“Không Có Chiến Tranh”

03/04/202214:00:00(Xem: 2099)
No War Illustraion was created by Asya Gefter and Carol Petelin
Tấm bảng "No War" do Asya Gefter và Carol Petelin vẽ khi họ đi biểu tình chống chiến tranh tại Berlin.

 


Bạn đứng giơ cao tấm bảng “Không chiến tranh” như thể đồng hành với

điều không thể tránh: cuộc chiến này không thể ngừng lại,

như máu tươi tuôn ra từ vết cắt động mạch,

chảy cho đến khi giết chết,

trút vào thành phố những đoàn người võ trang,

tràn vào sân nhà chúng tôi những đội quân sát thủ,

như những hạt thủy ngân không thể thu hồi,

chẳng thể sửa đổi, chỉ còn cách dò tìm hòng vô hiệu hóa chúng,


những thường dân, quản lý, thư ký, chuyên viên kỹ thuật, sinh viên, học sinh này

cuộc sống chưa kịp rèn họ đấu đá trên đường phố, chiến tranh đã tôi luyện họ ngoài tiền tuyến,

trong khung cảnh quen thuộc đến đau lòng, ban đầu người ta chỉ tuyển binh dày kinh nghiệm chiến trường
đến các đơn vị phòng thủ, rồi đến những kẻ chỉ biết chơi trò điện tử Dune và Fallout,

hay nếu bạn đã từng học qua cách pha “Molotov cocktails” từ một tay pha rượu quen biết,

tại một câu lạc bộ địa phương nơi đám trẻ con đang ngủ, đám trẻ đang khóc,
đám trẻ được sinh vào đời ở một thế giới tạm thời không thể sống


Ngoài sân chơi họ đang gắn hầm chông,

và các gia đình đang pha chế thứ “cocktails” hạt nhân chết người

cả gia đình, cuối cùng sum vầy trong một đối thoại

và một mẫu số chung – chiến tranh thu ngắn khoảng cách

giữa con người với con người, giữa sinh với tử,

giữa những điều mình không bao giờ mong xảy ra — đến
những điều bỗng dưng có thể chịu đựng nổi

“Mẹ ơi, nhấc điện thoại,” một phụ nữ năn nỉ suốt hai giờ đồng hồ dưới hầm khu chung cư,

cứng đầu và quả quyết, cô không chịu ngưng tin vào phép lạ

nhưng người mẹ đang ở vùng ngoại ô không có sóng,

nơi những căn nhà sụp đổ như những mảnh Legos rẻ tiền

từ những cuộc tấn công vũ bão, nơi mà chỉ mới hôm qua tháp phát thanh ngừng nối kết mọi người,
nơi mà thế giới bùng nổ thành những mảnh trước và sau-chiến tranh


cùng với tấm biển xiêu vẹo “không chiến tranh”,

bạn tiện tay ném nó vào sọt rác gần nhất trên đường về từ cuộc biểu tình,
này những thi sĩ Nga Sô,

chiến tranh không chỉ giết người bằng bàn tay của những kẻ thờ ơ

mà cả bàn tay của những người đồng cảm qua quýt.

 

Amelia Glaser and Yuliya Ilchuk chuyển dịch sang tiếng Anh từ tiếng Ukraine.

Hòa Bình Lê phỏng dịch sang tiếng Việt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện