chúng tôi ngày đó

24/04/202313:47:00(Xem: 2589)

Refugees Ann Phong

 

chúng tôi ngày đó

những thanh niên gầy nhom

lớn lên theo chiến tranh, tìm kiếm mình trong lời hát

nhạc tình, nhạc tiền chiến, nhạc phản chiến

phim Romeo và Juliet

thương phận người, phận nước

than nỗi buồn nhược tiểu

và mơ

 

bứt ra khỏi lớp học

mắt còn đọng hình ảnh người yêu, chúng tôi đã quen tay súng

những con rắn lột mình

bùn Đồng Tháp, rừng Tây Nguyên, sỏi Quảng Nam Quảng Trị

tấn công, đẩy lùi, bảo vệ, giết

thành tinh

thành thiên thần

người khổng lồ

ngủ với chiến tranh, không biết mình biến dạng lúc nào

 

định nghĩa độc lập tự do

hỏi, chúng tôi sẽ nhún vai, ngượng

đầu ngẩng cao, chửi thề khi bất bình người lãnh đạo

không nhượng đảo, không cắt đất, không xâm phạm

đó là cách chúng tôi hiểu

độc lập tự do

 

chúng tôi bây giờ

những ông già tóc tro

những trái khô, hạt quắt queo tàn hận

bãi cạn

chiếc buồm rách nằm trêu nắng

những đợt sóng li ti nhìn chúng tôi bực tức

nửa thế kỷ

buông đi và siêu thoát

chúng tôi cười, buồn

nhạc lính, nhạc tình chúng tôi viết

lương tâm của cuộc chiến, còn đang hát

chúng tôi thuộc về biển động. vải thô không mục dễ dàng

****

 

us, those days

 

us, those days

skinny young men

growing up along the war, we searched for ourselves in lyrics

of love songs, pre-war music, anti-war music

the movie Romeo and Juliet

felt sorry. our land, us

lamented weak country sadness

and dreamed

 

yanked out of the classroom

eyes still holding a girl’s image, we already knew how to shoot

the snakes shed their skin

Dong Thap mud, Central Highlands forest, Quang Nam Quang Tri gravel

repel, defend, kill, attack

turned into goblins

into angels

giants, slept

with the war we didn’t know when the transformation began

 

definition of independence and freedom

asked, we’d shrug, awkward

head held high, swear when leaders disappointed us

not cede islands, not move border posts, not encroach

that’s how we understood

independence and freedom

 

us, now

ash gray haired old men

dry fruit, wretched pit of withered hatred

on a shallow beach

the torn sail rests, teasing sunlight

tiny waves look at us, disturbed

half a century

let go, be to the other world

we smile, sad

soldier songs, love songs we wrote

conscience of the war, still sung this minute

we belonged to the rough sea, sailcloth not disintegrate easily

 

kc Nguyễn

 

đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời