Hôm nay,  

Tết ở California: Văn hoá truyền thống và thể thao

14/02/202410:54:00(Xem: 3195)
BuiVanPhu_2024_0212_TetCalifornia_H01_PhaoGiaoThua

Đốt pháo đón giao thừa tại chùa ở California.



Tết Giáp Thìn năm nay, theo dương lịch, nhằm ngày thứ Bảy 10/2. Cuối tuần qua có những sinh hoạt văn hóa châu Á tại các thành phố San Francisco, San Jose, Oakland ở miền bắc California, là những nơi có đông người Việt sinh sống. Sau mưa giông kéo dài đã có nắng lên nên từ đêm giao thừa và trong hai ngày đầu năm nhộn nhịp với sinh hoạt đón Tết.
   Tối giao thừa, thiện nam tín nữ đến chùa khấn Phật, hái lộc đầu năm, xin xăm trong tiếng pháo nổ rền vang đón mừng năm mới. Nhiều nhà thờ cũng có thánh lễ để kính nhớ tổ tiên. Tôi dự lễ giao thừa mang nhiều sắc thái Á Đông tại nguyện đường trường thần học Dòng Tên tại Berkeley với một trăm khách, nhiều sinh viên người Hoa, Hàn và Việt có văn hóa truyền thống đón mừng Tết Âm lịch nên có nghi thức dâng hương, hoa trái để tưởng nhớ tổ tiên và các lời cầu nguyện bằng tiếng Anh, Hoa, Pháp, Hàn, Tây Ban Nha, Swahili và Việt. Nhà thờ gần nơi gia đình tôi sinh sống, cộng đoàn Việt Nam cũng có lễ đón giao thừa, hái lộc và đốt pháo.
    Tối mùng Một, anh em trong nhà sum họp. Theo truyền thống, trước bữa ăn u tôi xướng kinh cho con cháu chắt cùng dâng lời cầu nguyện cho tổ tiên, ông bà và những người thân đã khuất.
    Sang ngày Chủ nhật, mùng Hai Tết, mọi người tụ họp xem qua màn hình ti vi trận Super Bowl tranh cúp vô địch bóng cà-na giữa đội San Francisco 49ers và đội Kansas City Chiefs tại sân vận động Allegiant ở thủ đô cờ bạc Las Vegas. Đúng lúc khai mạc trận đấu, chúng tôi đốt một tràng pháo đón Tết và reo mừng ủng hộ đội nhà 49ers.
    Nếu sống ở vùng Vịnh San Francisco, hôm nay bạn sẽ thấy nhiều gia đình gốc Á họp mặt ăn Tết cùng sinh hoạt thể thao. Đón tết mà sao lại có thể thao trong đó? Có lẽ đây là nét giao duyên tình cờ, nhưng mang nhiều ý nghĩa giao lưu giữa văn hóa thể thao Mỹ và truyền thống đón tết của cộng đồng người gốc Hoa, gốc Việt hay gốc Hàn.
    Super Bowl có từ năm 1967, là trận chung kết hằng năm của môn bóng cà-na. Với 32 đội banh trên toàn quốc, bắt đầu với vòng loại theo vùng miền diễn ra vào tháng Chín, kéo dài cho đến cuối tháng Giêng hay đầu tháng Hai là Super Bowl, thường trùng vào thời điểm Tết Âm lịch. Đã có nhiều năm tết về đúng vào Chủ nhật Super Bowl nên nhiều gia đình vừa họp mặt ăn tết vừa xem đấu bóng cà-na trực tiếp trên truyền hình.
    Super Bowl lần thứ 58 là cuộc thi đấu giữa SF 49ers và KC Chiefs, đương kim vô địch, vào chiều mùng Hai Tết. Vùng Vịnh San Francisco vắng xe ngoài đường, còn trong nhà và quán bia rượu lại sôi động lên vì bốn năm trước hai đội cũng đã vào chung kết và KC thắng SF 31-20. Thị trường đánh cá thể thao hơn 20 tỉ đôla tiên đoán đội 49ers năm nay sẽ thua.
    Ba môn thể thao mang tính đại chúng ở Hoa Kỳ là bóng chày, bóng rổ và bóng cà-na. Trận Super Bowl mỗi năm được đông người chú ý nhất, theo ước tính năm nay có 126 triệu người Mỹ xem trực tiếp trên truyền hình và một nửa số đó tham gia đánh cá ít nhiều.
    Anh em trong gia đình và bạn đến chơi có người đặt cược KC Chiefs, có người mong SF 49ers thắng, trong đó có tôi. Trò chơi đỏ đen với thể thao còn có cá cược mà nhiều người có thể tham gia là chơi ô, ai trúng hai số cuối điểm mỗi đội sau khi hết từng hiệp đấu sẽ thắng. Tùy theo ít nhiều, một ô có giá vài đôla. Những năm trước anh em định giá 2 đô 50 xu mỗi ô, tổng cộng tiền góp vào là 250 đôla. Năm nay, kinh tế đang phát triển, lạm phát xuống nên tăng lên 5 đô một ô. Ai trúng hiệp nhất, hiệp nhì hay hiệp ba thì được 100 đô. Còn lại 200 đô cho hiệp cuối cùng khi có kết quả thắng thua.
    Đội 49ers đã 5 lần đạt chức vô địch. Tôi còn nhớ lần đầu khi đội nhà thắng Super Bowl 1982 với cầu thủ nổi tiếng Joe Montana làm cả ký túc xá reo mừng. Lúc đó thành phố Oakland bên cạnh có đội Raiders cũng làm mưa gió trên sân vận động, nhưng tôi vẫn thích đội San Francisco hơn. Có thể nói vùng Vịnh San Francisco là thủ đô thể thao của Hoa Kỳ vì có các đội tuyển bóng cà-na, bóng rổ và bóng chày.
    Đến Mỹ năm 1975, sau bảy năm tôi mới hiểu được luật chơi và sự hấp dẫn từng phút, từng giây của bóng cà-na (người Mỹ gọi là “football”), mà có người gọi là bóng bầu dục hay bóng chổng mông vì 11 cầu thủ trên sân khi dàn binh là trong thế đứng chổng môn. So với bóng đá mà người Mỹ gọi là “soccer”, banh cà-na có nhịp độ chơi trên sân chậm hơn nhiều, nhưng bạo lực hơn, dễ gây thương tích trên thân và đầu.
    Lễ Thanksgiving đầu tiên, đến nhà một người trong xứ đạo ăn tiệc, tiếng Anh còn lõm bõm nên nghe hỏi ở quê nhà Việt Nam có “football” không, tôi hiểu đó là bóng đá nên trả lời “yes” mà chưa biết gì về môn thể thao truyền thống này của nước Mỹ. Sáng đi học ESL ngang qua sân vận động trường cấp ba thấy mấy học sinh đội nón bảo hiểm cứ chạy rồi húc đầu, cố xô đẩy những tấm ván do hai bạn cầm mà không biết các em đang tập cái gì.
    Hè 1983, tôi rời nước Mỹ qua châu Phi dạy học và có mang theo một áo sơ mi in hình biểu tượng 49ers màu đỏ. Trong những lúc trò chuyện, trao đổi văn hóa với học sinh, kể chuyện cách chơi bóng cà-na, mà tiếng Mỹ gọi là football, đồng tự với tiếng Pháp nhưng môn thể thao này hoàn toàn khác với sự hiểu biết của các em. Football trong tiếng Pháp là bóng đá, với FIFA World Cup diễn ra mỗi bốn năm mà hầu như cả thế giới đều biết đến. Còn ở Mỹ, football chỉ là môn thi đấu nội địa, dù có chơi ở Canada, Anh, Brazil và Nhật nhưng không được biết đến nhiều. Tôi miêu tả cầu thủ đội nón bảo hiểm, ôm banh chạy chứ không đá, rồi húc nhau như chọi trâu, đè nhau như chơi đô vật hay ném banh cho đồng đội bắt làm các em ôm bụng cười, nói football gì mà không dùng cẳng, chỉ dùng tay hay dùng đầu. Vì thế các em gọi đó là “football americain” để phân biệt với môn bóng đá trên sân cỏ.
    Đến nay danh từ “football” đối với một số sinh viên trong lớp xác suất thống kê của tôi vẫn mang ý nghĩa là môn bóng đá, như tôi đã hiểu khi vừa đặt chân đến Mỹ. Cuối tháng trước, khi vào học kỳ mùa xuân, bài tập đầu tiên của lớp là một bản khảo sát ý kiến với nhiều câu hỏi, có câu: “Which one is your favorite football team?” – Đội banh cà-na nào bạn yêu thích nhất? – thì đa số trả lời 49ers, cũng có em chọn Broncos, Patriots, Raiders hay Cowboys mà trong đội có Đạt Nguyễn là cầu thủ trong nhiều năm. Ngạc nhiên khi thấy có em chọn Argentina, Morocco hay Cameroon là những đội tuyển gây tiếng vang trong World Cup gần đây và rồi tôi hiểu ra có thể các em mới đến Mỹ. Lớp chỉ học qua mạng, không biết mặt sinh viên nhưng qua câu trả lời tôi đoán các em chưa biết nếp sống Mỹ, chưa quen sinh hoạt vùng Vịnh San Francisco, nên hiểu từ “football”, là môn bóng đá, như tôi đã hiểu cách đây gần nửa thế kỷ khi cũng vừa đến Mỹ định cư.
    Trận Super Bowl lần thứ 58 vào chiều Chủ nhật 11/2 đã diễn ra sôi nổi với SF 49ers dẫn điểm 10-3 khi hết hiệp hai và bước qua phần trình diễn âm nhạc mà nhiều người chờ đợi thưởng thức với Usher, Ludacris, Dupri, Jon.
    Báo chí trong nước cuối năm ngoái đưa tin ca sĩ Tuấn Hưng được mời biểu diễn trong Super Bowl. Rồi đầu năm lại có tin ba bốn nhóm nghệ sĩ Việt được mời biểu diễn trong Super Bowl Tailgate mà làm như sân khấu vĩ đại cho hàng trăm triệu khán giả thưởng thức. Tôi biết là kiểu đưa tin nổ như pháo đùng của báo Việt Nam, vì những màn trình diễn tại Super Bowl toàn siêu sao Mỹ, từ Timberlake, Lady Gaga, J. Lo. cho đến Beyonce, Rihanna, Emiem thì ca sĩ Việt Nam là ai mà có chỗ đứng trên sân khấu đó.
    Qua hai hiệp sau cùng, đội nhà chơi kém đi nhưng cũng giữ huề 19-19 cho đến hết hiệp thứ tư. Đấu thêm giờ, theo qui luật trong vòng 15 phút nếu đội nào đem bóng vào được vùng chiến thắng – touchdown – trước thì đương nhiên thắng. SF 49ers đá vào được thêm 3 điểm, nhưng rồi KC Chiefs đem được bóng vào vùng thắng điểm, đưa tỉ số lên 25-22 để giữ chức vô địch hai năm liên tiếp.
    Thế là hết Tết và mùa banh cà-na sôi động nhất nước Mỹ cũng chấm dứt. Sau mấy tiếng đồng hồ xem thể thao và ăn nhậu, với người Mỹ là bia Bud cùng BBQ; với người Việt là bánh chưng, bánh tét, dưa món, củ kiệu, bê thui, tiết canh, lòng dồi và uống rượu đón tết.
    Sau ăn nhậu, vui chơi xem thể thao ai cũng mong ngày hôm sau không phải đi làm. Nhiều người Mỹ đã lên tiếng đề nghị lập pháp Hoa Kỳ chọn ngày thứ Hai sau trận Super Bowl là ngày lễ nghỉ trong năm. Nhưng đến nay vẫn chưa thành hiện thực.
    Đội Chiefs chiến thắng, tên tuổi của cầu thủ Travis Kelce lại nổi lên không chỉ vì là cầu thủ tuyệt vời mà còn vì anh có cô ca sĩ tình nhân Taylor Swift với 14 giải âm nhạc Grammy vừa bay về sau sô diễn ở Tokyo để kịp dự khán trận chung kết, ủng hộ cho KC Chiefs. Họ là đôi tình nhân hạnh phúc nhất trong ngày diễn hành chiến thắng ở Kansas City, Missouri.
    Tết qua rồi. Ngày Tình nhân sắp đến. Chúc bạn đọc tràn ngập yêu thương.
 

Bùi Văn Phú

 

Hình ảnh (BVP):


BuiVanPhu_2024_0212_TetCalifornia_H02_ThanhLe_BerkeleyJSTThánh lễ đón giao thừa tại nhà nguyện ở Berkeley, California.

 

BuiVanPhu_2024_0212_TetCalifornia_H03_BanhMut_SuperBowlQuảng cáo Super Bowl bên cạnh bánh mứt tết trong siêu thị vùng
Vịnh San Francisco.


BuiVanPhu_2024_0212_TetCalifornia_H05_PhaoTet_LeeMarket

Đốt pháo và múa lân đón tết ở San Jose, California.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một buổi Lễ Vinh Danh và Tri Ân các Hội Đoàn, các Tổ Chức, các Tập Thể đã góp phần xây dựng cộng đồng Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn trong 50 năm qua vừa được tổ chức bởi Cộng Đồng Việt Nam vùng Washington D.C, Maryland, Virginia (CĐVN DMV) vào ngày Chủ Nhật 7/12/2025, tại hội trường của Hội Thánh Tin Lành Giám Lý Việt Mỹ, Arlington, VA.
Hội viên đủ điều kiện có thể lấy hẹn để được chụp nhũ ảnh miễn phí tại Trung Tâm Cộng Đồng Monterey Park vào ngày 16 tháng 12, hoặc Trung Tâm Cộng Đồng Westminster vào ngày 17 tháng 12, bằng cách liên lạc với phòng Dịch Vụ Hội Viên của chúng tôi. Ngoài ra, tầm soát ung thư vú cũng là một trong những dịch vụ đủ điều kiện nhận thưởng trong chương trình Phần Thưởng Khuyến Khích Chăm Sóc Phòng Ngừa của Clever Care. Do đó, hội viên tham gia các sự kiện chụp nhũ ảnh kể trên cũng sẽ được thưởng $25 vào thẻ quyền lợi linh hoạt của họ để sử dụng cho các sản phẩm và dịch vụ sức khỏe. Đến tham gia chụp nhũ ảnh tại các trung tâm cộng đồng này, hội viên cũng có thể hòa mình vào không khí ấm cúng mùa lễ với các hoạt động vui nhộn như làm thủ công, đàn hát, chụp ảnh, và thưởng thức đồ ăn uống nhẹ tại đây.
Mấy ai đã quen biết nhà văn/nhà thơ Trịnh Y Thư mà không đồng ý một điều: anh luôn hết lòng với chữ nghĩa, với văn hữu và với nghệ thuật. Vì vậy chẳng ai ngạc nhiên khi đến với chương trình ra mắt sách “Theo Dấu Thư Hương-II” chiều thứ Bảy vừa qua đúng giờ, mà Coffee Factory đã chật không còn ghế ngồi. Và buổi chiều thứ Bảy bận rộn ngoài kia như không ảnh hưởng gì đến không khí sinh hoạt bên trong, khi trên tay mỗi người đến tham dự đều thấy cầm cuốn sách mới được tác giả ký, cùng những cuộc trò chuyện rôm rả thân tình.
Tu Viện Huyền Không (Chùa A Di Đà cũ), hiện do Thầy Thích Tánh Tuệ làm Viện Chủ và Thầy Thích Tuệ Giác trụ trì, cùng Hội Từ Thiện Trái Tim Bồ Đề Đạo Tràng (Bodhgaya Heart Foundation), đã liên tục tổ chức nhiều đợt cứu trợ đồng bào miền Trung chịu nạn bão lụt. Để tiếp tục công cuộc từ thiện, một tâm thư kêu gọi được gửi đến quý đồng hương và Phật tử như sau: Như quý vị đã biết, trong những ngày qua, các cơn bão và mưa lũ nối tiếp nhau, gây thiệt hại nặng nề: nhiều người chết, mất tích, bị thương; nhà cửa, cơ sở sinh sống bị tàn phá; đời sống đồng bào miền núi phía Bắc và miền Trung bị đảo lộn, khốn đốn vì nước lũ và giông lốc.
Westminster chủ yếu là một thành phố của người di dân. Người dân tin rằng việc vinh danh một nhân vật chính trị tầm quốc gia vốn tai tiếng với những phát biểu mạnh mẽ chống lại các chính sách nhập cư sẽ gửi đi một thông điệp sai lệch về việc ai mới thực sự thuộc về nơi này. Khó hiểu hơn nữa là bốn nghị viên bỏ phiếu cho quyết định này đều là những người sanh ra ở nước ngoài, di cư từ Việt Nam tới Mỹ sau khi Sài Gòn thất thủ.
Hàng năm, mỗi độ gió đông về mang theo không khí se se lạnh, thì sao đêm bừng sáng hơn, làm cho gió cũng phải dịu dàng, dễ thương hơn. Và nơi hải ngoại cộng đồng người Việt bắt đầu rộn ràng chờ đón mùa lễ đẹp nhất trong năm – Mùa Giáng Sinh, để chào đón Chúa giáng trần.
VVNM 2025 đánh dấu cột mốc 25 năm thành lập giải thưởng văn học lâu đời nhất của người Việt hải ngoại, lồng trong lịch sử 50 năm người Việt tị nạn. Trong hơn 14,600 trang sách là những câu chuyện của đủ loại ký ức, cảm xúc, có đủ cay, đắng, ngọt, bùi. Có những mất mát; chia xa, có những đoàn viên, thành tựu.
Khách yêu nhạc từ Việt Nam từng biết đến chương trình Vietnam Idol và các ca sĩ đoạt giải qua các năm mà trong đó nam ca sĩ Quốc Thiên là người lãnh giải nhất năm 2008. Quốc Thiên nổi bật trong kỳ thi nhờ giọng ca thật mạnh và đặc biệt trầm ấm. Anh có vẻ sở trường và trình bày thật xuất sắc nhiều bài tình ca, tuy nhiên trong thời gian đầu, hình ảnh một ca sĩ nghiêm nghị, chững chạc có vẻ không thích hợp với anh nên anh đã không thu hút khán giả cho lắm. Ý thức điều đó, Quốc Thiên đã “lột xác”, thay đổi cả từ diện mạo đến cách trình bày, tiếp cận khán giả trên sân khấu và trong rạp. Quốc Thiên đã được khán giả ưu ái đặt cho hỗn danh “Dì Lệ” khi anh bắt đầu thi thố tính chất hài hước, dí dỏm với hơi hướm tưng tửng khiến khán giả cảm thấy gần gũi hơn với anh.
Pechanga Resort Casino mang đến số tiền mặt và EasyPlay khổng lồ trong tháng 12 này với chương trình Xổ Số Triệu Đô Ngày Lễ. Để có cơ hội trúng thưởng, khách thăm chỉ cần đăng ký thẻ Pechanga Club, chơi các máy kéo hoặc bài bàn yêu thích của mình trong tháng 12, rồi đến sòng bài vào mỗi thứ Bảy trong suốt tháng để kích hoạt vé số và xem liệu tên mình có nằm trong danh sách người chiến thắng.
Vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 23 tháng 11 năm 2025, tại hội trường Westminster Civic Center số 8200 Westminster Blvd, Thành Phố Westminster. Hội Sinh Viên UCLA (Việt Nammse Community Health At UCLA) đã tổ chức Hội Chợ Y Tế miễn phí. Tiếp xúc với Cô Tracy Nguyễn BS. Nhi Khoa, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Hội Sinh Viên UCLA, Trưởng ban tổ chức Hội Chợ Y Tế 2025 được cô cho biết: “Liên tục trong 20 năm qua hội đã tổ chức mỗi năm 3 lần hội chợ Y Tế để giúp cho đồng hương cũng như cư dân không có điều kiện khám chữa bệnh, lần nầy là lần thứ 3 của năm 2025. Tham gia hội chợ Y Tế kỳ nầy có hàng trăm Bác Sĩ, Nha Sĩ, Dược Sĩ, chuyên viên kỹ thuật và Sinh Viên các ngành.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.