chúng tôi ngày đó

24/04/202313:47:00(Xem: 2413)

Refugees Ann Phong

 

chúng tôi ngày đó

những thanh niên gầy nhom

lớn lên theo chiến tranh, tìm kiếm mình trong lời hát

nhạc tình, nhạc tiền chiến, nhạc phản chiến

phim Romeo và Juliet

thương phận người, phận nước

than nỗi buồn nhược tiểu

và mơ

 

bứt ra khỏi lớp học

mắt còn đọng hình ảnh người yêu, chúng tôi đã quen tay súng

những con rắn lột mình

bùn Đồng Tháp, rừng Tây Nguyên, sỏi Quảng Nam Quảng Trị

tấn công, đẩy lùi, bảo vệ, giết

thành tinh

thành thiên thần

người khổng lồ

ngủ với chiến tranh, không biết mình biến dạng lúc nào

 

định nghĩa độc lập tự do

hỏi, chúng tôi sẽ nhún vai, ngượng

đầu ngẩng cao, chửi thề khi bất bình người lãnh đạo

không nhượng đảo, không cắt đất, không xâm phạm

đó là cách chúng tôi hiểu

độc lập tự do

 

chúng tôi bây giờ

những ông già tóc tro

những trái khô, hạt quắt queo tàn hận

bãi cạn

chiếc buồm rách nằm trêu nắng

những đợt sóng li ti nhìn chúng tôi bực tức

nửa thế kỷ

buông đi và siêu thoát

chúng tôi cười, buồn

nhạc lính, nhạc tình chúng tôi viết

lương tâm của cuộc chiến, còn đang hát

chúng tôi thuộc về biển động. vải thô không mục dễ dàng

****

 

us, those days

 

us, those days

skinny young men

growing up along the war, we searched for ourselves in lyrics

of love songs, pre-war music, anti-war music

the movie Romeo and Juliet

felt sorry. our land, us

lamented weak country sadness

and dreamed

 

yanked out of the classroom

eyes still holding a girl’s image, we already knew how to shoot

the snakes shed their skin

Dong Thap mud, Central Highlands forest, Quang Nam Quang Tri gravel

repel, defend, kill, attack

turned into goblins

into angels

giants, slept

with the war we didn’t know when the transformation began

 

definition of independence and freedom

asked, we’d shrug, awkward

head held high, swear when leaders disappointed us

not cede islands, not move border posts, not encroach

that’s how we understood

independence and freedom

 

us, now

ash gray haired old men

dry fruit, wretched pit of withered hatred

on a shallow beach

the torn sail rests, teasing sunlight

tiny waves look at us, disturbed

half a century

let go, be to the other world

we smile, sad

soldier songs, love songs we wrote

conscience of the war, still sung this minute

we belonged to the rough sea, sailcloth not disintegrate easily

 

kc Nguyễn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương