lại nhau, cơm chay thanh tịnh

Chén trà hương mộc, ấm lòng trần

Cười khinh khoái, tình thân nhấp giọng

Trưa hiện tiền tiếng vọng khánh vân

 

Gặp lại nhau, chân mộng sớt chia

Ta mang theo một nửa trông về

Một nửa kia, bạn ngồi tỉnh thức

Thời kinh thinh không thơm nắng khuya

 

Gặp lại nhau, cũng vừa thất thập

Mây trắng chó xanh vốn thói đời

Tặng dăm câu, còn lơi nếp gấp

Bạn cùng ta hòa nhịp chảy trôi.

 

Bảo Lộc, 2.2017

Ghi chú:

. Samsara: Tiếng Pali, Sinh tử luân hồi.

. "Mây trắng chó xanh": Từ 2 câu thơ của Trần Nhân Tông trong bài thơ Đại Lãm Thần Quang Tự (Chùa Thần Quang Trên Núi Đại Lãm): "Tục đa biến thái vân thương cẩu / Tùng bất tri niên tăng bạch đầu: (Thói đời nhiều thay đổi, như mây trắng hóa chó xanh / Cây tùng [cây thông] chẳng biết gì đến năm tháng, đầu nhà sư đã bạc).

 

 

đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.