Tản mạn bi hài trong thơ

09/05/202408:27:00(Xem: 1819)
poetry

Tính hài được đưa vào văn chương bi kịch quả là rất khó nhất là thơ. Chỉ cần vụng một chút là gây dị cảm trong lòng người đọc, ngả ngớn quá cũng không xong các người đọc do sự hạn chế của tiếp nhận thẩm mỹ sẽ chỉ nhìn thấy nụ cười không nên cười vào thời điểm buồn của không gian thơ. Dù biện hộ cách nào đó cũng là điểm hạn chế của tác giả. Các bạn đi ngõ trước vào căn nhà gặm nhấm nỗi buồn nhưng hãy chịu khó ra ngõ sau nhìn mây trắng bay, nghe con chim vành khuyên hót trong bụi tre, chọc một bé thơ nhả vú mẹ ra cười ngặt nghẽo với bạn trong chiếc võng trưa hè sẽ thấy ẩn trong nỗi buồn của căn nhà bạn phải sống lấp lánh niềm vui, lòng ham sống muốn làm một cái đó trước hết là cho người thân thuộc rồi sau mới tới cái gì cao xa hơn.Tính hài được đưa vào thơ tình cũng làm nhiều tác giả trong đó có tôi điêu đứng... Tình yêu phải luôn luôn mất mát không trọn vẹn thậm chí sinh ly tử biệt mới làm quý bà quý cô rung động rơi nước mắt bi thương đồng cảm (ai không bị mất mát, phụ bạc thậm chí bị thất tình) chứ hài không khéo thành phản cảm... Nhưng tôi nghĩ chúng ta lưu giữ nỗi buồn lưu cữu để làm gì nhỉ? Cuộc đời này ngắn lắm cất nỗi buồn vào một ngăn nào đó trong hồn mình để mà vui... Chớp mắt một cái là tan loãng vào hư không có muốn buồn muốn vui được nữa hay không... sao ta không cười lên một tiếng theo chức phận thơ... Các bạn sẽ bảo: Buồn chết đi được mà vui làm sao hở ông tản thần? Các bạn chắc từng nghe câu cảm thán khi đọc một bài thơ buồn:"Thơ hay nhưng buồn quá!" Như tôi đã nói ở trên,tôi cam đoan ai là thi sĩ sẽ không bao giờ cảm thán như vậy.Vì sao thì các bạn tự ngẫm vậy.
 
– Nguyễn Hàn Chung

(Viết ở chùa Việt Nam Houston TX  tháng 5/2024 nhân đọc cảm nhận của nhà thơ Trịnh Y Thư về một tác phẩm của nhà văn nữ Lại Thanh Hà: Butterfly Yellow/ Bướm Vàng).
 
*
 
Tội gì mà không yêu?
 
 
Yêu Hoa yêu Thủy yêu Hồng
yêu Lan yêu Ngọc yêu không điểm dừng
yêu Hoàng yêu Thúy yêu Dung
yêu khánh kiệt yêu điên khùng đắm say
 
Yêu quê nhà một áng mây
yêu mai một cánh chim bay cuối trời
yêu con yêu vợ yêu đời
yêu rêu bụi bám tháp Hời quê cha

Người còn chưa chịu ra ma
chưa bước lên phà mót máy yêu xanh
các em ơi cứ yêu anh
đừng buông, để gã dỗ dành khói sương
 
Yêu không thèm đậy nắp rương
hở hơi bay thấu mù phương kiếp người!
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện