Hôm nay,  

Xác Con Người Tim Con Thú

18/03/202200:00:00(Xem: 3725)
Pig transplant
Một trái tim lợn biến đổi gen đã được cấy ghép vào David Bennett, 57 tuổi tại Trung tâm Y tế Đại học Maryland ở Baltimore vào tháng Giêng.
 
Nếu có ai nói với tôi, là một người có trái tim thú vật. Có lẽ tôi sẽ nỗi giận hoặc mặc cảm buồn rầu. Đây là một câu chửi. Ngụ ý tôi là một loại người giả hình, trong lòng đầy mưu toan ác độc, như một con thú không có nhân tính, ăn thịt luôn đồng loại. Tôi là một súc sinh.

Ông Dasvid Bennett, Sr. là súc sinh? Ông là người có tim thú vật. Tim một con heo.

Sự tưởng tượng của con người vô cùng tận. Nhiều sự tưởng tượng sau một thời gian trở thành thực tế. Ví dụ: Năm 1870, khi con người còn xa lạ với những chiếc tàu ngầm hữu hiệu, có khả năng lặn xuống biển sâu và đi lại như tàu trên mặt nước, nhà văn pháp Jules Verne đã xuất bản một cuốn truyện “Hai Mươi Ngàn Dặm Dưới Đáy Biển”, cho đến nay vẫn còn nổi tiếng. Hàng tỷ độc giả đã say mê khả năng tưởng tượng kỳ thú của tác giả. Một cuộc phiêu lưu dưới đáy biển sâu, hiểm nguy, gặp nhiều quái vật và vượt qua lắm trở ngại. Vào đầu thế kỷ 20, con người mới thực sự có chiếc tàu ngầm tương đương với chiếc tàu Jules Verne.

Trong đời sống hàng ngày, hầu hết chúng ta đều có kinh nghiệm về tưởng tượng hóa thành sự thật. Không có ai trong chúng ta mà không tưởng tượng về cảnh đầm ấm với người yêu trước khi hôn phối hoặc trước khi quyết định “theo chàng về dinh.” Và những tưởng tượng đó đã thành sự thật. Đúng không?
Một câu chuyện hoang đường kỳ lạ của dân Ái Nhỉ Lan, kể rằng: Có vị vua khi ra trận đã bị đứt mất một cánh tay. Anh lính hộ vệ theo vua bị đui một con mắt. Họ đã được một thầy thuốc đương thời cứu chữa, ông thay thế con mắt mèo vào anh lính độc nhãn. Rồi ghép cánh tay của một người chăn heo vào tay nhà vua. Từ đó, anh lính hộ vệ chỉ ngủ một con mắt, còn con mắt mèo thức suốt đêm (rình chuột?). (Cánh tay người chăn heo thường có hành vi gì, không nghe kể?) Người xưa khi gặp những thảm họa mất mát những phần trên cơ thể, đã không biết phải an ủi như thế nào, chỉ còn mơ tưởng. Tưởng tượng là một nơi chứa thuốc gây mê bệnh thất vọng và thất bại.

CÂU CHUYỆN KHOA HỌC VỀ CẤY GHÉP

Năm 1906, một bác sĩ Pháp có hai bệnh nhân đang chờ chết vì bệnh thận. Ông thay thận cho hai bệnh nhân, một người thay thận của con dê, người kia thay thận của con heo. Cả hai sống thêm được khoảng ba ngày. Ba ngày làm người với thận thú vật. Trong thời điểm đó, y khoa chưa chưa đủ hiểu biết về hệ thống miễn dịch trong cơ thể và chức năng chấp nhận hoặc từ chối sự cấy ghép các bộ phận trong nội tạng. Và cũng không được phép sử dụng những bộ phận của con người.

Sự tưởng tượng không thành công của bác sĩ Pháp này đã trở thành hiện thực vào đêm Giáng sinh năm 1954. Bác sĩ Joseph Murray ở Boston, Hoa Kỳ, đã giải phẫu và thay thận cho một cặp anh em sinh đôi: Ronald và Richard Herrick. Bạn đọc có biết, y khoa đã phải trải qua một thời kỳ khó khăn trước đó để trả lời câu hỏi: Làm sao có thể có những quả thận tươi, chưa chết, để cấy ghép? Ăn cắp của người sống, cấy cho người bệnh? Dùng thận của các tên tử tù sau khi lên đoạn lầu đài để cứu các bệnh nhân khác? Mãi về sau mới có được luật tự nguyện hiến tặng các bộ phận nội tạng của những người vừa qua đời. Anh Ronald Herrick chỉ thay một quả thận, đã sống thêm 56 năm nữa. Còn Richard Herrick, sau khi thay thận đã kết hôn với nữ ý tá, người chăm sóc cho anh trong thời gian dưỡng thương. Từ đó, công việc giải phẫu ghép thận càng ngày càng phát triển và thành công nhiều hơn. 36 năm sau đêm Giáng sinh lịch sử, bác sĩ Murray đã nhận giải thưởng Nobel Y Học năm 1990.

Khi trí óc của con người không thể hiểu, không thể giải thích bất kỳ chuyện gì, họ sẽ sắp xếp chuyện đó vào một trong ba tiết mục: Phép lạ, bí mật, hoặc tà thuật. Có rất nhiều phép lạ như cây cháy trong sa mạc khi Thượng Đế hiện ra; bí mật như phép luyện kim hóa kim loại thành vàng; tà thuật như thư rể cây vào bụng; về sau đã được khoa học giải mã và chứng minh rõ ràng. Lịch sử dạy cho lòng tin một bài học: Đừng quá vội tin một chuyện gì cho đến khi suy xét hoặc chứng nghiệm một cách tận tình. Thử xét thân mình: Nếu người nào sống trong một ngày mà tin vào điều này, việc nọ nhiều hơn là suy xét hoặc để tâm nghi vấn, tìm hiểu, người đó thuộc loại nhẹ dạ, thiếu khôn ngoan, hoặc đồng bóng.

Lịch sử cấy ghép nội tạng có những cảnh tượng kinh hoàng riêng của nó qua nhiều thế kỷ. Ở Anh quốc vào thế kỷ 18, người nghèo tự nhổ răng tốt của mình để bán cho quí tộc, những nhà giàu, để họ trồng vào hàm thay thế răng sâu. (Dĩ nhiên là không thành công, mãi sau này, trong giai đoạn chúng ta đang sống, ngành trồng răng (implanted) mới phát triển với sự bảo đảm không sút ra giữa chừng. Nhưng không dùng răng thật mà dùng răng chế tạo bằng hợp chất. Tôi thử nghĩ, giá như có nha sĩ nào muốn thí nghiệm, tôi xin tình nguyện trồng hai hàm răng, toàn là những răng thật của phụ nữ đẹp, chắc chắn tôi cười sẽ vô cùng hấp dẫn? Bạn có nghĩ vậy không?)

Vào đầu thế kỷ 20, một nhà khoa học lỗi lạc Charles Éduard Brown Séquard đã ráp đầu một con chó bằng đầu con chó khác, bị người hàng xóm theo dõi và tố cáo là thầy phù thủy. Truyền miệng kể rằng, sau sân nhà của Séquard có những sinh vật biến thái biến dạng kỳ lạ như con gà có đuôi chuột (dĩ nhiên là chuyện phóng đại. Tâm lý thông thường của người ta là phóng đại những chuyện kỳ lạ hoặc quan trọng để “phóng đại” sự hiểu biết và kinh nghiệm của bản thân. Nếu bạn không tin, cứ ra những quán cà phê nơi các anh hùng hào kiệt quây quần trò chuyện, lắng nghe thì rõ.) Nhưng Ông Brown-Séquard đã đóng góp nghiêm túc vào lãnh vực thần kinh học (neurology). Ngoài ra, như một thử nghiệm lạ lùng, vào tuổi 70, ông đã tự tiêm dịch hoàn của chó và heo để gia tăng khả năng tình dục (đáng lẽ phải là của dê mới đúng). Về sau, ở Pháp, việc ghép tuyến (gland grafting) trở thành phong trào trong vài ba thập niên.

XÁC NGƯỜI TIM HEO

Vào rạng sáng ngày 7 tháng 1 năm 2022, (Tin của the New Yorker) Bariley Griffith, bác sĩ phẫu thuật tim mạch, giật mình thức dậy lúc 2 giờ sáng. Có một chút lo lắng. Mặc dù với 40 năm kinh nghiệm “vuốt ve con tim”, giờ đây, ông cảm thấy bồi hồi vì hôm nay ông sẽ cùng vài đồng nghiệp thực hiện một cuộc giải phẫu tiến hóa: cấy ghép tim con heo vào con người lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại.

Nhóm phẫu thuật tim của Griffith của Trung tâm Y tế Đại học Maryland (Maryland Medical Center) đã được sự đồng ý của cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm (FDA) cho phép thực hiện ca giải phẫu. Griffith và bạn đồng nghiệp Muhammad M. Mohiuddin đã cùng nhau làm việc theo chí hướng này trong năm năm qua.

Bệnh nhân là David Bennett, Sr, 57 tuổi, ông mang bệnh suy tim khá nặng, đã đồng ý chấp nhận những hậu quả tốt xấu sẽ xảy ra sau khi giải phẫu. (Nếu là tôi, nếu là bạn, chúng ta nghĩ sao? Có nên thay thử một trái tim heo còn trai tráng, hoặc giữ trái tim bệnh hoạn, đi thêm một đoạn đường đời nữa, thay vì có thể mang trái tim heo xuống lòng đất ngay trên bàn mổ? Tôi nghĩ, với bản tính sợ hãi của người Việt và sự tính toán kỹ lưỡng an toàn cho bản thân, thà sống đau hơn chết khỏe, có lẽ chúng ta từ chối. Có lẽ tôi sẽ từ chối với lòng nuối tiếc khôn ngui. Tại sao?  Thử lập luận, trái tim của chúng ta đã quá dạn dày sự sống, mất hết ngây thơ trong trắng thuở ban đầu, lại có đầy dấu sẹo, vết chai vì yêu đương khổ não. Bạn có bao nhiêu lần thất tình? Bao nhiêu lần bị phản bội? Bao nhiêu lần bị từ chối? Dù may mắn một vợ một chồng, trái tim vẫn thút thít  nhiều đêm? Bỗng dưng, sau một cơn mê, sau một giấc ngủ, mở mắt ra, nhìn cuộc đời với trái tim còn trinh, mới toanh, chưa một chút bụi trần. Không thích sao? Không sung sướng sao? Và nếu như tôi tặng cho vợ tôi một trái tim vừa cắt chỉ, hoàn toàn trong sạch, chắc chắn vợ tôi rất hài lòng, không còn nghi ngờ gì nữa.)

Mohiuddin, bác sĩ dẫn đầu phòng thí nghiệm nghiên cứu việc ghép tim heo (Lẽ ra phải ghép tim khỉ mới hợp lý. Ông Charles Darwin cho biết nguồn gốc con người đến từ một giống khỉ đặc biệt, nay đã tuyệt chủng.) Ông sống cách bệnh viện khoảng một giờ lái xe. Vì một trận bão tuyết kéo đến, ông đành phải ngủ lại trên ghế dài trong văn phòng bệnh viện. (Không có người vợ nào thích chuyện chồng đi ngủ đêm ở một nơi khác, ngoại trừ người chồng phải có một trái tim trong trắng. Tìm đâu ra?) Sáng sớm hôm sau, này 7 tháng 2 năm 2022, ông phải đến một cơ sở đặc biệt ở Virginia, công ty Revivicor, chuyên nuôi dưỡng thú vật đặc biệt để thí nghiệm; ông phải mổ lấy trái tim một con heo năm tuổi (tính theo tuổi người có lẽ vào khoảng 25? Vẫn còn thanh niên. Con heo này được nuôi riêng ‘độc thân’ chưa biết gì về tình yêu cay đắng.)

Con heo có vào khoảng 30 ngàn gen. 10 gen phải được loại bỏ để phù hợp với người. (Bao gồm 3 gen chịu trách nhiệm tạo ra đường, 1 gen kiểm soát và phát triển tim heo, 6 gen giúp điều chỉnh chức năng kháng thể.) Ngược lại, phải du nhập 6 gen của người vào hệ thống sinh sống của con heo. Về lý thuyết, tim heo có khả năng được thân xác con người nhận vào “giúp việc” hơn là chống trả “kẻ xâm lăng.”

Ông Mohiuddin, đưa trái tim heo vào một chiếc hộp (giống cái máy tự động làm bánh mì cao cấp) giữ lạnh và nhịp sống trong những hóa chất dinh dưỡng.

Trái tim lạnh lẽo đưa vào phòng mổ, nơi bác sĩ Griffith và các bác sĩ, y tá phụ đang chờ đợi. Trước khi bắt đầu ca mổ, ông Griffith đề nghị mọi người dành 30 giây đầu tiên để nghĩ đến những gì mà anh bệnh nhân sắp phải trả qua. Khoảnh khắc đó trở thành linh thiêng. 

“Quá trình cấy ghép một trái tim vừa tàn bạo vừa chính xác. Một vết rạch dài 8 inch ở ngực. Xương ức được cắt đôi bằng cưa xương. Các xương sườn được mở ra ngoài để lộ tim. Một tĩnh mạch lớn và một động mạch lớn được nối bằng ống với máy bắt cầu tim phổi; ống thứ ba rửa nội tạng bằng chất lỏng làm ngừng tim. Đó là sự khởi đầu.” (Trích The New Yoker.)

Sự thành công của ca mổ này đang được theo dõi cho đến hôm nay. Chúng ta sẽ phải chờ xem kết quả sự sống còn của bệnh nhân có thể kéo dài được bao lâu, như vậy mới có thể tính ra mức độ khôn ngoan của người Việt.

Bây giờ nghĩ lại, từ thuở xa xưa nào, huyền sử Trung Quốc đã có ông Trư Bát Giới, ông heo đi theo Tề Thiên Đại Thánh phò Tam Tạng thỉnh kinh. Ông heo thì phải có tim heo. Bạn thấy đó, sự tưởng tượng tưởng chừng tào lao mà nay chúng ta đã có một ông tim heo: David Bennett, Sr.
CHỦ NGHĨA HẬU NHÂN BẢN (Posthuman).

Xenotransplantation là từ vựng chỉ về việc cấy ghép tế bào, nhất là các bộ phận nội tạng, giữa các loài sinh vật khác nhau.

Sự cấy ghép phát triển, thành công, sẽ cứu được nhiều nhân mạng. Thử nghĩ, nếu mọi bộ phận của người có thể thay thế như một chiếc xe hơi cũ. Hư chỗ nào thay chỗ đó, như vậy, con người có khả năng sống lâu hơn với sức khỏe tốt. Nhưng có hai trở ngại lớn:

1-    Các bộ phận của thú vật thường không hòa hợp với hệ thống phòng thủ miễn nhiễm của con người, các gen của thú vật có cơ hội tạo ra cuộc nội loạn trong sức khỏe, gây tổn thương và tử thương. Vì vậy, cho đến nay chỉ có tim heo là gần gũi và có cơ hội sống chung hòa bình với cơ thể con người.

2-    Vì, có thể, mỗi loại thú sẽ phù hợp vời những bộ phận và tế bào khác nhau. Nếu thành công, thân xác con người sẽ trở thành thập cẩm. Tim heo, gan cọp, thận dê, ruột khỉ …v…v… E rằng sẽ hỗn loạn hết trật tự và chuyện kỳ thị càng lên cao.

Do đó, khoa học đề nghị, nên clone những bộ phận nội tạng của một người sẵn lúc người đó còn khỏe mạnh. Rồi khi những bộ phận trong cơ thể có vấn đề, chỉ cần thay thế, vì chúng cùng một hệ thống, một dòng DNA, một cấu trúc nên không phản kháng mà hòa thuận dễ dàng.

Thử nghiệm Clone bị tôn giáo và xã hội chống đối, đưa đến việc luật pháp ngăn chận, vì sợ rằng, có những kẻ điên (ngày nay thế giới nẩy sinh rất nhiều kẻ điên loạn) sẽ clone con người. Một loại người hoàn hảo. không biết sẽ là nô lệ hay chủ nhân của nhân loại. Loại người giả tưởng gần gũi này được mổ xẻ trong chủ nghĩa Hậu Nhân Bản (Thuật ngữ ‘nhân bản’ không chính xác để dịch chữ posthuman, chỉ tạm hiểu là một loại người mai sau, gọi là người Mai Hậu.)

“[…] Thế giới Hậu Nhân Loại (Posthumanity) có khả năng hiện thực hoặc chỉ tưởng tượng? Chuyện đó thuộc vào mai sau. Quan trọng là sự kiện này được báo động một cách nghiêm túc về cả hai mặt: tích cực và tiêu cực. […].

Cụ thể và thực tế trong chủ nghĩa Hậu Nhân Bản là con người sẽ sống lâu hơn. Chuyện sống 150 năm sẽ dễ dàng xảy ra. Con người có thể làm chứng nhân cho một vài thế kỷ. Do tiến bộ y khoa và sinh học, con người có khả năng kéo dài sự sống. Thay thế những phụ tùng hư hao, yếu kém để giữ gìn sức khỏe. Clone những tế bào mới thay thế các tế bào già hoặc clone những hạch nhân mới để duy trì sự trẻ trung. Hệ lụy kéo theo nạn nhân mãn cho xã hội. Giá trị về Chân Thiện Mỹ sẽ thay đổi. Người ta sẽ chứng minh nhiều vấn đề sai lầm về niềm tin.   Câu hỏi, sống lâu có cần thiết không? Có tốt hơn không? Có giá trị hơn không? Sẽ tạo dựng những đề tài lớn cho nghệ thuật, văn chương và triết học trong thế kỷ 21. Trong khuynh hướng Hậu Nhân Bản, nhà văn thao thức những câu hỏi về tương lai và không có câu trả lời chắc chắn. Câu trả lời hiện tại thuộc về trí tưởng tượng của người đọc. […]”
(Trích tiểu luận: Chủ Nghĩa Hậu Nhân Bản.)

Hãy kết luận bằng câu nói của David Bowie: “Ngày mai thuộc về những ai nghe được bước chân nó đang đi đến.”

TIN GIỜ CHÓT.

Tin The New York Time, ngày 9 tháng 3 năm 2022.

David Bennett Sr. bệnh nhân đâu tiên được thay tim bằng trái tim heo, đã qua đời chiều thứ Ba ngày 8 tháng 3, tại bệnh viện University of Maryland Medical Center. Ông tình nguyện cho một cuộc thử nghiệm lớn lao và quan trọng trong lịch sử y khoa. Ông chết đi mang theo biết bao nhiêu niềm hy vọng của những người đang chờ đợi thay tim. hành trình thay tim người bằng tim thú vật sẽ còn lâu dài, nhiều trở ngại và nhiều hy vọng.
 
Tài liệu:
-       “The Medical Miracle of a Pig’s Heart in a Human Body,” Tivka Galchen, 21 tháng 2 năm 2022, The New Yorker.
-       “How a Pig Heart Was Transplanted Into a Human For The First Time,” Clare Wilson, 11 tháng 1 năm 2022. NewScirntist.
-       “Pig’s Heart Beating Inside Human,” Tin tức của IAS Gatewayy, 12 tháng 1 năm 2022.
 (Chủ nghĩa hậu nhân bản: https://www.academia.edu/45522633/Ch%E1%BB%A7_
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo cuộc thăm dò mới của NBC News Decision Desk Poll do SurveyMonkey thực hiện, sự ủng hộ dành cho chương trình nhập cư của Tổng thống Donald Trump đang giảm mạnh vào đầu năm 2026 sau khi các nhân viên nhập cư liên bang bắn chết hai người Mỹ vào tháng trước. Cuộc thăm dò cho thấy rằng các chiến thuật hung hăng và chỉ tiêu trục xuất của chính quyền đã thay đổi quan điểm của người Mỹ về Trump đối với chính những vấn đề đã giúp ông đắc cử. Vấn đề nhập cư và an ninh biên giới từ lâu đã nổi bật như một điểm mạnh của Trump trong các cuộc thăm dò, cả khi ông tranh cử nhiệm kỳ thứ hai vào năm 2024 và trong năm đầu tiên của chính quyền mới. Giờ đây, tỷ lệ ủng hộ Trump về vấn đề này đã giảm xuống ngang bằng với tỷ lệ ủng hộ công việc tổng thể của ông.
Trong các cuộc xuống đường phản đối biện pháp siết chặt di trú và tăng ngân sách cho cơ quan ICE trên khắp nước Mỹ những tuần qua, hình ảnh dễ thấy là hàng hàng giáo sĩ đeo cổ áo thánh, giơ bảng, đứng giữa hàng rào cảnh sát và đoàn người di dân. Một trong những tiếng nói gây tranh luận mạnh là Giám mục Rob Hirschfeld, Giáo phận Episcopal New Hampshire. Ngày 18.1.2026, ông kêu gọi các giáo sĩ trong giáo phận “chuẩn bị cho một kỷ nguyên tử đạo mới”, thậm chí lo sẵn di chúc và giấy tờ hậu sự. Theo ông, đây không còn là thời của những tuyên bố trên giấy, mà là lúc “dùng chính thân thể mình để đứng giữa các thế lực của thế gian và những người dễ bị tổn thương nhất”.
Câu chuyện Samuel Green nhắc lại một bài học cũ mà vẫn mới - pháp luật có thể sai, nhưng dư luận đạo đức của xã hội – lương tri chung của nhà giáo, nhà báo, trí thức, giáo dân, độc giả – nếu đủ bền, vẫn có thể bẻ cong những bản án bất công. Khi một mục sư da đen bị tống ngục chỉ vì giữ Uncle Tom’s Cabin, chính các tiếng nói ấy, chứ không phải thiện chí của giới cầm quyền, đã dần mở cửa nhà tù cho ông. Giữa thời nay, khi ngôn ngữ và ý kiến dễ bị dán nhãn, bị siết trong tên gọi “chống woke” hay “đúng đắn chính trị”, bài học đó rất đáng nhớ: nếu xã hội không giữ cho mình một dư luận đạo đức độc lập – bảo vệ quyền đọc, quyền nói, quyền bất đồng – thì khoảng cách từ “quản lý ngôn luận” đến “vào tù vì một cuốn sách” không bao giờ xa như ta tưởng.
Belzoni, một thị trấn chừng hai ngàn dân ở Mississippi, lâu nay được quảng cáo là “Kinh đô Catfish của thế giới”. Nhưng với người da đen, cái tên ấy còn gợi lại một chuyện khác: một trong những vụ treo cổ thời dân quyền đầu tiên trên đất Mỹ ở thế kỷ này. Ngày 7 tháng 5 năm 1955, hai người thuộc tổ chức White Citizens’ Council ở địa phương nhắm thẳng vào ca-bin xe của Mục sư George Lee mà bắn; mấy viên đạn xé nát nửa phần dưới gương mặt ông. Lee là một trong những người đồng lập hội NAACP tại Belzoni, là người da đen đầu tiên ghi tên đi bầu được ở hạt Humphreys kể từ thời Tái thiết. Không những thế, ông còn vận động cho hơn trăm người da đen cùng thị trấn ghi tên vào danh sách cử tri, một con số đáng kể nếu nhớ tới kích thước nhỏ bé của Belzoni và bầu không khí bạo lực luôn treo lơ lửng trên đầu người da đen dám dùng lá phiếu của mình giữa thời Jim Crow
Khi Tổng thống Donald Trump bày tỏ mong muốn “mua” Greenland vào năm 2019, thế giới ban đầu tưởng rằng đó chỉ là một câu nói đùa. Nhưng khi Nhà Trắng xác nhận đây là đề nghị nghiêm túc, sự kiện lập tức trở thành tâm điểm của truyền thông quốc tế. Đến nhiệm kỳ sau, theo tường thuật của USA Today, ông Trump thậm chí đã tuyên bố trước Quốc hội rằng ông sẽ giành Greenland “bằng cách này hay cách khác” (“one way or the other”). Tuyên bố ấy không chỉ gây sốc vì tính bất ngờ, mà còn vì nó chạm vào một trong những vùng nhạy cảm nhất của địa–chính trị thế kỷ 21: Bắc Cực – nơi băng tan đang mở ra các tuyến hàng hải mới, tài nguyên mới và cạnh tranh chiến lược mới giữa Hoa Kỳ, Nga và Trung Quốc. Trong bối cảnh đó, câu chuyện Greenland không chỉ là một giai thoại chính trị. Nó là biểu tượng của sự va chạm giữa tham vọng cường quốc, quyền tự quyết của cộng đồng bản địa, và sự mong manh của các liên minh quốc tế.
Tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos, Thụy Sĩ, Thủ tướng Canada Mark Carney đã đọc một bài diễn văn hiếm hoi khiến cả hội trường – gồm các nhà lãnh đạo chính trị và giới kinh tài quốc tế – đồng loạt đứng dậy vỗ tay tán thưởng. Trong bài ph Câu trả lời của ông khởi đi từ hình ảnh một người bán rau. Mỗi sáng, ông chủ tiệm treo lên cửa kính tấm bảng “Vô sản toàn thế giới hãy đoàn kết lại”. Ông ta không tin câu đó – chẳng ai tin – nhưng vẫn treo lên để tránh phiền, để tỏ dấu quy thuận, để sống yên ổn. Và bởi vì mọi người bán hàng trên mọi con đường đều làm như thế, nên chế độ vẫn tồn tại – không chỉ nhờ bạo lực, mà còn nhờ sự tham gia của những người bình thường vào những nghi thức mà trong thâm tâm họ biết là giả. Havel gọi đó là “sống trong dối trá”. Sức mạnh của hệ thống không đến từ sự thật, mà từ sự sẵn lòng của mọi người đóng vai như thể nó là thật; và chỗ yếu của nó cũng từ đó mà ra: khi chỉ một người thôi không diễn nữa – khi người bán rau gỡ tấm bảng xuống – bức m
Đây là một cảnh báo nghiêm túc và rất đáng suy ngẫm về tính chính xác khoa học và trung lập địa lý trong các sản phẩm bản đồ - dữ liệu của Mekong River Commission. Việc Sông Hậu (Bassac) - một nhánh phân lưu mang gần 50% lưu lượng, đóng vai trò then chốt về phù sa, đa dạng sinh học và chống xâm nhập mặn - bị làm mờ hoặc “biến mất” trên nhiều bản đồ gần đây không còn là lỗi kỹ thuật thuần túy, mà đã chạm đến chuẩn mực khoa học và trách nhiệm thể chế.
Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại xúc động với thể loại phim tài liệu, cho đến khi xem bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman (Mỹ), đã làm cho tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi thật sự đã rất xúc động, thậm chí, cho đến khi được mời phát biểu về bộ phim ngay sau đó, tôi vẫn còn nghẹn giọng. Vì chỉ mới vài chục giây đầu của phim, những ký ức của tôi về xã hội Việt Nam tưởng chừng đã ngủ yên từ hơn 2 năm qua, sau khi tôi đào thoát khỏi Việt Nam, thì chúng đã sống dậy hầu như trọn vẹn trong tâm trí của tôi. Chúng rõ mồn một. Chúng mới nguyên. Khiến cho tôi cảm giác như mọi chuyện vẫn như mới ngày hôm qua mà thôi.
Theo tường thuật cập nhật của US politics live sáng 14 tháng 1 năm 2026, Hoa Kỳ đã bắt đầu cho di tản một phần nhân sự khỏi một căn cứ không quân lớn tại Trung Đông, làm dấy lên nhận định rằng Washington có thể sắp tiến hành một cuộc không kích nhắm vào Iran trong vòng 24 giờ tới. Căn cứ này đặt tại Qatar, từng bị Iran tấn công hồi năm ngoái sau khi quân đội Hoa Kỳ oanh kích các cơ sở liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran. Việc di tản nhân sự tại các căn cứ tiền phương thường chỉ diễn ra khi khả năng xung đột đã bước sang giai đoạn cận kề.
Khi nhiều nơi trên thế giới sửa soạn đón năm mới vào đầu tháng Giêng, thì ở không ít quốc gia và nền văn hóa khác, năm mới lại đến vào những thời điểm hoàn toàn khác. Dù là lịch Gregory, lịch âm, lịch dương–âm hay các hệ lịch cổ gắn với tôn giáo và thiên nhiên, việc đánh dấu một năm mới vẫn là tập tục lâu đời. Ăn uống, lễ nghi, sum họp gia đình và suy ngẫm về năm cũ là những điểm chung; khác biệt nằm ở nhịp thời gian và ý nghĩa tinh thần mà mỗi nền văn hóa gửi gắm vào khoảnh khắc ấy.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.