Hôm nay,  

Khung Đời Treo Lệch

09/06/202223:59:00(Xem: 2539)



 

“Chưa ngủ à?” Người đàn ông ngưng gõ, những đầu ngón tay nằm hờ trên bàn phím máy điện toán. Đọc lại dòng chữ vừa hiện lên trên màn hình, anh bấm nút gửi và ngồi dựa ra lưng ghế, chờ.

 

“Chưa ngủ mới nói chuyện với anh. Hỏi gì mà ngớ ngẩn.” Câu trả lời hiện ra thật nhanh.

 

Anh loay hoay tìm những nút bấm để gửi đi cái hình khuôn mặt đang cười. Rồi anh nhanh tay gõ dòng chữ, “Em chưa buồn ngủ à?”

 

Anh hỏi vậy bởi giờ này bên cô đã quá nửa đêm rồi.

 

“Buồn ngủ rồi.” Ở đâu đó thật xa, câu trả lời của cô gái bay về, đáp xuống màn hình.

 

“Buồn ngủ sao còn thức?”

 

“Em đi ngủ đây.” Cô gái trả lời, cụt ngủn. Chỉ là những dòng chữ nhưng người đàn ông cũng nghe ra được cái giọng giận dỗi của cô. 

 

Anh gõ vội bàn phím, “Khoan, thức nói chuyện với anh một chút.”

 

“Nói chuyện với anh chán chết.” Cô đáp.

 

Hình dung cái mũi cô chun lại, môi cô trề ra, giận dỗi, anh ghẹo, “Chán mà vẫn cứ phải nói chuyện với anh mới ngủ được.”

 

Hai người vẫn vậy. Thuốc an thần và thuốc ngủ. Hai người là như thế của nhau. Khi trong lòng cô bất an, anh là thuốc an thần cho cô; khi anh mất ngủ, cô là những viên thuốc ngủ cho anh.

 

Bây giờ đang là chiều nơi anh, nhưng đêm đã khuya ở chỗ cô. Lẽ ra giờ này cô đã phải ngủ được mấy giấc rồi mới đúng. Nhưng bị cái tật nhiều chuyện. Họ cứ qua lại như thế. Cho đến khi câu chuyện đang sôi nổi bỗng lắng xuống. Câu anh hỏi hiện lên. Những con chữ đứng một mình. Không có những con chữ từ phía cô quấn quýt, mời chào, níu kéo nhau, lũ chữ của anh chợt bơ vơ. Và lúc ấy người đàn ông biết ở nơi xa lắc xa lơ kia cô gái của anh vừa mới ngủ thiếp đi. Anh hình dung cái Ipad nằm một bên chiếc gối bông, đầu cô nghiêng về phía ấy. Tóc trải loang mặt gối.

 

Anh vẫn thường mơ ước có một lần được đứng bên giường ngắm cô ngủ quên và nhẹ nhàng cúi xuống, kéo tấm chăn đắp cho cô.

 

Hôm nay cô tỉnh táo. Cô kể cho nghe đủ thứ chuyện. Chuyện trong nhà. Bố, mẹ, và bầy em. Chuyện chỗ làm. Ông giám đốc, bà phó giám đốc, mấy con bé nhi nhô ra vào phòng làm việc của ông chủ như đi chợ. Rồi những câu đối thoại qua lại chậm dần. Rồi cô lại ngủ quên như đã nhiều lần ngủ quên. Người đàn ông vẫn để nguyên màn hình với những câu đối thoại dang dở. Cả những câu anh nói một mình. Và anh xoay qua công việc dở dang buổi sáng trong sở làm. Những con số trương mục cuốn lấy nhau rối cả mắt. Tháng này công ty đã sa thải vài nhân viên vì tình hình tài chánh không mấy sáng sủa. Thỉnh thoảng anh cũng thoáng lo âu, không biết khi nào thì tới phiên mình mất việc. Nỗi lo âu ấy không biết chia sẻ với ai. May mà quen được cô.

 

Chợt điện thoại reo vang. Góc màn hình chớp nháy. Cô gọi anh qua messenger. Chuyện này hiếm khi xảy ra. Chắc có chuyện gì bực bội trong chỗ làm khiến cô không ngủ được. Anh cảm thấy như thế. Dù hai người ở cách xa mấy múi giờ, anh vẫn cảm nhận được khi có điều gì đó bất ổn nơi cô. Anh bấm nút nhận. Và khuôn mặt trái soan của cô hiện ra trên màn hình máy điện toán của anh. Hai con mắt nhắm hờ, ngái ngủ.

 

Cô ngồi trên ghế, trước bàn làm việc, đầu hơi cúi ra phía trước, tóc thả xuôi hai bên vai.

 

“Hey!” anh nói, kéo dài cái giọng reo vui.

 

Cô nói ngay, “Em không ngủ được.”

 

“Có chuyện gì phải không?” Anh hỏi và nhìn chăm chú khoảng trống căn phòng phía sau lưng cô. Bức tranh chân dung một cô gái có nét giống cô treo trên tường phía đầu giường. Vách tường vôi màu xanh nhạt hơi tối dưới ánh sáng ngọn đèn bàn nơi cô đang ngồi. Ánh sáng nhá nhem nhưng anh cũng nhìn ra được đôi mắt cô gái trong bức tranh. Đẹp và sáng long lanh, hệt đôi mắt của cô.

 

“Không có chuyện gì hết.” Cô lắc đầu, rồi cô nói loanh quanh chuyện ở chỗ làm. Chuyện đi shopping hôm cuối tuần với con nhỏ bạn lâu lắm mới gặp lại. Và chuyện những con chim thường sà xuống quanh cô khi cô lên sân thượng, mang theo những mẩu bánh mì vụn. Những chuyện ban nãy đã kể cho anh nghe trên tin nhắn.

 

Anh ngồi im lắng nghe cô nói. Chợt trong khoảng nhập nhoạng sau lưng cô lờ mờ một vạt khói đen. Anh ngểnh cổ, nheo mắt nhìn cho rõ. Vệt khói đen cuộn lại rồi xoay vòng. Cháy nhà chăng. Anh nghĩ. Nhưng cũng có thể từ sáng đến giờ, nhìn mãi màn hình mắt anh bị ảo giác. Anh chùi mắt nhìn cho rõ. Chất màu xám tối của khoảng không gian thiếu ánh đèn lập lờ như khói thuốc gom lại dần và tụ lại thành hình dạng. Ô trời, cái bóng mang hình dạng con người. Anh lại dụi mắt, săm soi nhìn. Ai thế này. Quen thân mấy năm trời anh biết chắc không phải chồng của cô. Cô làm gì đã có chồng. Thôi rồi, chắc cô thức khuya nên người nhà của cô lên phòng nhắc đi ngủ sớm, ngày mai còn đi làm đây chăng. Anh lặng im, nhướng cặp lông mày, nhìn chăm chú cái bóng vừa mới lướt qua phía sau lưng cô. Và anh nhận ra bóng một người đàn ông. Ông ta bước đi khập khiễng như thể bị trật khớp cổ chân bên phải. Ánh sáng ngọn đèn chụp thu gọn vào khoảng bàn học của cô nên anh không nhìn rõ được khuôn mặt của gã.

 

Tim anh thắt lại trong lồng ngực.

\

“Em à,” anh ngắt lời cô. Anh muốn nhắc cho cô biết bố hay anh ruột của cô đang có mặt trong phòng, để cô đừng kể ra những chuyện riêng của hai người. Nhưng cô không để ý đến cái nháy mắt, cái nheo mày, cái lắc đầu như của con bệnh động kinh đang biểu hiện nơi anh.

 

Bóng người đàn ông đến sau lưng cô, khuôn mặt và thân hình chìm sâu trong vũng tối, anh cố nheo mắt nhìn nhưng không nhận ra được nét nào quen thuộc của cái hình hài lạ lẫm ấy. Gã đứng tần ngần nhìn cô. Cô vẫn thao thao kể chuyện ăn hàng hôm cuối tuần với con nhỏ bạn lâu lắm không gặp. Cô kể cho anh nghe chuyện con bạn khác đính hôn với người yêu nhỏ hơn nó cả chục tuổi nhưng giàu có nhất nhì thành phố. Giọng cô reo vui. Như thể cô chính là vị hôn thê của gã thanh niên nhà giàu ấy. Anh đưa ngón tay lên miệng, ngúc ngoắc ra dấu cho cô. Cô vẫn không để ý. Trong lúc ấy cái bóng đàn ông khập khiễng lướt qua phía vách tường, gã đứng lại bên bức tranh, nghiêng đầu ngắm nghía. Rồi gã đưa tay sửa cho bức tranh lệch nghiêng qua bên trái. Gã nghiêng đầu theo chiều nghiêng bức tranh rồi gật gù vẻ hài lòng.

 

“Bức tranh trên tường giống em quá!” Anh buột miệng, nhắc nhở.

 

Cô như bừng tỉnh, “Ồ, em đó. Anh thấy giống không?”

 

Anh nhìn cái bóng người đàn ông - phía sau lưng cô - đang nghiêng đầu ngắm nghía bức tranh, rồi những ngón tay mờ đục đưa lên rờ rẫm viền con mắt cô gái trong tranh. Anh nín thở, nói vội, “Giống lắm, nhất là hai con mắt.”

 

Cô ngước lên, với tay bật thêm nút bấm ở ngọn đèn, căn phòng chợt chan hòa ánh sáng. Cái bóng người đàn ông sau lưng cô tan loãng ngay vào vùng ánh sáng trắng xanh ấy. Ở đầu này, anh suýt bật lên một tiếng kêu thảng thốt.

 

Tim anh đập rộn ràng trong lồng ngực. Rõ ràng cái bóng người đàn ông ấy vừa mới đứng nghiêng đầu ngắm bức tranh. Vẻ say mê ấy khiến trong phút giây anh nghĩ đấy là bố hay anh ruột của cô, và người ấy mới nhìn thấy bức tranh lần đầu đã bị cuốn hút bởi ánh mắt con gái hay cô em ruột của mình trong tranh.

 

“Anh thấy giống em không?” cô nhắc, và đẩy ghế, xoay người nhìn về phía bức tranh.

 

“Giống, giống lắm, nhất là đôi mắt... nhưng mà...”

 

“Ông họa sĩ vẽ em đó.”

 

Cô nhắc tên một ông họa sĩ nổi tiếng. Ông này thì anh biết. Nổi tiếng cả trong và ngoài nước. Thiên hạ vẫn ví von ông là Picasso của Việt Nam.

 

“Em ngồi mẫu cho ông ấy vẽ à?” Anh hỏi.

 

Cô đẩy ghế đứng dậy, bước về phía vách tường. Cô đứng ngay chỗ bóng người đàn ông vừa mới đứng. Anh có cảm tưởng nếu không có mái tóc thả ngang lưng, cô chính là cái bóng đàn ông ban nãy. Cô vừa đưa tay sửa cho bức tranh ngay ngắn lại, vừa lắc đầu nói một mình, “Sửa hoài mà nó cứ lệch qua một bên.” Rồi cô chỉ tay vào những chữ nhỏ li ti ở góc khung tranh. “Ông ấy đề tặng em rồi ký tên ở đây nè.”

 

Tim vẫn xốn xang trong lồng ngực, anh lập lại câu hỏi, “Em ngồi làm mẫu cho ông ấy vẽ à?”

 

“Không có đâu.”

 

“Sao giống thế.”

 

“Ông ấy lấy hình em trên Facebook đó.”

 

“Giống quá chừng.”

 

“Ông ấy quý bức tranh lắm. Ông bảo ông ấy vẽ trong phút xuất thần, và có muốn vẽ lại cũng không thể được như vậy nữa. Ông ấy bảo thương em lắm mới cho em bức tranh này. Ông ấy kỳ lắm nghe, lúc tặng tranh ông ấy nhất định bảo phải treo lệch qua một bên bức tranh mới có hồn. Em chẳng hiểu tại sao.” Cô chậm rãi nói, và cô bước trở lại phía bàn học, giọng bỗng dưng buồn thiu, “Em đang buồn chuyện ông ấy đấy.”

 

“Sao vậy?” Anh hỏi, lòng vẫn xớn xác vì cái bóng đàn ông ban nãy trong phòng cô. Những câu hỏi hò hét, xô đẩy nhau trong đầu chỉ chực bung ra cửa miệng. Nhưng anh không dám hỏi. Anh không muốn cô lo lắng. Nên anh lặp lại câu hỏi, “Sao vậy?”

 

Cô ngần ngừ một lúc. Anh kiên nhẫn nhìn sâu vào nét buồn trong đôi mắt. Mắt cô biết nói, và thường thì đôi mắt ấy - như đôi mắt trong bức tranh treo trên tường kia - đầy ắp tin yêu, nhưng hôm nay, giờ này, trong mắt cô u uất nỗi niềm nào đó khó đặt tên.

 

“Chuyện ông ấy... sao hở em?” Giọng anh nôn nóng. Anh nghĩ đến những chuyện trái luân lý vẫn thường xảy ra giữa đàn ông và đàn bà; đến những đòi hỏi ngược ngạo đám nghệ sĩ hay ném cho nhân gian.

 

“Ông ấy bị tai nạn, què một chân, phải ngồi xe lăn, rồi lại dồn dập thêm đủ thứ bệnh, ông ấy bảo khi nhắm mắt, muốn nhìn thấy em, muốn thấy em cười với ông ấy trong phút giây cuối đời, để ông ấy yên tâm ra đi.” Cô thong thả kể cho anh nghe bằng giọng rầu rĩ.

 

Ở nơi này, cách cô mấy múi giờ, anh cảm thấy như có bàn tay lạnh ngắt siết chặt lấy cổ mình. Giọng cô vẫn đều đều như đang rì rầm kinh nguyện, “Ông ấy làm em sợ.”

 

Anh nôn nóng, “Nhưng em có hứa...” 

 

“Không có đâu,” cô ngắt lời anh. “Sợ muốn chết, ai mà dám.”

 

“Không thì thôi, có sao đâu.” Anh trấn an.

 

“Nhưng mà ông ấy vừa mới chết rồi!” Cô nói, nhẹ như đứt hơi.

 

Tim anh chồm lên trong lồng ngực, “Chết rồi à?”

 

“Mới đây thôi. Em mới đọc tin trên Facebook. Mới cách đây hai hôm ông ấy còn gọi điện cho em bảo nhớ treo bức tranh lệch qua bên trái một tí mới được. Ông ấy bảo khung bức tranh cũng như khung đời người, hoặc khung tình ái, phải treo lệch đi một tí, cuộc đời, cuộc tình mới suôn sẻ. Bây giờ em áy náy quá, không biết phải làm sao nữa.”

 

Chủ Nhật 29 tháng 05, 2022

 

Link YouTube: https://youtu.be/8om2V9ZT5PY

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có những tình cảm không cần nói thành lời mà vẫn hiện hữu rất rõ trong tim. Có những tình yêu lặng lẽ, rất âm thầm nhưng vô cùng mãnh liệt. Tôi yêu em như thế, yêu theo cách lặng lẽ nhất mà một người có thể yêu; có lẽ và sẽ chẳng bao giờ em biết được những gì tôi giữ trong lòng. Huy đến trong đời tôi như một làn gió mát giữa trưa hè, không ồn ào, không phô trương, nhưng khiến tôi xao động đến tận tâm đáy tâm hồn. Em có nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong trẻo như mặt nước hồ thu, và giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng chuông khẽ vang trong buổi chiều tĩnh lặng. Mỗi lần nhìn em lặng lẽ ngắm mưa ngoài cửa sổ, mái tóc nhẹ bay, lòng tôi lại dâng lên một cảm giác yêu thương ngập tràn.
Tôi có đôi lần nói một cách tự hào là chẳng bao giờ giữ các cảm xúc ‘mạnh’ trong lòng. Người sống với sự quá khích thường là người bị mất sự vui sống trước tiên. Không ưa, không thích, không hợp, không ‘chịu nổi’ thì không làm bạn, thế thôi. Nhưng những năm gần đây, các cảm xúc ‘mạnh’ lại tràn lan như quả cầu bồ công anh trong gió. Những sợi tơ trắng bám nơi nào, lúc nào không biết, nhưng chúng làm người ta ngứa ngáy vô cùng. Ngứa mắt, ngứa miệng. Không thể nào không dụi mắt, không thể nào không hé môi. Sự ngứa ngáy lại này rất ác ôn: nó thích xuất hiện bất ngờ. Khi ta đang ăn trưa với một người bạn, đang chuyện trò với người thân, chẳng hạn. Không lẽ bỏ bữa ăn? Không lẽ cúp điện thoại? Thế là phải dụi mắt, phải hé môi. Đã lỡ hé rồi, thì cho nó há ra luôn. Thế là người bạn, người thân cũng khoe cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo!
Tết năm nay, năm 2026 là Tết Bính Ngọ, năm con Ngựa. Trong tâm thức người Việt, mùa Xuân luôn là khởi đầu của những hy vọng. Ngày xưa dân gian tin rằng năm Bính Ngọ là năm của ngựa lửa — chạy nhanh, tính nóng, khó ghìm cương. Vì thế ai sinh năm này thì lanh lợi, thẳng như ruột ngựa, làm gì cũng nhanh như gió, nói trước nghĩ sau.
Ông bà mình có câu “Thấy 30 chưa phải là Tết” với nghĩa bóng, rằng sự gì chưa nắm trong tay là chưa vội mừng, chưa chắc ăn. Nhưng với nghĩa đen, theo tôi, thì không hẳn thế, vì Ba Mươi mới chính là Tết, thậm chí còn…vui hơn Tết, nên mới có lời thơ “Còn đêm nào vui bằng đêm Ba Mươi” đấy thôi! Ngày Ba Mươi, sau một tuần bận rộn dọn dẹp kể từ ngày 23 Ông Táo, là ngày cuối cùng gấp rút cho mọi công việc để đón năm mới. Cứ khoảng 6-7 giờ tối, sau khi nhà cửa yên ổn sạch sẽ, chỉ còn dưới bếp bà chị Hai vẫn âm ỉ vài món ăn cho đêm Giao Thừa và sáng Mồng Một, các thành viên khác trong gia đình cũng bận bịu với những chuyện riêng của mình, thì tôi và nhỏ bạn thân có thói quen rủ nhau chạy xe lên chợ Xóm Mới mua bánh gai nóng hổi mới ra lò, mang về bày biện thêm cho mâm thức ăn ngày Tết.
Từ hồi tiền sử con người sống có lúc cũng yên lành, sau đó dần dần cũng tranh giành quyền lợi vật chất và ảnh hưởng quyền lợi hơn thua với nhau nên dần dần càng về sau, họ không ở yên bên nhau nữa… mà sanh ra chống chọi nhau, chống đối hơn thua để sống… mạnh được yếu thua. Ngoài việc chống đối với nhau, còn phải chống đối với thú dữ… với thiên nhiên, từ đó cuộc sống là một cuộc chiến không ngừng, mệt mỏi… mệt mỏi quá thì mơ tưởng và mong ước hòa bình.
Qua mùa Noël ít ngày là mùa xuân lại về. Mùa xuân về mang một sự thay đổi của đất trời và của cả lòng người… cây cối hoa lá đâm chồi nẩy lộc… và lòng người, với một chút bâng khuâng… chờ đón một cái gì đổi mới, chờ ở xa nơi quê hương và chờ cả ở nơi đây, chắc sẽ có một chút gì mới hơn, thay đổi bộ mặt của năm cũ, đầy xô đẩy, đầy dằng co của chiến tranh, của bão lũ thiên tai nhân tai dồn dập…
Những chiếc đèn lồng đỏ lơ lửng trên đường Nguyễn Huệ như những giọt máu đông cứng trong hổ phách. Don Washington đứng ở rìa Chợ Tết, bàn tay nhẹ nhàng đặt trên eo Helen, cảm nhận hơi ấm từ lớp da tổng hợp của vợ mình—98.6 độ F, luôn hoàn hảo, luôn như người thật. Đám đông chen chúc xung quanh họ: những gia đình mặc cả mua cây quất, cành mai, chậu cúc. Trẻ con đuổi nhau giữa các gian hàng hạt sen, mức sấy, bánh kẹo. Xe máy bóp còi luồn qua những khe hở bất khả thi.
Tháng Chạp bắt đầu với những làn gió nhẹ, đã nghe thoang thoảng mùi hương xuân, chẳng biết có phải là vì cô Thuỷ Tiên giàu tưởng tượng hay không. Cả ấp Trà Cuôn đã rộn ràng chuẩn bị đón Tết, làm cô cũng thấy nao nao trong dạ. Nhạc xuân tưng bừng cất tiếng từ những máy truyền thanh bên hàng xóm. Bên thì réo rắt tân nhạc, Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa/Một chiều xuân ai đã hẹn hò...1, bên thì bùi ngùi vọng cổ, Tết năm nay chắc nhà mình buồn lắm/Ngõ trước vườn sau tiêu điều vắng lặng/Xuân đã về chưa mà con của Mẹ vẫn chưa về...2 Tết sắp về ai lại chẳng nôn nao, nhưng riêng cô Thuỷ Tiên còn thêm nỗi niềm xa nhà nên nghe mấy bài hát đó cô cũng buồn nẫu ruột. Mùa xuân sắp tới, đánh dấu một năm tròn hương lửa mặn nồng giữa Minh Anh và cô, tình yêu còn phơi phới như đoá hoa bừng thắm. Nhưng mùa xuân cũng gợi cho cô những ngày Tết thời con gái vui tươi, hồn nhiên với gia đình ở Sài Gòn.
Độc giả luôn công bình và người viết bài này cũng sẽ bỏ phiếu Kiều Phong nếu có cuộc thăm dò lần nữa. Vậy lý do gì Kiều Phong được mến mộ hơn so với các nhân vật kiệt xuất khác của Kim Dung? Nếu đọc nhiều truyện võ hiệp của nhiều tác giả khác nhau kể cả Kim Dung, bạn sẽ để ý thấy các cốt truyện đêu mang máng một bố cục giống nhau: Có một gia đình hay môn phái nào đó bị kẻ thù ác độc đang tâm tận diệt nhưng may mẵn có một đứa bé, thường là bé trai, may mắn trồn thoát. Đứa bé từ đó phải một mình lưu lạc và may mắn gặp được minh sư thu làm đệ tử truyền dạy võ công tuyệt thế. Nhiều khi cậu ta nhờ cơ duyên ăn được kỳ trân dị bảo nào đó nên có được công lực thâm hậu, võ học tuyệt vời, lớn lên thành một thanh niên khoảng 17, 18 tuổi đẹp trai, thông minh, giỏi võ.
Có một loại gương mà con người không bao giờ muốn nhìn vào: gương phản chiếu nguyên trạng của bản thân. Chúng ta thích gương tô vẽ, gương photoshop, gương nghiêng một góc để che khuyết điểm. Và đối với một số người Việt—đặc biệt những người sống lưu vong trong tâm trí, dù thân xác họ ở California, ở Sydney, ở Paris hay ngay tại Sài Gòn—Trump không phải là chính khách. Trump là tấm gương được tô vẽ hoàn hảo. Họ không yêu Trump vì chính sách của ông. Họ yêu Trump vì ông là phiên bản thỏa mãn ước mơ ngầm của chính họ. Nhưng trước khi đi sâu vào anh Tuấn, hãy dừng lại một chút. Vì câu chuyện này không chỉ về người Việt hải ngoại. Nó còn về những người Việt trong nước—những người đáng lẽ là "bên thắng cuộc."
Là lũ chúng tôi đấy, những con “ngựa” sinh năm Bính Ngọ 1966. Năm đầu tiên bước vào ngưỡng cửa cấp ba, chúng tôi còn ngơ ngác, nhìn nhau …phòng thủ nhiều hơn là thân thiện . Bởi đó là năm lớp 10, vừa mới chia tay bạn bè, thầy cô của mái trường cấp hai, lại nghe nói lớp 10A1 năm nay sẽ là “Lớp Điểm” dành cho những học sinh được tuyển thẳng từ lớp 9 lên lớp 10 và những học sinh đạt điểm cao trong kỳ thi lên lớp 10 .
Anh cầm cây đàn lên, dạo một đoạn theo ngẫu hứng, rồi anh hát. Bản nhạc mấy mươi năm chưa hoàn thành. Nó như thiếu một chất men. Anh đã từng sáng tác thơ, nhạc, trên mỗi bước đường. Duy chỉ có bài hát này, anh chưa thể viết trọn. Giọng của anh nghe kỳ kỳ. Anh thấy nó lạ với chính mình. Sau lần mổ cắt khối u ở thanh quản, anh đã bị mất giọng. Đúng ra là giọng bị thay đổi, khàn hơn, đục hơn. Và khi hát, anh không thể ngân dài như trước. Bác sĩ hỏi anh có dùng thuốc lá, cà phê không. Anh thành thật thú nhận, thuốc lá cũng thuốc lá, cà phê cũng cà phê. Xưa, đi lính, hầu như ai cũng hút thuốc lá, nhưng nay anh đã bỏ hút rồi. Còn cà phê thì… không thể thiếu, để thức đêm làm việc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.