Hôm nay,  

Chủ tiệm nước

08/04/202320:07:00(Xem: 4200)
Truyện

Hoi_An

Cái tin cu Thẹo làm chủ tiệm nước bay về làng, người làng vui như mở hội. Thằng Tèo chạy rảo khắp nơi rao:
     – Làng mình cũng vẻ vang lắm à nha, cu Thẹo làm chủ tiệm nước rồi bà con ơi!
Cả làng ai cũng rần rật theo, công việc ngưng lại hết, cứ tụm năm tụm ba bàn tán chuyện cu Thẹo. Họ hàng nhà cu Thẹo thì khỏi phải nói nữa, sướng rêm cả người, từ giờ trở đi đi vào lịch sử. Nhóm bạn cùng học năm xưa cũng đu theo náo nhiệt cả lên, thật ra thì mọi người đã nghe lời đồn đại từ mấy tuần trước nhưng nay thì tin chính thức từ báo chí dòng chính thống. Thằng Quân (mọi người vẫn thường kêu là  thằngCu) bắn tin lên mạng xã hội:
     – Tụi bay ơi, cu Thẹo làm chủ tiệm nước rồi nha, hổng biết nó còn nhớ hồi ở ký túc xá Thủ Đức không nữa?    
     Nhóm bạn học ngày xưa nhảy vào ứng đáp rốt rẻng liền. Thằng Nhân lập tức trả lời:
     – Hồi ấy mình ở kế phòng cu Thẹo, mỗi chiều đá banh xong đi tắm, cả phòng giành nhau một cục xà bông Zet, tụi bay còn nhớ không? Có lần đang tắm, nước gần cạn, xà bông đầy mình, hổng biết c1o cái gì đó ở đám cây tràm cứ kẽo kẹt rờn rợn làm sợ ma muốn chết luôn. Tao với cu Thẹo quáng quàng chạy về ký túc xá.
     Thằng Cương, giờ đã là lãnh đạo cao cấp của đài truyền hình HTV góp lời:
     – Mấy hồ nước tập thể của ký túc xá đầy rong xanh lè, nước nhờ nhợ vàng phù sa, thằng nào cũng tranh nhau múc mà xối kẻo không thì hết ráng chịu. Tụi bay có nhớ ký túc xá của tụi mình nằm bên bờ hồ không? Dân họ nuôi cá tra, cá vồ quá trời luôn, cứ mỗi sáng ra ngồi cầu tõm bỏ bom, đàn cá tranh mồi làm sôi ào ào cả mặt nước. Hồi đó nhóm tụi mình chuyên bắt trộm cá tra, cá vồ đem về nấu cháo ăn. Chỉ cần một thằng ngồi bỏ bom còn thằng khác xìa cái vợt tự chế ra là xúc cả một vợt nặng quịt cần luôn. Hổng biết hồi ấy cu Thẹo có ăn cá tra, cá vồ không ta?
     Mấy em sinh viên nữ ở tầng trệt kết nghĩa với mấy anh ở tầng tư, tối nào cũng tổ chức chặt hẻo, hát hò, ăn cháo cá vồ bắt ngoài hồ suốt cả năm thứ nhất.
     Cu Thẹo học lớp triết học, nhóm văn khoa chỉ học chung với cu Thẹo những môn chung như: Triết Mác–Lê, Chủ nghĩa duy vật biện chứng, lịch sử, Logic học… Thường thì những môn này vào lớp thì bảy thằng ngủ, ba thằng ngáp. Giáo sư tự giảng, tự nói thao thao bất tuyệt cũng chẳng cần ai nghe, cứ nói như tự sướng vậy mà. Cuối năm thi thì mỗi đứa tự tìm cách mà vượt qua (nhiều cách lắm nhưng dễ nhất là đến thăm thầy hay xin hẹn thầy ra quán) hổng qua những môn thổ tả ấy thì đừng hòng ra trường. Nay cu Thẹo làm chủ tiệm nước, mấy khứa học chung tiếc hùi hụi vì trình độ, trí tuệ, năng lực của nahu đều rõ như ban ngày, có lẽ mả tổ phát chăng. Thằng Thiệp ghẹo con Trang:
     – Hồi nẳm bà thân với cu Thẹo nhất, phải chi bà yêu nó thì giờ cũng nở mày nở mặt rồi.
Con Trang cười ngặt nghẽo:
     – Thôi đi ông, giày dép còn có số, đừng có nằm mơ giữa ban ngày.
     Thiệt tình mà  nói thì khóa ấy bạn bè đều làm ông nọ bà kia cả. Thằng Bằng làm xếp an ninh Bình Tân, con Đông làm quản lý báo chí, thằng Khánh làm thành đoàn… và tất cả đều giàu có dù ngày xưa chẳng có nổi cái xe đạp để đạp. Duy có cu Thẹo là nhất bộ đăng thiên, đứng đầu thiên hạ chứ đừng nói chi nhóm bạn học này.
     Lên năm thứ hai, sinh viên được về ký túc xá Trần Hưng Đạo. Đây là một tòa nhà cao mười một tầng nhưng đã cũ kỹ và bệ rạc lắm rồi, nước không thể bơm lên những tầng trên sinh viên phải xuống tầng trệt lấy nước lên mà dội cầu tiêu hay vệ sinh buổi sáng. Nhiều khứa chỉ cần một ca nước cỡ một lít là đủ vệ sinh xong mà còn chải cái đầu láng o luôn. Muốn tắm thì xuống tầng trệt, nơi đó có một hành lang kẹt giữa ký túc xá và tòa nhà kế bên làm chỗ tắm tập thể, có mười mấy vòi nước cho sinh viên nam tắm. Chỗ này dơ kinh khủng, rác rưới ngập tới mắc cá chân, nước thải lênh láng không bao giờ rút, chuột cống chạy rần rật cả bầy. Tuy tệ như vậy nhưng còn đỡ hơn sinh viên nữ, dù sao nam thì cứ ở trần xà lỏn mà tắm, còn nữ thì phải vô nhà vệ sinh để tắm. Cuộc sống sinh viên ký túc xá chung đụng chật chội, đời sống sinh viên thiếu thốn đủ điều. Có khứa về quê lên mang theo mắm lên mà dấu trong rương ăn một mình, cả phòng chờ khứa ấy đi tắm cả nhóm nhào vô xốc cái rương lộn tùng phèo. Khứa ấy giận nhưng chịu chứ biết làm sao được! Năm ấy không biết vụ gì, tụi thằng Đức, thằng Lân, thằng Phước… đánh lộn ì xèo. Cu Thẹo vốn hiền, không va chạm gì nhưng ở chung phòng nên cũng bị đập lây. Nay cu  Thẹo làm chủ tiệm nước. Thằng Phước nhắc lại:
     – Ngày xưa đứa nào đập chủ tiệm nước, mau mau thành thật khai báo để hưởng lượng khoan hồng!
     Những khứa bạn cũ gặp nhau trên mạng xã hội cười muốn chết luôn.
     Cũng ở ký túc xá này, đời sinh viên nghèo vật chất, thiếu thốn tinh thần, chẳng có gì để vui chơi giải trí. Tối tối cả nhóm kéo ra công viên 23/9 gần đấy để nhìn trộm gái bán hoa và khách làng chơi. Thằng Đức hồi ấy thường đầu têu chuyện này. Nay nó nhắc lại:
     – Hổng biết hồi đó cu Thẹo có đi rình gái bán hoa không ta? Nếu có, hy vọng nó ra cái luật gì đó thông cảm và có lợi chút ít cho những cô gái ăn sương. Chuyện kỷ niệm với chủ tiệm nước còn dài và còn nhiều lắm. Thằng Thảo bất chợt chuyển đề tài:
     – Cu Thẹo làm chủ tiệm nước chắc quán nước cũng vũ như cẩn thôi!
     Nhiều người không phải bạn học cũ, chỉ là bạn trên mạng xã hội nhào vô bình luận quá trời luôn. Một nick name là Thanh Thanh viết:
     – Chắc chắn vậy rồi, nhìn mặt là biết, nghe nói là hiểu!
     Một nick tên Quỡn bình:
     – Ngồi ghế chủ tiệm nước mà ăn xôi gà, quán xá chắc hổng khá nổi!
Riêng một nick khá lạ và tếu, tên là Cà Khịa viết hẳn một câu chuyện cực ngắn:
     – Cu thẹo làm chủ tiệm nước, quán xá cờ treo trống giục tưng bừng. Láng giềng gởi điện chúc mừng, bạn học cũ cũng mừng rần rật, sướng mê tơi luôn. Chợt có vị khách lạ vào quán nhìn quanh quất rồi hỏi:” quán nước có bán nước không?”. Cu Thẹo quạu:” quán nước hổng bán nước thì bán gì? Hổng lẽ bán đất?”. Vị khách lạ cười tủm tỉm, mắt nhìn trên tường, miệng nói bâng quơ:” Tại tui thấy trên tường treo toàn lựu đạn, dao găm, lưỡi lê, lưỡi mác... không hà!”. Cu Thẹo đanh mặt lại:” vũ khí định hướng đấy, chớ có đụng vô mà mang họa!”. Vị khách chuyển qua cười ruồi, vẻ mặt lém lỉnh đầy ý nhị nhắn với cu Thẹo:” làm chủ tiệm nước thì cứ bán nước nhưng chớ có bán nước à nha”. Dường như cu Thẹo cũng hiểu ý của vị khách lạ nên trả lời:” làm chủ tiệm nước cũng là cái nghề mưu sinh, tui biết nước nào cần bán nước nào không được bán, ông chớ có lo xa”.
     Nhóm bạn học cũ và những kháh lai vãng trên mạng thích thú với câu truyện dí dỏm và ý nhị ấy nên bấm ‘like’, bấm dấu hiệu icon mặt cười tới tấp. Thằng Đạt lớp sử, ở kế phòng cu Thẹo ngày xưa, giờ là giám đốc bảo tàng PN, dường như uống thuốc liều hay mật gấu nên bạo miệng:
     – Chủ tiệm nước cũng ngồi chơi xơi nước, ký tá bậy bạ những giấy tờ hay văn kiện mà người ta bảo ký hoặc tiếp khách, quàng khăn, gắn mề đay… vậy thôi. Cu Thẹo hiền, vô hại nhưng vẫn cứ theo cái lề thói cũ, cái định hướng cũ mà đi. Cu Thẹo làm chủ tiệm nước hay khứa nào làm cũng vậy thôi! Quán nước không khá nổi!
     Cái status của thằng Đạt có lẽ là một lời bình nhận được khá nhiều icon quam tâm nhất, rất nhiều người đồng ý nhưng không tiện bày tỏ ý kiến riêng, có lẽ họ cũng sợ bọn dư luận viên và những kẻ rình mò trên mạng.

 

– Tiểu Lục Thần Phong

(Ất Lăng thành, 0323)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm nay 31 tuổi, Bad Bunny sinh ra tại Puerto Rico, lãnh thổ nói tiếng Tây Ban Nha của Mỹ và cũng là sanh quán của không ít ca sĩ tên tuổi của Mỹ. Gia đình Bunny là những người Công giáo, với cha Bunny là một tài xế xe tải và mẹ anh là một cô giáo tiếng Anh ngoan đạo. Bunny hát trong ca đoàn của nhà thờ từ nhỏ và sáng tác nhạc từ năm 14 tuổi với giấc mơ trở thành một nghệ sĩ, dù anh theo học đại học về truyền thông thu thanh truyền hình để trở thành một người dẫn chương trình radio hay truyền hình.
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
ashington bước vào mùa đông năm nay với âm thanh đứt quãng của một khúc giao hưởng chưa thành. Sau sáu năm thai nghén, bản Giao hưởng số 15 của Philip Glass — nhà soạn nhạc Hoa Kỳ được xem là người có công đưa ngôn ngữ tối giản vào đời sống âm nhạc đương đại — đáng lẽ phải vang lên tại Kennedy Center, như lời chào mừng kỷ niệm bán thế kỷ của trung tâm nghệ thuật danh tiếng này. Nhưng chỉ ít tháng trước buổi công diễn, nhạc sĩ 88 tuổi ấy tuyên bố rút tác phẩm. “Những giá trị mà Kennedy Center hôm nay biểu trưng không còn phù hợp với tinh thần của Abraham Lincoln,” ông viết, như hồi chuông cảnh tỉnh giữa một bầu không khí vốn đã nhiều sấm sét. Sự rút lui của Glass không chỉ là một “biến cố âm nhạc”; nó là một tín hiệu thời đại. Từ khi Tổng thống Trump trở lại quyền lực và đặt tên mình bên cạnh John F. Kennedy trên mặt tiền trung tâm — giới nghệ thuật thủ đô Hoa Thịnh đã không khỏi phân tâm. Một bên là danh dự nghề nghiệp, một bên là cảm thức công dân.
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226.
Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp.
Trong thế giới nhiễu động hôm nay, khi nhịp tiện nghi càng tăng thì khoảng cách giữa con người và thiên nhiên dường như càng xa, tranh của Ann Phong như một nốt lặng giữa biến tấu thời đại, đưa người xem tìm lại chính mình giữa cơn quay cuồng của văn minh. Mời tham dự cuộc triển lãm: Ann Phong: Làm Hòa Với Trái Đất - Triển lãm: Making Peace with the Earth, 415 Avenida Granada, San Clemente, CA 92672, Thời gian: 15 tháng Giêng – 8 tháng Ba, 2026, Địa điểm: Casa Romantica Cultural Center and Gardens
Tôi có một số kỷ niệm với Miền Đông Hoa Kỳ. Nhớ những ngày cùng theo nhà thơ Giang Hữu Tuyên ôm báo dưới mưa tuyết lất phất. Nhớ những buổi chiều ngồi tới khuya ở nhà anh Ngô Vương Toại, một nhà báo nổi tiếng từ thơi sinh viên ở Sài Gòn vì bị bắn trên một sân khấu nhạc ngoài trời và cuối đời trở thành một nhà truyền thông nổi tiếng trên đài Á Châu Tự Do RFA. Tôi nhớ giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, người cực kỳ uyên bác với vốn học và nghiên cứu, và cũng là người cực kỳ thơ mộng với các phân tích về thơ Việt Nam và quốc tế. Và nhớ tới họa sĩ Đinh Cường, người khi vừa mới tới định cư ở Hoa Kỳ là đã có những cuộc triển lãm sôi nổi.
Biết cụ từ lâu, nhưng chúng tôi không được vào lớp học của cụ, tuy vậy có nhiều lần thầy Nguyễn Đăng Thục, mời cụ thỉnh giảng ở đại học văn khoa Saïgon, chúng tôi đã được nghe những lời giảng giải, , những lời vàng ngọc của cụ, hôm đấy cụ nói về vấn đề “dinh tê”, là chỉ dậy cho thanh niên sinh viên tại sao lại có vấn đề dinh tê, là việc đi kháng chiến, rồi lại đổi ý về thành phố… đã lâu rồi, tôi vẫn nhớ lơ mơ là thầy giảng cặn kẽ từ đầu, từ ngôn từ… dinh là đi, là đi về (như trong câu: anh đưa nàng về dinh, vậy đó, vậy đó, phải đúng không, anh Nguyễn Viết Sơn?) còn tê là nhại theo chữ tây thời Pháp thuộc, ý nghĩa của chữ rentrée! Nếu tôi nhớ lơ mơ thì xin một chữ đại xá! Tại vì lâu quá lâu rồi.
William Shakespeare và Anne Hathaway thành vợ chồng vào năm 1582. Chàng mới mười tám tuổi, nàng hai mươi sáu và đang mang thai. Một năm sau, Susanna ra đời. Đến năm 1585, cặp song sinh Judith và Hamnet xuất hiện, khiến căn nhà nhỏ ở Stratford-upon-Avon đầy thêm tiếng trẻ. Trong khi Anne ở lại quê chăm con và giữ nếp nhà, Shakespeare phần lớn thời gian sống giữa London—cách Stratford gần trăm dặm—nơi ông theo đuổi sân khấu và chữ nghĩa. Những năm tháng ấy, ông vẫn đều đặn đi về, nhưng cuộc sống gia đình đa phần đặt trên vai Anne.
Nói đến thi ca “một thời” của Thầy thì khả năng nào để nói, chữ nghĩa nào để diễn đạt, và tư tưởng – tình cảm nào để thấu ý thơ. Thôi thì mình nói bằng tấm lòng chân thành, bằng chút ân tình quý kính mà Thầy trò một thời học tập, làm việc bên nhau. Do vậy, xin đừng bông đùa chữ nghĩa mà thất lễ. Tản mạn thi ca, người viết muốn nói đến vài ý thơ của Thầy đã rơi rớt đâu đó, ẩn núp dưới rặng chân mây, bên bờ vực thẳm, hay như là ủ mình nơi “không xứ” vượt thoát tử sinh của bậc Đại sĩ, mà hòa quyện với đời một thứ tình cảm thâm trầm, da diết của thi nhân.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.