Hôm nay,  

Thư Gởi Năm 2065

02/01/202500:00:00(Xem: 1374)
Khi con đọc những dòng này, ta không còn nữa. Nhiều người quanh đây có lẽ cũng không còn nữa.
 
Lịch sử thay đổi nhanh đến chóng mặt. Ta nhớ năm 1982, một người bạn bảo rằng trong tương lai khi nói chuyện điện thoại, người ta có thể nhìn thấy mặt nhau. Điều ấy là không thể tưởng tượng được. Nhưng vào lúc này, bốn mươi năm sau, mọi thứ diễn ra đúng như vậy. Bốn mươi năm sau nữa, con sẽ ở đâu, làm gì, kỹ thuật tiến bộ đến đâu, ta không biết. Không ai biết. Nếu con đọc lại những dòng này, hãy nghĩ đến ngày hôm nay. Hãy nghĩ đến đoạn đường mấy chục năm mà nhân loại trải qua. Sẽ có biết bao nhiêu nạn đói, nạn dịch, cháy rừng, bão lụt, động đất. Sẽ có bao nhiêu cuộc chiến tranh. Sẽ có bao nhiều điều xấu xa, nhục nhã, đáng hổ thẹn, mà nhân loại phải gột rửa, và bao nhiêu điều tốt đẹp chiếu sáng ngời mặt đất. Những ngai vàng sụp đổ và những ngai vàng mới được dựng lên. Những lý thuyết và chủ nghĩa cũ bị vứt bỏ, những lý thuyết và chủ nghĩa mới ra đời. Con hãy nhìn lại, chạm tay vào cánh cửa hôm nay chúng ta đi qua, đặt tay lên trang sách hôm nay chúng ta mở. Con hãy dừng lại bên gốc cây ra hoa ngày đó, nơi buổi chiều mùa xuân chúng ta đứng bên nhau chụp tấm ảnh sau ngày tuyết rã. Thế giới thay đổi biết chừng nào, nhưng ta tin có một điều còn lại: tình yêu thương giữa con người và con người, tình yêu của các con dành cho trái đất.
 
Vào năm 2065, có lẽ mặt trời vẫn còn đi qua trên đầu chúng ta, sóng biển vẫn rì rào, chim hót trong lá, và những cuốn sách hay, chỉ vài cuốn thôi, vẫn còn được tái bản, và đêm khuya những ngôi sao vẫn chiếu sáng bầu trời cho những ai đi lạc đường. Hãy nhìn lên và nghĩ tới chúng ta như những linh hồn đã đi qua mặt đất. Không ai biến mất đi đâu cả. Những người đi trước vẫn còn quanh đây. Một cậu bé cầm tay mẹ đi dưới bầu trời mùa thu ngày khai trường vẫn còn đi trên đường và con nhìn thấy họ. Đứa bé mang cặp sách ấy là con, hay là ta, hay là những đứa con của con, và con của chúng nữa, thì có gì khác nhau đâu. Những câu chuyện mà chúng ta kể lại cho nhau nghe, sẽ được kể lại lần nữa, nhiều lần nữa, bên bếp lửa mùa đông, và khi chiều tối những đứa trẻ tan trường vẫn tung tăng chạy về nhà, ném cặp sách lên bàn và ngồi xuống trước bàn ăn tối, trước mặt cha mẹ chúng. Thế giới được tạo lập lại, tạo lập lại lần nữa, không phải bốn mươi năm một lần, mà mỗi ngày một bận.
 
Con đường của nhân loại là đi về phía trước và hướng về phía cao cả hơn. Con sẽ sống khác so với chúng ta, cũng như chúng ta đã sống khác so với cha mẹ mình. Hãy sống khác đi. Đừng dẫm chân lên con đường cũ. Hãy sống thông minh hơn, chân thật hơn, hạnh phúc hơn.
 
Trong vũ trụ bao la, trái đất của chúng ta chỉ là hạt bụi. Trái đất thật nhỏ bé mong manh. Để giữ gìn nó khỏi vỡ, chúng ta phải cố gắng thật nhiều. Chúng ta và con, và các con, và con của các con, và con của chúng nữa, mãi mãi như thế, cố gắng sống sao cho xứng đáng với vẻ đẹp dịu dàng của thiên nhiên, trái đất, của người mẹ.
 
Nguyễn Đức Tùng (Hiệu đính cuối năm 2024)

Mới ngày nào chỉ là một ý tưởng, vậy mà VAALA Viet Book Fest năm nay đã bước vào năm thứ Năm.
Tháng Tư vừa mới chớm, trái tim của những người con Việt hải ngoại bắt đầu rỉ máu, vết thương của 51 năm qua vẫn mãi chưa bao giờ lành, một khi quê hương đất mẹ vẫn đang bị cầy xéo, dân vẫn khốn đốn, nền tự do dân quyền không có, những cựu chiến binh VNCH với thân hình còi rọc, như những phế nhân lầm lũi sống ở tận đáy xã hội của đất nước nơi mình được sanh ra; họ là những minh chứng sống cho thấy dưới chế độ xã hội chủ nghĩa Cộng Sản sau 51 năm, đời sống không khả quan hơn, vẫn đói khát, bị vùi dập, kiểm soát, bị trả thù đến bao nhiêu kiếp đời, bọn người chiến thắng vẫn chưa vừa lòng!
Trong lãnh vực nghệ thuật, luôn có một câu hỏi khó trả lời, chưa hề có câu trả lời nào thỏa mãn. Đó là, Sáng tác làm cho thưởng ngoạn trì trệ, hay thưởng ngoạn làm cho sáng tác trì trệ? Nhạc, họa chậm phát triển là do sáng tác hay thưởng ngoạn? Văn, thơ lỗi thời là do thưởng ngoạn hay sáng tác? Người phu xe nên đi trước xe chở như trường hợp xe kéo? Hoặc nên đẩy sau xe như trường hợp xe xích-lô? Sáng tác luôn là kẻ phục vụ. Thưởng ngoạn luôn là người ngồi trước hay ngồi sau thích thú. Tôi nghĩ, câu trả lời tùy mỗi giai đoạn, mỗi địa dư, mỗi trường hợp, không có câu trả lời chung. Câu trả lời lần này bắt đầu từ mệnh đề: Hầu hết người Việt thưởng ngoạn hay sáng tác đều yêu thích nhạc tình. Trên thế giới cũng vậy. Đa số người nghe đón nhận, ủng hộ ca khúc tình yêu.
“Ngựa phi, ngựa phi đường xa Tiến trên đường cát trắng trắng xóa Tiến trên đường nắng chói chói lóa Trên đồng lúa theo cánh chim trời bay trên cao…” Đó là tiếng vó ngựa vang lên giữa khu phố Little Saigon vào một ngày giáp Tết Bính Ngọ tại quán Cà Phê Factory do ban nhạc NTM hợp ca bản “Ngựa Phi Đường Xa” của nhạc sĩ Lê Yên trong buổi chiều tất niên của Việt Báo và ra mắt sách “Đuổi Bắt Một Mùi Hương” của nhà văn Phan Tấn Hải hôm 13 tháng 2 năm 2026.
Ca khúc “Nguyệt Cầm” của Cung Tiến là một hiệu quả đồng cảm với bài thơ “Nguyệt Cầm” của Xuân Diệu. Cả hai là sự đồng cảm với câu chuyện Bến Tầm Dương của nhà thơ Bạch Cư Dị. Chuyện Bến Tầm Dương nơi Bạch Cư Dị gặp gỡ một kỹ nữ cao niên. Ông nghe bà đàn hát kể lại thân phận trong cuộc sống nổi trôi. Đồng cảm “Cùng một lứa bên trời lận đận / Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau,” (1) qua lời kể với tiếng đàn dưới trăng, Bạch Cư Dị đã viết tác phẩm “Tỳ Bà Hành.” Một tuyệt tác của thi ca cổ điển Trung Quốc.
Năm nay 31 tuổi, Bad Bunny sinh ra tại Puerto Rico, lãnh thổ nói tiếng Tây Ban Nha của Mỹ và cũng là sanh quán của không ít ca sĩ tên tuổi của Mỹ. Gia đình Bunny là những người Công giáo, với cha Bunny là một tài xế xe tải và mẹ anh là một cô giáo tiếng Anh ngoan đạo. Bunny hát trong ca đoàn của nhà thờ từ nhỏ và sáng tác nhạc từ năm 14 tuổi với giấc mơ trở thành một nghệ sĩ, dù anh theo học đại học về truyền thông thu thanh truyền hình để trở thành một người dẫn chương trình radio hay truyền hình.
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
ashington bước vào mùa đông năm nay với âm thanh đứt quãng của một khúc giao hưởng chưa thành. Sau sáu năm thai nghén, bản Giao hưởng số 15 của Philip Glass — nhà soạn nhạc Hoa Kỳ được xem là người có công đưa ngôn ngữ tối giản vào đời sống âm nhạc đương đại — đáng lẽ phải vang lên tại Kennedy Center, như lời chào mừng kỷ niệm bán thế kỷ của trung tâm nghệ thuật danh tiếng này. Nhưng chỉ ít tháng trước buổi công diễn, nhạc sĩ 88 tuổi ấy tuyên bố rút tác phẩm. “Những giá trị mà Kennedy Center hôm nay biểu trưng không còn phù hợp với tinh thần của Abraham Lincoln,” ông viết, như hồi chuông cảnh tỉnh giữa một bầu không khí vốn đã nhiều sấm sét. Sự rút lui của Glass không chỉ là một “biến cố âm nhạc”; nó là một tín hiệu thời đại. Từ khi Tổng thống Trump trở lại quyền lực và đặt tên mình bên cạnh John F. Kennedy trên mặt tiền trung tâm — giới nghệ thuật thủ đô Hoa Thịnh đã không khỏi phân tâm. Một bên là danh dự nghề nghiệp, một bên là cảm thức công dân.
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226.
Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.