Hôm nay,  

Nhìn Xuyên Tâm Lý

07/04/202300:00:00(Xem: 3583)
 
hinh-1-Nhìn-xuyên-tâm-lý
Hình minh họa – từ Unplash

 
Phải chăng ‘nhìn thấu tim đen’ là một lối nói hàm ý? Vì sao tim lại đen mà không đỏ? Vì trái tim tối tăm, tính toán, mưu đồ. Nhìn thấu tâm lý là nhìn trái tim cả đen lẫn đỏ, cả xấu lẫn tốt, cả buồn lẫn vui, cả thất vọng lẫn hy vọng. Những người giỏi nhìn ra tâm lý người khác, tâm lý đám đông thường trở thành những bậc cao nhân, hoặc ít nhất là thầy bói.

“Giỏi nhìn ra tâm lý” là một cụm từ ngụ ý người có học thuật, có tập luyện, có kinh nghiệm nắm bắt những ý nghĩ âm thầm, những cảm giác tâm tư, và cá tính người đối diện. Học tâm lý mà không có khả năng thông tuệ thì chỉ từ chương, ít dùng được vào việc gì quan trọng, ngoài trừ lãnh lương làm cố vấn ở các trường học, các cơ sở nhân viên, hoặc các nhà tù. Muốn nhìn xuyên tâm lý phải bẩm sinh nhạy cảm, cảm nhận sắc bén, và tấm lòng tốt thường làm khả năng thông cảm, đồng cảm mạnh mẽ, dễ dàng nối kết với tâm tình người khác. Đến cấp bậc cao nhân thì khả năng “nhận thức sáng tạo” là lực chủ yếu để nhìn xuyên tâm hồn. Khả năng này vượt qua mức thực tế, ít người đạt đến.

Còn nếu hiểu theo kiểu thầy bói, là phải biết dò đường, kiểu ‘vấn lộ thạch’, sau khi nhìn mặt, định tính người đến xem bói, hỏi vài câu để dò xem họ thuộc hạng người nào. Hầu hết những người đi xem bói là những người đang muốn và sẵn sàng tin vào lời thầy. Đa số họ thường có vấn đề không thể tự mình giải quyết, đành mong chờ khả năng siêu nhiên trợ giúp, hướng dẫn, chỉ đường. Họ thường gặp tình duyên trắc trở, tài chánh phong ba, địa vị xiêu vẹo, mạng sống lừ đừ, vân vân… Vấn đề càng hệ trọng, lòng tin lời thầy càng cao. Nhưng bói cũng như các nghề nghiệp khác, có thầy giỏi thầy dở. Biết bao nhiêu người trước khi vượt biên, xem bói hạnh thông, mà bị bắt ở tù. Biết bao chính trị gia xem bói, nghe rằng tương lai huy hoàng, mà bỏ chạy tị nạn. Biết bao thiếu nữ xem bói tìm chồng, nghe rằng hạnh phúc trăm năm, mà nửa đường chồng bỏ trốn.

Thầy giỏi khó tìm. Thầy giỏi có lương tâm lại càng khó tìm hơn nữa. Còn thầy tài tử xem bói ngụ ý cầm tay mân mê thì nhiều vô kể. Những thầy bói có linh cảm nhạy, có thần giao cách cảm bén, là những người thầy giỏi. Còn những thầy có “tà thuật” thì mang trái tim đen, vì vậy, người đi xem bói cần phải học cách nhìn xuyên tâm lý.

Ngoài trừ thầy trò, không có thầy bói nào xem bói cho thầy bói khác? Tại sao? Vì người biết bói đã biết tương lai của mình? Hay vì sợ lộ tẩy? Vì vậy, nếu có thể nhìn xuyên tâm lý thầy bói thì mới có thể tin. Trước khi đi xem bói nên luyện tập khả năng nhìn xuyên tâm lý.

Nhưng nếu bạn đạt được sở học giỏi trong khả năng này, không cần phải xem bói, vì bạn đã là thầy bói thứ dữ.

Cách sinh hoạt của não bộ.


Không cần phải là một chuyên gia tâm lý để có hiểu biết cơ bản về cách thức hoạt động của bộ não con người. Một khi biết được đường lối hoạt động của bộ não, chúng ta có thể bắt đầu phân tích mọi người dễ dàng hơn nhiều. Bạn sẽ bắt đầu nhận thấy những người xung quanh hành động theo những thói quen mà họ được nuôi dạy và những gì họ học hỏi. Từ đó, có thể suy ra họ là ai, tính tình như thế nào, và thường hay làm những gì. Giá trị hơn nữa, bạn có thể nhìn kỹ, thấy rõ trái tim của người tình hò hẹn tóc bạc răng long. “Yêu nhau lắm cắn nhau đau, hiểu nhau lắm, thương nhau nhiều.” Câu nói này cho thấy hiểu và thương quan trọng hơn yêu và cắn.

Não bộ của mỗi người sinh hoạt khác nhau. Não sinh hoạt trong hai phần:

1- Não ngoại hành. Một mặt, sinh hoạt của não là nối kết, thu nhận, suy nghĩ, và đáp trả với người và sự việc bên ngoài. Tuồng này thường xuyên nặng phần trình diễn, phản ứng theo thói quen, thường tốt khoe xấu che, thường giả vờ … như tài tử đóng phim bộ dài lê thê, nhưng vẫn tốt hơn là kép hoặc đào hát trên sân khấu. Các bạn, hàng ngày, vẫn có thể nhận ra đào kép cải lương xuất hiện khắp nơi, từ chợ búa, hàng quán cho đến tiệc tùng. Nhà thơ Cao Đông Khánh nhìn thấy, viết: “Đào kép cải lương say tứ chiến, ngã tư quốc tế đứng xàng xê…”  

2- Não nội hành: Phần não sinh hoạt bên trong theo kiểu hội kín, rất bí mật. Những vô thức âm u, những ý thức toan tính, những tri thức sâu rộng hoặc cạn hẹp, hoạt động trong bóng tối. Đặc biệt, chúng bịt mặt như những kẻ chuyên nghiệp mang khẩu trang, như thời đại dịch COVID thịnh trị, khó biết ai? của ai? Sau khi nhận thông tin từ bên ngoài, chúng cùng nhau suy tư, chọn lựa, quyết định, rồi đưa lệnh ra cho phần hành bên ngoài thực thi.    

Công việc nhận vô giao ra luân hoàng, tiếp tục không ngừng, lập đi lập lại, tạo thành một số lớn thói quen trong vô số chủ đề và nội dung. Khi não bộ một người hoạt động theo thói quen, chúng ta rất dễ dàng nhìn xuyên tâm lý. Thói quen là người giúp việc đắc lực, nhưng cũng là kẻ lẻo mép.

Mặt khác, chất DNA di truyền trong mỗi người sẽ được não bộ phát triển thành tính tình, tài năng, đường nét, …cộng thêm những bộ phận điều chế hóa học trong cơ thể; toàn bộ đó phản ứng với cách sống gia đình, học đường và xã hội tạo ra cá tính và bản sắc. Như chúng ta đã nói về ngôn ngữ thân thể, qua sự thể hiện của ngôn ngữ này, chúng ta có thể biết được cá tính và bản sắc của một người. (Mời đọc bài Nhìn Xuyên Giả Dối:
Đại khái, sự sinh hoạt của não bộ dẫn đến thói quen; cá tính và bản sắc, biểu lộ cách suy nghĩ, cách sống, cách xử thế.

Một trong những phương pháp khá hữu hiệu là lắng nghe giọng nói của họ. Không phải là nội dung hoặc ý nghĩa lời nói, mà chính là âm giọng. Âm lượng và âm sắc của giọng nói thố lộ tâm tình vui, buồn, giận, ghét, thương, hận… Cách nói, chậm, nhanh, gằn giọng, lớn tiếng, lắp bắp… cũng thố lộ tính tình, tâm tư. Bất thình lình lên tiếng hỏi chồng: “Tối rồi anh còn đi đâu nữa?” Không cần câu trả lời, chăm chú nhìn bộ điệu và nghe giọng nói thì sẽ biết, chuyến đi có hợp lý, hợp pháp hay không? Hỏi vợ, “Em muốn mua nhẫn hột xoàng này không?” Đọc trong mắt nàng nếu thấy yêu thương tràn trề trào ra bên ngoài, thì nên mua. Ngược lại, tìm cách biện minh đã để quên thẻ tín dụng ở nhà.

Nhìn xuyên tâm lý của người quen, dĩ nhiên dễ hơn người lạ. Tuy vậy, không phải quá khó. Cứ quan sát một người thật cẩn thận trong một khoảng thời gian, sẽ nhận ra họ hay lập lại hành động nào, lời nói nào, và ý nghĩ nào. Những hành vi nhỏ nhặt sẽ cho nhiều thông tin chính xác về một người, còn lời họ nói về họ, không đáng tin.

Nếu nhìn xuyên tâm lý chỉ để biết người đối diện muốn cái gì? Thì cách hay nhất là đừng đoán, mà hỏi thẳng. Câu hỏi thẳng thắn sẽ gây cho tim đen bối rối, bất ngờ phản ứng ngượng nghịu. Chính cử chỉ và cách nói sẽ là câu trả lời. Ngược lại, nếu đối phương tử tế, thành thật, nghe là biết liền.

Chuyện Nhìn Xuyên Tâm Lý.

 
Người ta thường nói, hãy đặt mình vào vị trí người khác để hiểu rõ hơn quan điểm của họ. Nhưng nghiên cứu tâm lý kết luận: “Các thí nghiệm của chúng tôi không tìm ra bằng chứng nào cho thấy nỗ lực nhận thức trong việc tưởng tượng của mình ở vị trí của người khác, vốn đã được nghiên cứu rất nhiều trong các tài liệu tâm lý học, làm tăng khả năng của một người trong việc hiểu chính xác suy nghĩ của người kia”. […]  Về cơ bản, tưởng tượng quan điểm của người khác có thể cho ấn tượng, chúng ta đang đưa ra những đánh giá chính xác. Nhưng nó không thực sự cải thiện khả năng trong việc đánh giá cách người ta nghĩ hoặc cảm nhận.

Lúc tôi chưa biết gì về nhìn xuyên tâm lý, thuở còn học trò, đã đọc sách say mê học phép Nhâm Độn của Khổng Minh. Không hiểu sách vở của Khổng thật hay Khổng giả, nhưng khi tôi nhâm độn ái tình, mười lần chỉ trúng ba, bảy lần kia mang đầy thương tích. Không chừng ba lần trúng thuộc về xác suất may rủi. Xoay qua học bói chỉ tay. Vô cùng ưa thích. Sách bói cho biết bàn tay con người thay đổi trong chu kỳ sáu tháng. Tôi nghĩ, có lẽ, chỉ tay có thể báo trước tương lai gần. Về sau, điều này phù hợp với khoa học trong chế độ ăn uống. Những chất hóa học trong thực phẩm sẽ ảnh hưởng đến thân xác trong vòng sáu tháng trở đi. Nói một cách khác, nếu chúng ta kiêng thịt, sau sáu tháng sẽ có kết quả cholesterol xấu giảm xuống.
 
hình-2_Shreyas-shah-Ka-từ-unsplash
Hình: Shreyas shah Ka từ unsplash
 
Cũng nên thú thật, dù say mê xem bói chỉ tay nhưng không khỏi có cảm giác bâng khuâng khi cầm tay người đẹp (đàn ông ít thích đàn ông xem bói, dĩ nhiên là thích phụ nữ xem giùm.) Nhưng bàn tay mềm mại xuân thì rất hiếm hoi vì tướng tôi trông bậm trợn, rừng rú, nên nhiều phụ nữ lớn tuổi thường nhờ xem bói hơn là thúy kiều, thúy vân. Những bàn tay này gồ ghề nhiều kinh nghiệm. Phải thật thà ngay thẳng nếu không muốn bàn tay kia trở mặt chỉ trỏ, tát tai.
 
Riêng cá nhân tôi suy nghiệm ra một điều về bói toán, như tử vi cho nhân gian, phép bói cỏ thi của hoàng đế, bói mu rùa của thái sư, bói nhâm độn của quân sư, bói xương của phù thủy, bói bài Ai cập, bói bài tây, xem chỉ tay, xem chỉ chân, vân vân… Học bói là để biết mình. Biết được tương lai xa qua tử vi, chỉ tay; biết năm tháng gần qua nhâm độn, mu rùa, bói bài … Biết chuyện gì sắp xảy đến của mình, dù chỉ đúng 50%, cũng rất thú vị. Là một trò chơi cút bắt với định mệnh.

Tại sao là cút bắt? Định mệnh trước sau gì cũng tìm ra mình, dù trốn ở đâu. Nhưng nó tìm thấy mình ở một nơi khác, thời điểm khác. Không gian và thời gian do mình chọn lựa, không phải nó chọn, không phải bất ngờ. Ví dụ, tự đoán được mình sắp gặp việc xui, chuyện xấu, thay vì ở phòng trọ đi học, tôi chạy về ở nhà người chị, khi bị móc túi ở công viên Con Rùa, hết tiền, có chị nấu cơm cho ăn, có chị cho tiền đi cà phê thuốc lá, chờ hết tháng mới có tiền gia đình từ miền trung gửi vào. Ví dụ, biết được mình sắp phải lòng cô nào trong vài tháng tới, ánh sao đào hoa chiếu vào cung tình ái, báo cho vợ biết chuyện xấu sắp xảy ra, chắc chắn không bao giờ xảy đến. Rồi dĩ nhiên, nếu biết được anh chàng này đang lăm le muốn cầm tay vợ mình, lập tức, thay đổi sắc mặt. Đứng giữa chốn đông người biểu diển một chút võ thuật. Hoặc lớn tiếng kể cho người đối diện nghe câu chuyện trừng phạt khốc liệt kẻ ngoại tình.

Học bói, xem bói là phương pháp luyện tập sự nhạy bén của cảm giác, cảm nhận và tu tập khả năng siêu nhận thức, tạo cho tâm trí thói quen xét đoán sự việc xảy ra và ý muốn của những người xung quanh. Khả năng này cần thiết trong đời sống giao tiếp và công việc đụng chạm hàng ngày. Khi bạn đã bắt đầu phát triển khả năng này, tự nhiên, sẽ thấy đời mình thay đổi. Kẻ khôn không bằng người biết.

Tuy vậy, ngay cả những người vô cùng thành thạo tâm lý, cũng mắc phải sai lầm, vì tâm lý con người vô vàn phức tạp. Khoa tâm lý học vẫn chưa khám phá hết những vùng xa lạ trong tâm tư. Khoa học não bộ vẫn chưa hiểu hết những bí ẩn của tâm trí. Vì vậy, không nên bảo đảm 100% khi nhận xét tâm lý người khác, nhưng phải nói, cảm nhận và khám phá tâm lý người khác là một việc làm đầy thích thú, bất ngờ, lạ lùng, và hấp dẫn. Hàng ngày, bạn có thể quan sát: Những đàn ông giỏi tâm lý tán tỉnh phụ nữ rất khéo léo và nguy hiểm. Những phụ nữ giỏi tâm lý, không cần dùng hào quang thân thể, có thể làm cho đàn ông thức suốt đêm, lang thang ngoài phố lạnh.

Xin ghi nhớ: Trong giới bói toàn có một câu tổ dạy, Đừng dùng tài năng bói toán làm hại người khác, tai họa sẽ xảy đến cho mình. Câu nói này cũng áp dụng cho những ai giỏi về nhìn xuyên tâm lý.
 
Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tam canh ngồi niệm Phật Quan Âm | Trước mắt gương treo vừa đúng tầm | Sáng rực bên này sông Bất Nhị | Tám phương chợt hiểu Phật là Tâm
Bạn nghe một người nói, nhưng không lên tiếng, bạn suy nghĩ nhưng không bộc lộ. Bạn nén sự giận dữ xuống, bạn bôi xóa sự khinh bạc, bạn chờ cho những lời ca tụng giả dối lắng xuống, bạn giữ lại lời khen ngợi đối với một người xứng đáng thêm một ngày nữa, để nó được nung chín trong lòng.
Cầm cuốn sách mới trong tay, tôi lại nhớ có lần ở quán cafe, Trịnh Y Thư băn khoăn, không biết chúng mình in sách vào thời này có phải là chuyện vô ích không, có phải là quá mơ mộng không. Với đa số, nhất là thế hệ trẻ hơn thì có lẽ là cái gật đầu, nhưng đối với chúng tôi, chúng tôi yêu quý cái vô ích, cái mơ mộng ấy. Tôi xin chia sẻ với quý vị cảm xúc rất riêng của tôi về sách. Nếu không có sách làm sao ta có thể cầm được trên tay cái vật thể nhỏ bé này, một thành quả nhìn bắng mắt cầm bằng tay, chứa đựng trong đó những con chữ đồng hành cùng những phút giây cảm hứng. Không có sách làm sao tôi có thể cảm nhận được trọn vẹn cái sức nặng của hạnh phúc hữu hình trên trang giấy với những dòng chữ ký tặng này? Và khi đọc sách, nghe được tiếng sột soạt khi lật trang giấy, ngửi được mùi giấy mới và cả mùi hương của sáng tạo. Một khi không còn ai in sách nữa thì những tủ đựng sách đẹp đẽ sẽ là món đồ cổ chứng nhân một thời kỳ sách huy hoàng. Và nếu không có sách thì làm sao chúng có được nhữn
Một truyện ngắn kinh điển của văn hào André Maurois, qua bản dịch của nhà văn Thân Trọng Sơn.
Không phải ngẫu nhiên mà Viết Về Nước Mỹ được nhà thơ Nguyên Sa gọi là “Lịch Sử Ngàn Người Viết.” Mà nếu tính cho đến ngày hôm nay, con số “ngàn” ấy chắc đã lên tới chục ngàn, trăm ngàn. Viết Về Nước Mỹ năm nay là năm thứ 25.
Trong không gian tĩnh lặng của một buổi sớm mùa thu tại thủ phủ Sacramento. Trời đã se lạnh, gió mùa vừa sang và những cơn mưa cũng đang bắt đầu nặng hạt, con chắp tay hướng về phương trời xa, nơi pháp thân Thầy vẫn tỏa rạng giữa hư vô. Bao nhiêu lời muốn nói, rồi bỗng hóa thành im lặng, vì làm sao dùng được lời phàm để nói hết công đức, trí tuệ và từ bi của một bậc Thạc đức như Thầy, người mà bốn chúng gọi là bậc minh sư, bậc long tượng Phật Giáo Việt Nam – Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ – người đã hiến trọn đời mình cho đạo pháp, dân tộc và nhân loại.
Khi nói tới những dòng thơ không bao giờ chết, nơi đây chúng ta chỉ muốn nói rằng có những dòng chữ sẽ vẫn được lưu giữ trong ký ức một dân tộc, bất kể là những trận mưa bom, đạn, mìn, đại bác không ngừng bắn vào họ. Và ngay cả khi những tập thơ, các trang giấy có bị đốt ra tro, những dòng thơ đó sẽ vẫn được lưu truyền từ đời này sang đời kia của một dân tộc, nếu họ còn sống sót. Chúng ta may mắn sống trong thời đại của điện thoại thông minh và Internet, nên được nhìn thấy những hình ảnh, đoạn phim, được nghe những tiếng kêu đau đớn từ dưới những đống gạch vụ, và được đọc những đoạn thơ ngắn được gửi ra rất vội từ những người sống sót sau các trận thảm sát. Thế giới này đầy những trận mưa tội ác, từ thảm sát Ukraine tới gạch vụn Gaza...
Trong dòng chảy của Văn học hải ngoại, Trịnh Y Thư là một thành phần cá biệt. Văn chương nghệ thuật với ông trước hết phải đồng nghĩa với cái Đẹp và ông đã áp dụng trong văn thơ cũng như dịch phẩm của ông...
Nhà thơ tên thật Lê Hà Vĩnh, sinh năm 1940 tại Hải Dương. Ông theo gia đình di cư vào Nam năm 1954. Đầu thập niên 1960 ông cộng tác với Nguyên Sa làm tờ Gió Mới. Sau ngày 30-4-1975, ông cùng vợ - Nhã Ca, bị chính quyền Cộng sản Việt-Nam bắt giữ, riêng ông bị giam cầm 12 năm, 1976 -1988.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.