Tám mươi ngày

18/05/202211:18:00(Xem: 2196)

 

2
Minh họa: Duy Thanh

nó đã mất rồi

thành phố đó

tám. không

lâu hơn bất kỳ ai đã mong đợi

mà vẫn còn quá ngắn

hy vọng nát, những mảnh vỡ

nhọn

tôi cố gắng nhặt chúng bằng bàn tay vụng về của mình

 

Mariupol

không phải Sài gòn

mà trái tim tôi nặng trĩu

có bất công không

tôi và trái tim

đã chồng bốn mươi bảy năm của nỗi đau trường kỳ lên vai Mariupol

 

buồn

làm thế nào để tôi biểu lộ cảm xúc của mình

một cách nhân văn hơn

 -ngay cả một con chó cũng biết buồn-

tôi không thể cắt và phơi tim mình cho anh thấy

dù tôi có thể làm điều đó, anh cũng không thể xem được nỗi buồn nếu không có con mắt Việt Nam

 

kc Nguyễn


***

Eighty days

 

So it has fallen

the city

eight. zero

longer than anyone had expected

and still too short

broken pieces of my dashed hope

sharp

I’m trying to pick them up with my clumsy hands

 

Mariupol

not Saigon

and my heart is still heavy

was it unfair

me and my heart

to have stacked forty seven years of a chronic pain on its shoulders

 

sad

how do I express my feeling more humanely

-even a dog feels sad-

I can’t cut open my heart

Even if I could, you wouldn’t be able to see the sorrow without a Vietnamese eye

 

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện