Lục bát Tôn Nữ Thu Dung

22/09/202412:08:00(Xem: 1902)
DinhCuong_TrongBongMuaThu
Trong bóng mùa Thu -- Tranh Đinh Cường.


TẠ LỖI MÙA THU


Xin về tạ lỗi cùng trăng.

Một mi ngoan

một môi gần

thế thôi.

Xưa làm mây dạt cuối trời.

Lỡ nghiêng xuống

nhận

…một lời đong đưa.

Xin về tạ lỗi cùng mưa.

Hiên người lạnh quá

gió lùa thênh thang.

Xin về tạ lỗi

…đa đoan.

Đưa nhau nghìn dặm…

trần gian

mịt mù…

Xin về  tạ lỗi mùa thu.

Chiếc xương lá mục còn ru tình buồn…


HỒN CỎ HOA


Vàng thu lối cũ mịt mờ

Thôi,

em ngoảnh mặt

đừng vờ xót xa

Một mình tôi

giấc mơ qua

Một mình tôi

với xác hoa

rơi buồn

Con chim nhặt hạt ngô đồng

Còn tôi lơ đãng

nhặt

hồn cỏ hoa

Một ngày qua

một người xa

Một ngàn thu khóc

chiều tà rưng rưng...


MÂY


Mở lòng tay,

những ngón hoa.

Khúc phiêu du

rớt

trong tà huy say.

Một phù vân

thảng thốt

bay.

Vầng trăng xanh

lỡ

lưu đày kiếp xưa.

Mở lòng tay

chỉ hạt mưa.

Long lanh như giọt lệ vừa…

thiên thu.

Này Tôi…

đừng để sương mù.

Này Tôi…

nghe tiếng âm u

gọi mình…

Này Tôi…

quay mặt lặng thinh.

Trời xanh… mây trắng

 tình của nhau.

Đừng chờ…

đâu chắc ngàn sau…

Hãy chờ…

 lẽ ngàn sau…

sẽ là… 


HỌC


Học ở nắng

một nụ cười

Học ở mưa

những nét rơi cau mày

Học ở mây

chút lá lay

Học ở đêm kiểu

… đắng cay giả vờ

Học ở anh

nỗi ơ hờ

Trăm gian dối cũng

…  ờ bỏ qua

(Bởi vì…

em học ở hoa

Cháy cho đến lúc tan nhòa hư vô…)


LỤC BÁT NGHIÊNG RƠI


Nghiêng, rơi…

nửa giọt khuya rằm

Phong linh hay tiếng nguyệt cầm gọi tôi?

Xưa,

thu loang tím một trời

Mở ngăn hoài niệm, nhớ lời nguyện xưa.

Đừng về lối ấy

tôi,

mưa

Áo hoàng hoa đã nhuốm mờ cỏ, rêu

Đừng về lối ấy

tôi,

xiêu

Nghiêng, rơi…

nửa giọt hắt hiu khuya rằm

Xưa,

ai buông tiếng nguyệt cầm

Để tôi lơ đãng

nhặt hồn cỏ hoa

Đừng về lối ấy

tôi,

xa

Đừng về lối ấy

tôi,

nhòa hư không…


BÀI HÁT RU


Ngủ đi…

nắng khuất bên đồi

Ngủ đi…

cho mộng bùi ngùi bay xa

Ngủ đi…

cùng bóng trăng tà

Ngủ đi…

trong tiếng yên hà nghiêng rơi

Ngủ đi…

gió tạt chân trời

Ngủ đi…

cỏ hát những lời yêu thương

Ngủ đi em…

giấc ngủ hờn

Buông tay cho gió về hôn mặt người

Ngủ đi em…

giấc ngủ vùi

Ngủ đi em…

tiếng khóc cười vô ngôn

Ngủ đi em…

giấc ngủ buồn

Ngủ đi em…


giấc nghìn trùng… không anh!


XIN EM


Chôn tôi giữa chốn ngàn lau

Xin em

đừng nhỏ lệ vào thơ tôi

Đừng câu ly biệt bùi ngùi

Đừng hoài niệm những xa xôi nhạt nhòa

Kể từ

buổi xuống thuyền hoa

Thơ tôi em đốt

hay là lãng quên?


ĐÊM CHỜ QUỲNH HÉ NỤ


Em đừng cởi áo vô minh

Thiền sư

Thi sĩ

bất bình… hạ sơn

trong cuộc lữ cô đơn

Xin

muôn lượng kiếp

hoá thân tìm người

Sát na ấy,

ngỡ suốt đời

Đăm đăm diện bích

triệu lời vô ngôn

Em đừng xé bỏ càn khôn

Ngàn lau trắng vẫn cội nguồn băn khoăn

Em đừng vội nhé,

Quỳnh hương…


(Thiền sư cởi áo che quỳnh

Nghe trong khuya khoắt…

trở mình,

hạt sương…)


-- Tôn Nữ Thu Dung

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện