Hôm nay,  

Trang Thơ Thứ Bẩy

17/03/202321:14:00(Xem: 3575)
QuanSteele 1
Bản vẽ của họa sĩ Quan Steele.



NGUYỄN QUỐC THÁI

 

 

Bài Tháng Hai . 23

 

Ôm nhau gạt nước mắt

Gặp lại biết bao giờ

Ủ vội nhau hơi ấm

Đủ nghẹn một câu thơ

 

Câu thơ trừng mắt ngó

Sao không hôn giập môi

Sao không ôm nát ngực

Sao mơ ước tả tơi

 

Sao sum vầy ngơ ngác

Nhớ thổi khô môi người

Thôi, kéo cao cổ áo

Từ Nhã Hải Bình… ơi.

 

– Nguyễn Quốc Thái

(Trên ANA NH5 về lại Sài Gòn, 26.2.2023)

 

*

 

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

 

 

tháng năm là mng đang đi


1.

Tháng năm là mộng đang đi
Thời gian rót lại một thì thầm xưa
Mùa đông khép nép dạ thưa
Cành xuân tơ ngó đã vừa đơm hoa
Vòng tay mở rất quê nhà
Trông lên đôi mắt đã là quê hương

 

2.

Già thêm một tuổi đất tròn

Nghe con gió vẫn ngọn nguồn ban sơ

Tháng năm, câu chuyện tình cờ,

Mỗi bình minh lại tinh mơ mặt trời
Con sơn ca hót nên lời

Đóa hướng dương nở mặt người bước đi

 

3.

Lang thang cõi mộng đôi khi

Lọt vào một chút yêu vì nhân gian

Tháng năm. Du hí tình tang

Chiêm bao. Vướng sợi tơ vàng mùa xuân

Chân này bước nọ lần khân

Ô con đường mộng đã vân vi đời…

 

 

Phía bên kia

 

1.

Soi gương thảng thốt mặt mày

Mở hai con mắt không đầy được tôi

Thốt lên ngọng nghịu những lời

Bóng trong gương hỏi, tiếng người đó chăng?

 

Soi gương tìm nửa vầng trăng

Gương nhòa một bóng đêm, giăng bẫy người

Có đem theo được nụ cười

Đi qua bóng tối để trời sáng trăng?

 

2.

Soi đêm. Òa vỡ trước sau
Rơi chan chứa để nỗi sầu nhẹ tênh
Nhân gian người ngợm linh tinh
Theo nhau đổ xuống u minh cõi này

Soi đêm thấy nỗi mặt mày
Hỏi thăm đường chỉ trên tay lối về…
Thảy vào cùng tận đêm khuya
Những đa đoan những mộng mê một đời


 

Soi im lặng cõi trùng khơi

Rắt reo vực thẳm. Đâu lời tìm nhau

Bao trời bấy đất sắc mầu

Rất nhanh thôi. Một cành lau dịu dàng

 

Gối đầu trên giấc mơ tan

Vô cùng là nỗi hân hoan hẹn thề

Cứ đi. Là gặp một về

Nguồn thăm thẳm réo cận kề vô chung

 

3.

Soi đêm. Bóng hút hình sâu
Mắt kia nhìn nọ, lạ nhau mặt người
Bật lên thành tiếng đười ươi
Tàn hơi giễu một âm cười bon chen

Soi đời. Bóng tối ngòm đen
Vực lên con mắt mà lèn xanh cao
Chút đêm cười rất ngọt ngào
Thốt ta tiếng nói xin chào phôi pha

Mộng tròn nở một bông hoa
Đứt lìa cuống rún khóc òa sơ sinh
Lần theo tiếng hót bình minh
Nghe trong nắng vỡ một hình như. Quen


Mặt mừng tay bắt gọi tên

Ánh gương sắc lẻm. Nhớ quên. Chia lìa

Thì rồi mai nọ mốt kia

Đem hình vá bóng sợ gì một-hai

 

– Nguyễn Thị Khánh Minh

 

*

 

LƯU DIỆU VÂN

 

 

đồng vị

 

những bán kính mi cong mặt trời

xốn xang quanh 4000 đơn vị mắt

cảnh giác hai ta sức hủy diệt khốc liệt

của chỉ một thời khắc quyết liệt rũ bỏ tất cả

không có giai đoạn an toàn trong những chu kỳ

quan hệ bê trễ

em tỉa cái nóng mỏng tanh thành những đường

chân mày nhíu nhẹ

buộc đuôi sam ngày lam hương đất bỏng

cởi nút hàng nắng bùng sáng đủ làm hoa lý trí

anh não nùng cắn góc căng khoảng lặng nơi vòng eo

trũng chẻ ba

nhè nhẹ trên từng vùng da thắt đắng

quỳ gối em thốc ra hết những cái lắc đầu

không phụ thuộc vào sự kiêu ngạo hay nỗi đau nào

anh có còn chờ gỡ những lời riêng em kiễng chân

vất vả móc

trên rào gai thiết lập từ cái họ ghép tua tủa nhập nhằng

òa vỡ mở lòng tựa quả trứng vừa thoát màng

còn dây dưa luồng gân bóng tối ẩm ấm…

cái nhìn nhau lần cuối bóc tróc thái độ dửng dưng

lộ rõ những chiếc vảy đồng vị li ti

rồi ai sẽ nộp mình đổi toàn quyền điều khiển

đối phương

 

 

công nghệ nỗi buồn

 

từ lúc nào

những cái đốt vênh váo mọc hả hê lên sự bằng

phẳng

bề thế

của bao năm tháng

căng duỗi

những thách thức chữ chi

bắt nguồn chữ sĩ

những chênh vênh dự tính

nền móng định hình

những lúng túng thoạt đầu

chứng thư chung điểm tựa

lén lút vẫn chen thân

anh treo bảng cấm vào

tay kia đưa chìa khóa

cấu trúc chuẩn mức bắt đầu nổi nếp nhăn

nỗi buồn thắt gút quặn lòng dạ

nỗi buồn căng phồng chùng góc tim

nỗi buồn khan tiếng

nỗi buồn cuộn đêm cuốn bóng bồn chồn

em không thiên tài giải trí

gỡ rối nỗi buồn

gạt bỏ thị phi

dễ dàng như các nàng vũ công thoát y Thái

kéo sợi dây thừng thô nhám khỏi cửa mình

theo khúc nhạc giả lả

ám sát nỗi buồn bằng mũi tên bắn ra từ vùng kín

theo nhịp vỗ tay khán giả

thiêu cháy nỗi buồn bằng đầu lửa đỏ mồi bằng âm hộ

theo tràng ồ kinh ngạc

quẳng nỗi buồn nhẹ tênh

như tờ bạc lẻ trong rổ tre

“tip for the ladies”

hạ màn đầy đe dọa

tống tiễn nỗi buồn

một công nghệ em vẫn còn nhiều hạn chế

 

*

 

TRẦN HẠ VI

 

Mười bốn năm

Mười bốn năm dồn lại một ngày
Có những chuyện tình cát trắng chảy qua tay

Anh vẫn vậy tất bật trả vay
Gia đình hạnh phúc hai tình yêu chung thủy

Em bây giờ như đã thành người lạ
Một tách thành hai thêm cả mấy phần

Ly cà phê đêm lạ lẫm
Bên tiếng thở đều đều ánh đèn vàng dìu dịu

Em bước vào thế giới ảo
Mộng mơ nhiều dằn vặt lắm ưu tư

Khuấy đều muỗng phân vân
Tình yêu xưa em bảo thật thì là thật
Bảo không thì là không

Chừng ấy là bao nhiêu năm
Con còng gió còn xây nhà trên cát trắng?

 

Ở cui si dây thng

Ở cuối sợi dây thừng
At the end of my rope
Em không còn muốn cố gắng
Em đã buông tay
Mười ngày nay

Vì cớ gì anh gọi em ngược về
Vì cớ gì anh nhớ em
Vì cớ gì anh buồn
Hay em hoài tưởng tượng

Để làm chi
Để làm chi
Chúng ta đã định phải phân ly
Phải chết đi
nhạt nhoà chìm vào dĩ vãng
Cơn nhức đầu thần giao cách cảm
điên loạn
ngập ngụa nước mắt
hai giờ
Rồi mệt đến mềm người
Được dỗ yên bằng những bài thơ
buồn buồn
tưởng nhớ

Anh bảo thơ em không có thiên nhiên
Em cần hoa lá làm gì
Chúng ta là cây cỏ
Chúng ta có cách cảm thần giao
Em có khả năng tạo nên thế giới
chỉ bằng suy nghĩ của mình

Chúng ta cần thiên nhiên để làm gì
Em vượt sáu ngàn cây số đường bay
Ôm về một cơn bệnh kéo dài
Và vòng tay trống rỗng

Em biết tại sao anh cần xe đạp
Uốn lượn công viên cảng thật dài
Dãy tường vi vươn lên hôn hồng nắng mai

Em không đủ sức đạp xe
Em không cần thiên nhiên
Vì chúng ta là cây cỏ

Trống đánh ngày xưa
Em bước chân xuống thuyền
Con thuyền hiện đại ngày nay
Chiếc seabus rẽ sóng rời bến
Lonsdale Quay

Một đầu dây thừng rời ra
Ở cuối sợi dây thừng
Ở cuối sợi dây thừng
tối sẫm
chìm dần
chìm dần

Trần Hạ Vi

 

*

 

TRẦN HOÀNG VY

 

Lục bát mùa xa...

 

1.
Thôi mình xuống núi ra sông
Dắt nhau đến chỗ người không có người
Vắt theo mây gió nụ cười
Bàn chân chạm biển sóng mười phương reo...

 

2.
Một hôm tịnh giữa phồn hoa
Chợ phiên náo nhiệt vỡ òa nắng trưa
Hồn nhiên túi xách rau dưa
Hồn thiêm thiếp giữa khói đưa... cơm sườn!

 

3.
Rót ngày vào tách cà phê
Hình như ta đợi ta về rất lâu
Uống chiều. Uống mắt em nâu
Quanh ta lững thững khói đầu thuốc bay?

 

4.
Đêm nay rượu uống không say
Có trăng làm bạn. Nhớ ngày đã xa
Giật mình ly rượu sương sa
Uống sương, trăng nép sau tà áo khuya...

 

5.
Gió đưa hương thuở nhân tình
Mùa theo sau gót hài mình vu vơ
Đêm dài vẽ mộng bằng thơ
Ướp hương hoa gối giấc mơ học trò.

 

6.
Về ngang trường cũ ve ran
Cháy bông phượng đỏ đôi hàng hiên xanh
Từ ngày mình gọi... em, anh
Tiếng ve xưa bỗng hóa thành chiêm bao...

 

7.
Một ngày mây xuống suối chơi
Cứ trôi, cứ tắm, cứ bơi lững lờ
Em đang rửa mặt trên bờ
Tưởng mây viễn xứ bất ngờ về thăm!

 

8.
Hiên gầy nở đóa hoa ngâu
Có người hàng xóm lâu lâu về nhà
Hái hoa ngâu ướp tẩm trà
Ai xui ngọn gió hương trà sang thăm?

 

9.
Tha hương thuở tóc... miểng dừa
Thanh xuân bám rễ chân chưa quay về
Giật mình. Sợi tóc nhớ quê
Vương mây khói cũ trắng lê thê buồn!

 

10.
Phía sau núi mộng là quê
Sông thơ ấu cũ vụng về là ta
Mẹ cha ở phía mây xa
Ngày dâng hương nhớ cơm nhà đoàn viên!

 

 

Chủ nhật buồn…

 

Mình ta,

Với chủ nhật buồn…

Câu kinh khép lại,

Lời suông xa vời

 

Giọt cà phê đắng

Ngừng rơi

Bàn tay khuấy

Biết cuộc đời

Ngọt hơn?

 

 

Sông trưa

 

Sông trưa,
Ngày nắng
Sóng lim dim.
Tưởng ấu thơ về
Bên cánh sim

 

Ta khỏa vào gương
Lên bóng nước
Giật mình,
Thả rớt
Một tiếng chim?

 

Sông trưa,
Ngồi nhớ
Đôi mắt ướt
Tóc mùa sen
Độ biếc dậy thì

 

Em thuở mười lăm
Còn thắt bím
Nắng hồng trưa
Sông ước mơ gì?

 

Ngày cứ lên trưa,
Sông lay phay
Ta hồn nhiên
Đón gió phiêu bay

 

Mắt tím lục bình
Mười năm ngó
Sông dại khờ
Trưa ngủ
Không hay…

 

– Trn Hoàng Vy

 

Mới ngày nào chỉ là một ý tưởng, vậy mà VAALA Viet Book Fest năm nay đã bước vào năm thứ Năm.
Tháng Tư vừa mới chớm, trái tim của những người con Việt hải ngoại bắt đầu rỉ máu, vết thương của 51 năm qua vẫn mãi chưa bao giờ lành, một khi quê hương đất mẹ vẫn đang bị cầy xéo, dân vẫn khốn đốn, nền tự do dân quyền không có, những cựu chiến binh VNCH với thân hình còi rọc, như những phế nhân lầm lũi sống ở tận đáy xã hội của đất nước nơi mình được sanh ra; họ là những minh chứng sống cho thấy dưới chế độ xã hội chủ nghĩa Cộng Sản sau 51 năm, đời sống không khả quan hơn, vẫn đói khát, bị vùi dập, kiểm soát, bị trả thù đến bao nhiêu kiếp đời, bọn người chiến thắng vẫn chưa vừa lòng!
Trong lãnh vực nghệ thuật, luôn có một câu hỏi khó trả lời, chưa hề có câu trả lời nào thỏa mãn. Đó là, Sáng tác làm cho thưởng ngoạn trì trệ, hay thưởng ngoạn làm cho sáng tác trì trệ? Nhạc, họa chậm phát triển là do sáng tác hay thưởng ngoạn? Văn, thơ lỗi thời là do thưởng ngoạn hay sáng tác? Người phu xe nên đi trước xe chở như trường hợp xe kéo? Hoặc nên đẩy sau xe như trường hợp xe xích-lô? Sáng tác luôn là kẻ phục vụ. Thưởng ngoạn luôn là người ngồi trước hay ngồi sau thích thú. Tôi nghĩ, câu trả lời tùy mỗi giai đoạn, mỗi địa dư, mỗi trường hợp, không có câu trả lời chung. Câu trả lời lần này bắt đầu từ mệnh đề: Hầu hết người Việt thưởng ngoạn hay sáng tác đều yêu thích nhạc tình. Trên thế giới cũng vậy. Đa số người nghe đón nhận, ủng hộ ca khúc tình yêu.
“Ngựa phi, ngựa phi đường xa Tiến trên đường cát trắng trắng xóa Tiến trên đường nắng chói chói lóa Trên đồng lúa theo cánh chim trời bay trên cao…” Đó là tiếng vó ngựa vang lên giữa khu phố Little Saigon vào một ngày giáp Tết Bính Ngọ tại quán Cà Phê Factory do ban nhạc NTM hợp ca bản “Ngựa Phi Đường Xa” của nhạc sĩ Lê Yên trong buổi chiều tất niên của Việt Báo và ra mắt sách “Đuổi Bắt Một Mùi Hương” của nhà văn Phan Tấn Hải hôm 13 tháng 2 năm 2026.
Ca khúc “Nguyệt Cầm” của Cung Tiến là một hiệu quả đồng cảm với bài thơ “Nguyệt Cầm” của Xuân Diệu. Cả hai là sự đồng cảm với câu chuyện Bến Tầm Dương của nhà thơ Bạch Cư Dị. Chuyện Bến Tầm Dương nơi Bạch Cư Dị gặp gỡ một kỹ nữ cao niên. Ông nghe bà đàn hát kể lại thân phận trong cuộc sống nổi trôi. Đồng cảm “Cùng một lứa bên trời lận đận / Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau,” (1) qua lời kể với tiếng đàn dưới trăng, Bạch Cư Dị đã viết tác phẩm “Tỳ Bà Hành.” Một tuyệt tác của thi ca cổ điển Trung Quốc.
Năm nay 31 tuổi, Bad Bunny sinh ra tại Puerto Rico, lãnh thổ nói tiếng Tây Ban Nha của Mỹ và cũng là sanh quán của không ít ca sĩ tên tuổi của Mỹ. Gia đình Bunny là những người Công giáo, với cha Bunny là một tài xế xe tải và mẹ anh là một cô giáo tiếng Anh ngoan đạo. Bunny hát trong ca đoàn của nhà thờ từ nhỏ và sáng tác nhạc từ năm 14 tuổi với giấc mơ trở thành một nghệ sĩ, dù anh theo học đại học về truyền thông thu thanh truyền hình để trở thành một người dẫn chương trình radio hay truyền hình.
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
ashington bước vào mùa đông năm nay với âm thanh đứt quãng của một khúc giao hưởng chưa thành. Sau sáu năm thai nghén, bản Giao hưởng số 15 của Philip Glass — nhà soạn nhạc Hoa Kỳ được xem là người có công đưa ngôn ngữ tối giản vào đời sống âm nhạc đương đại — đáng lẽ phải vang lên tại Kennedy Center, như lời chào mừng kỷ niệm bán thế kỷ của trung tâm nghệ thuật danh tiếng này. Nhưng chỉ ít tháng trước buổi công diễn, nhạc sĩ 88 tuổi ấy tuyên bố rút tác phẩm. “Những giá trị mà Kennedy Center hôm nay biểu trưng không còn phù hợp với tinh thần của Abraham Lincoln,” ông viết, như hồi chuông cảnh tỉnh giữa một bầu không khí vốn đã nhiều sấm sét. Sự rút lui của Glass không chỉ là một “biến cố âm nhạc”; nó là một tín hiệu thời đại. Từ khi Tổng thống Trump trở lại quyền lực và đặt tên mình bên cạnh John F. Kennedy trên mặt tiền trung tâm — giới nghệ thuật thủ đô Hoa Thịnh đã không khỏi phân tâm. Một bên là danh dự nghề nghiệp, một bên là cảm thức công dân.
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226.
Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.