xin đừng quên tôi

17/04/202420:37:00(Xem: 1719)
man-with-his-head-full-of-clouds (1936) - Salvador Dali (1904-1989)
Man With His Head Full of Clouds (1936) của Salvador Dali (1904-1989).


Love is so short, and forgetting is so long
  ̶  Pablo Neruda
 

tháng này chợt ho khan tưởng chừng vỡ ngực

lê từng bước ngả nghiêng

đầu óc chấp chới trong cõi lặng

đâu đây nghe từ tận cùng xa vắng

lũ đười ươi cười buốt não thắt tim

 

trong cơn ho khan rũ rượi

cố lục lọi ký ức tổn thương

chỉ thấy lớp lớp những rễ phụ chỉ địa lòng thòng

cùng những dây leo rối rắm đan xen chằng chịt

mơn trớn hoài nghi

che lấp mặt người

 

và mặt trời 

để lại bóng tối nhật thực

hằn trên những bậc thềm đá thô ráp chông chênh

không rõ dẫn đến điểm đầu hay điểm cuối

của hành trình vô định  ̶ ̶ ̶ 

thoi thóp hơi thở cạn

trong mùi biển mặn tanh nồng

 

nỗi đau bật dậy đôi khi thật tình cờ

tưởng như lời chiêu hồn đêm không trăng

lướt thướt những bóng người về trùm trong vải liệm

đây bát cơm đầy

giàn giụa nước mắt

tình nghĩa sao quá mong manh

 

tháng tư về

forget-me-not không chỉ là tên một loài hoa

mà là tiếng kêu than

là lời nhắc nhở

vụt thoát từ kẽ hở vô thức trong những ngày đợi mưa.

 

– Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay