giữa bao lần & hạt nào

24/06/202416:02:00(Xem: 1865)
CRW_6977
Tranh sơn dầu Nguyễn Trung

 

giữa bao lần

giữa cạn kiệt của cảm hứng

tôi trở vể căn phòng nhỏ

màu sắc hiền và bức tranh thô

vài cành hoa khô

im lặng

 

giữa khô cằn của ngôn ngữ

tôi thả mình trên sông xanh

lọn sóng nhấp nhô

chiếc lục bình nhân ảnh

nổi chìm

 

giữa hoang vu của tâm thức

tôi nghe lòng lắng đọng

khu vườn hoa ngây dại

một lời tỏ bày thật êm

đắm say

 

giữa mênh mông của ta bà

buổi chiều nghe thật lạ

nhìn lên đồi mây trắng

có sợi tóc bay qua

thiết tha

 

giữa cô đơn của bài thơ

những con chữ đợi chờ

nỗi niềm lung lay xiêm áo

một lần run tay

mất vội…

 

hạt nào


hạt nào là hạt sơ sài

rơi trên mặt đất lăn dài tình yêu

hạt nào là hạt phiêu diêu

gắn trên nhung lụa xế chiều tàn hương

hạt nào là hạt mến thương

trôi theo sông rạch về nương núi đồi

hạt nào là hạt chẻ đôi

chia nhau gạo trắng thơm môi tình người

hạt nào là hạt biếng lười

cắn nhau một miếng xinh tươi ngọt mểm

hạt nào là hạt êm đềm

rơi trên vai áo bên thềm hiên xưa

hạt nào là hạt gió mưa

lắng nghe thiên cổ buổi trưa hè nồng

hạt nào là hạt mặn lòng

trôi theo năm tháng một bông hoa tàn

hạt nào là hạt muộn màng

rụng theo vạt nắng vội vàng trần ai…

 

thy an

tặng M.A. 

 

  

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện