Khế Iêm - Con Đường Thơ

29/01/202412:12:00(Xem: 1918)
IMG_5443
Minh họa Đinh Trường Chinh




như không

 

Xập xòe chim chóc liệng

Cỏ ngát, hoa ngoài song

Khói búp, cửa xuân lỏng

Mang mang tình, như không

 
 

vù xa

 

Ngun ngút chân đồi qua

Lãng quên tình quê nhà

Bến người, hoa bướm đậu

Khe khẽ trăng vù xa

 

 

thơ dại

 

Ném cội nguồn dưới ngàn

Mở toang tình vạn đại

Thở một tiếng, lòng tan

Gói vo thời, thơ dại

  

 

hồn mộng

 

Gác mái, con đò trôi

Chở trăm dòng, cội đời

Mắt liếc cõi mây nổi

Ngông ngang hồn mộng rời



nghe đàn

 

Gánh về

một quải nắng trong

Chiều ra

hít thở

cho lòng trống trơn

 

Thoảng đâu

có một tiếng đờn

Nghe qua ngờ ngợ

cái hờn

thâm u

 

Ngoài trăng gió bãi

thổi vù

Thấy ma trên núi

ngồi tu

quặn lời

 

Kinh xưa một lá

tờ rơi

Trăm năm hỏi giấc

mộng người

có không.



Khế Iêm

Trích Khế Iêm Toàn Tập "Con Đường Thơ"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện